Chương 03
Trần Liệp Tuyết bị dọa sợ, Trần Đình Sâm lo trái tim cậu không chịu nổi nên không đánh vào mặt cậu, nhưng những cái tát vào mông thì thật sự rất mạnh tay.
Mấy cái tát đầu tiên Trần Liệp Tuyết chưa kịp hoàn hồn, cậu chưa từng "thân mật" với Trần Đình Sâm như vậy.
Trần Đình Sâm luôn dựng một bức tường cao trước mặt cậu, khoảng cách trong suốt mà xa cách, khiến cậu không dám mong chờ chút dịu dàng nào từ người cha nuôi này.
Đến khi nhận ra Trần Đình Sâm đang dùng cách nào để dạy dỗ mình, Trần Liệp Tuyết run rẩy cả người, từ bắp đùi đến đỉnh đầu đều tê dại.
Sau tiếng kêu đau đầu tiên cậu liền cắn chặt môi, đó là thói quen từ khi còn ở trung tâm cứu trợ trẻ em, mấy bà cô ở đó ghét nhất là bọn trẻ con hở tí khóc lóc, cứ khóc là bị mắng chửi thậm tệ.
Cậu như con cá mắc cạn nằm trên đùi Trần Đình Sâm, cột sống căng cứng mà người thì vừa chịu đau vừa nín thở, cậu sợ mình quá nặng khiến Trần Đình Sâm khó chịu.
Đến mấy cái tát sau nữa, cậu không chịu nổi khi Trần Đình Sâm đánh liên tục, dường như muốn đánh tiếp không ngừng nghỉ, mông Trần Liệp Tuyết đã tê rần, bàn tay người đàn ông này lại giáng xuống, cảm giác còn lại dường như không đau nữa, mà chỉ còn là "bị đánh".
Nằm sấp trên đùi Trần Đình Sâm, mông chỉ cách bàn tay lớn hai lớp quần, tiếng đánh liên tục… Có lẽ do đầu cúi quá lâu hoặc do những suy nghĩ miên man khác trong tâm trí, mặt cậu đỏ bừng đến ngứa ngáy.
Lại một cái tát giáng xuống, Trần Liệp Tuyết kẹp chặt mông, ôm chặt bắp đùi Trần Đình Sâm, bật ra tiếng khóc nức nở: “Ba ơi!”
Cậu vẫn vậy, khi hoảng sợ thì quên mất phải gọi thế nào.
Trần Đình Sâm dừng tay trên mông cậu, mặt chú ấy lạnh như băng nhìn xuống.
Bản năng khiến Trần Liệp Tuyết muốn giãy giụa, nhưng ý thức lại khống chế cơ thể cậu không dám tránh né quá lộ liễu, chỉ có thể hơi nhúc nhích, cổ áo lộ ra một đoạn cổ thon gầy ửng đỏ như con vật nhỏ run rẩy.
Cậu ngẩng đầu lên, hốc mắt và mũi đỏ hoe, môi cắn đến trắng bệch, thái dương lấm tấm mồ hôi, dùng ánh mắt vừa phục tùng vừa tủi thân nhìn Trần Đình Sâm, run rẩy xin tha: “Ba ơi, con sai rồi...”
Trần Đình Sâm mím môi, nhìn chằm chằm vào mắt Trần Liệp Tuyết, bàn tay đang dừng lại liền đánh xuống một cái thật mạnh.
Sáng sớm hôm sau, giáo viên chủ nhiệm của Trần Liệp Tuyết nhận được tin nhắn của Trần Đình Sâm, nội dung lại là xin nghỉ học cho Trần Liệp Tuyết.
Trần Liệp Tuyết nhanh chóng với lấy điện thoại trên giường, nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, cậu nhét điện thoại xuống gối giả vờ nằm bất động, uể oải gối đầu lên tay nhìn chằm chằm vào tường đối diện.
Cậu biết được chú ấy dùng bao nhiêu sức lực vào cái tát cuối cùng tối qua, thì ra những cái tát trước đó Trần Đình Sâm đều nương tay không đánh cậu đến thảm hại, lúc cậu dùng lời xin tha để đổi lấy cái tát cuối cùng, đó mới là sức lực thật sự của Trần Đình Sâm, chú ấy đánh không chút thương xót khiến cậu khóc òa.
Trần Đình Sâm vẫn còn nể nang trái tim của con trai mình, thấy Trần Liệp Tuyết nước mắt tuôn rơi cũng không định giải quyết vấn đề trong một đêm, hắn kéo cậu từ trên đùi hất xuống ghế sofa, lấy hai tuýp thuốc mỡ từ hộp thuốc gia đình ném vào tay Trần Liệp Tuyết rồi rời đi.
Trần Liệp Tuyết ăn một trận đòn nhừ tử, cuối cùng cậu vẫn phải tự mình bôi thuốc rồi lết xác về phòng ngủ.
Phần mông cậu thật sự rất đau, đến giờ vẫn không nằm yên được.
Cửa phòng mở, Trần Đình Sâm nhìn chằm chằm vào gáy cậu một lúc, biết cậu đã tỉnh liền đến ngồi xuống mép giường.
“Quay lại đây.”
Trần Liệp Tuyết chậm rãi quay đầu lại.
“Nhìn tôi.”
Trần Liệp Tuyết uể oải ngước mắt lên.
Trần Đình Sâm thấy mắt cậu đảo quanh mà không chịu nhìn thẳng mình, hắn nhướng mày không vui hỏi: “Tức giận à?”
Trần Liệp Tuyết nhăn nhó mặt mày cùng hàng lông mi run rẩy, cậu vẫn không ngẩng đầu nhìn người đàn ông này, nghiêng mặt gối lên cánh tay.
"Cháu không có." Cậu nhỏ giọng lẩm bẩm.
Chưa đợi Trần Đình Sâm mở miệng, cậu lại nói tiếp: “Tại cháu sai, đáng bị đánh.”
Trần Đình Sâm không xi nhê gì trước kiểu hối lỗi này của Trần Liệp Tuyết, hắn thản nhiên hỏi tiếp: “Lần trước tôi nói gì với cháu, còn nhớ không?”
Đôi mắt Trần Liệp Tuyết không chớp mi run rẩy, cẩn thận nhìn biểu cảm của Trần Đình Sâm… Nét mặt người đàn ông này không cảm xúc.
Cậu khổ sở ngẩng đầu ý định xích lại gần Trần Đình Sâm, chiếc chăn mỏng đắp trên mông bị tuột xuống theo động tác của cậu, Trần Đình Sâm nhíu mày quát lên: “Đừng nhúc nhích.”
Trần Liệp Tuyết bất động, làm ra vẻ mặt đáng thương nhìn Trần Đình Sâm, tỉnh bơ: “Chú ơi, cháu sai rồi.”
“Cháu không nên về nhà muộn như vậy.”
Rãnh giữa hai lông mày Trần Đình Sâm sâu hơn, hắn không vòng vo nữa mà hỏi thẳng: “Cháu đi đâu?”
Trần Liệp Tuyết cụp mắt xuống, vẻ mặt khó nói.
“Nói.”
"Cháu..." Cậu quan sát tỉ mỉ từng thay đổi cơ mặt của Trần Đình Sâm, thận trọng ngập ngừng: “Cháu đi chơi.”
“Với ai?”
Trần Liệp Tuyết cắn môi nhìn Trần Đình Sâm, ép mình không được rời mắt.
"Bạn gái." Cậu nói.
“Ai?”
Biểu cảm của Trần Đình Sâm như thể vừa nghe thấy một loài sinh vật không nên tồn tại.
Nói dối vốn cần một hơi dũng khí, khi bị Trần Đình Sâm hỏi dồn dập Trần Liệp Tuyết có chút đỏ mặt, cậu lảng mắt tránh đi khí thế cũng yếu hẳn, chột dạ lặp lại: “Bạn gái.”
Trần Đình Sâm bật ra một tiếng cười khẩy.
Trần Liệp Tuyết đã dự đoán rất nhiều phản ứng có thể có của Trần Đình Sâm, lạnh lùng, tức giận, chất vấn... Cái mông nóng rát vẫn còn đang nhắc nhở cậu, không cẩn thận lại ăn đòn tiếp giờ.
Cậu thậm chí đã nghĩ ra dáng vẻ của "bạn gái", tối qua họ đã đi "chơi" ở đâu, nhưng không ngờ phản ứng của Trần Đình Sâm chỉ như nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo.
“Cháu bây giờ có tư cách đó sao?”
Giọng điệu Trần Đình Sâm châm biếm với ánh mắt lộ vẻ hài hước.
Biết Trần Liệp Tuyết không làm gì có hại cho tim là đủ rồi, người đàn ông này không hề quan tâm đến chuyện yêu đương sớm của con nuôi, chỉ ném lại một câu "Nghĩ kỹ tuổi này nên làm gì, tự lo cho bản thân đi", rồi quay người ra khỏi phòng.
Trần Liệp Tuyết nằm sấp trên giường ngẩn người một lúc lâu, cậu chưa từng nghĩ mình quan trọng thế nào trong căn nhà này, chỉ là không ngờ mình lại nhỏ bé đến vậy.
Trường học còn căng thẳng chuyện học sinh yêu đương như vậy, làm cậu cứ tưởng nhà nào cũng coi trọng chuyện yêu đương sớm của con cái lắm chứ.
Cậu cô đơn nằm trong phòng nghĩ ngợi.
Da Trần Liệp Tuyết mỏng manh, cơ thể yếu ớt bẩm sinh, trận đòn này khiến cậu phải nằm nhà dưỡng thương mất hai ngày rưỡi mới đi học lại được.
Tống Kỳ là một kẻ vô tình, nghe nói cậu ăn đòn không những không tỏ vẻ quan tâm, còn hả hê vỗ mông cậu một cái, vui sướng như chim xổ lồng: “Bị ba biết trốn nhà đi chơi nên lo lắng à? Bé ngoan về nhà bị tét mông?”
Trần Liệp Tuyết "rít" một tiếng hít vào một ngụm khí lạnh, khó chịu che mông né tránh: "Cậu phiền quá đấy?"
Cậu mở điện thoại xem ngày, nói với Tống Kỳ: “Tối nay tớ không đi làm, cậu làm thay tớ nhé.”
"Được thôi." Tống Kỳ lập tức đồng ý, đồng thời đưa ra điều kiện: “Hôm nay tớ làm thay cậu, tháng sau cậu làm thay tớ một ngày nhé? Tớ phải đưa mẹ về thăm nhà ngoại.”
Đầu óc lẫn tâm trí của mẹ Tống Kỳ không được tốt lắm, Trần Liệp Tuyết đại khái biết hoàn cảnh gia đình cậu ta nên gật đầu đồng ý.
Thỏa thuận xong, Tống Kỳ lập tức lộ bản chất lắm lời cứ lải nhải bên tai Trần Liệp Tuyết: “Cậu còn dám đi làm nữa hả? Lần trước một cái bạt tai vêu má, lần này một trận tát nẩn mông, lần sau bị bắt được không chừng bị phạt quỳ ở cửa nhà đấy. Thế giới bên ngoài nguy hiểm lắm, loại người được ba cưng như trứng hứng như hoa giống cậu, sau này cứ tan học là ngoan ngoãn về nhà đi nhé!”
Trần Liệp Tuyết mặc kệ cậu ta, quay người đi về phía lớp học.
Cậu đợi đến lúc tan học là chạy ngay, rẽ ở ngã tư đi ngược hướng với đường về nhà.
Đến siêu thị Walmart trước, Trần Liệp Tuyết đẩy xe đẩy thuần thục đi lại giữa các kệ hàng, chỉ một lát sau xe đẩy đã đầy ắp, bên trong có đủ đồ ăn thức uống, thậm chí cả hai đôi tất len.
Giờ cao điểm tan tầm cộng cả thời tiết oi bức, cậu xách hai túi nilon lớn đi bắt xe, vì không rảnh tay nên bị vài người chen ngang, bộ dạng ướt đẫm mồ hôi có chút ngốc nghếch.
Một ng phụ nữ dẫn con gái đi mua sắm về nhìn thấy vậy không đành lòng, cô lấy khăn giấy ra cho cậu lau mồ hôi, tò mò hỏi Trần Liệp Tuyết muốn đi đâu? Biết tình hình rồi họ nhường chiếc xe vừa bắt được cho cậu.
Trần Liệp Tuyết không khách sáo, lễ phép cười nói cảm ơn họ rồi chật vật leo lên xe.
Trần Liệp Tuyết muốn đến một xưởng sửa xe.
Xưởng sửa xe ở vị trí rất xa, gần như ra khỏi nội thành, tài xế chạy một vòng lớn sau cùng dừng lại ở cửa "Trung tâm bảo dưỡng xe Hữu Duyên" khi trời đã tối.
Đây là một xưởng sửa xe rất nhỏ, buôn bán quanh năm lúc được lúc không, Trần Liệp Tuyết quen đường đi vào, mùi xăng dầu máy xộc vào mũi, mấy thợ sửa xe đang quây quần bên bàn tròn ăn cơm xong.
Trần Liệp Tuyết gọi tên một người đàn ông trong đó là "anh An", người đó đang dùng đũa gắp cháo quẩy, nhìn thấy cậu cũng không lạ lẫm liền gật đầu một cái rồi quay đầu nhìn quanh xưởng sửa xe, lớn tiếng gọi: “Tiểu Khang!”
Bên dưới một chiếc xe Alto cũ kỹ phát ra tiếng đáp: “Ở đây.”
“Em trai cậu lại đến kìa!”
Ánh đèn lộn xộn chiếu xuống một bóng người gầy gò trườn ra từ gầm xe Alto, đó là một thanh niên hai mươi mấy tuổi mặc bộ quần áo lao động bẩn thỉu, gương mặt lầm lì đẫm mồ hôi dính hai vệt dầu đen sì trên gò má, dáng vẻ thanh niên này ẩn trong bóng tối mờ ảo của xe ô tô tạo cảm giác gầy gò đến hốc hác.
Thấy Trần Liệp Tuyết, đôi mắt nặng trĩu của anh sáng lên, cong cong lên: “Tiểu Liệp hả!”
Trần Liệp Tuyết cũng cười theo,
“Anh Túng Khang.”