Chương 02
“Làm sao vậy?”
Trần Đình Sâm bật đèn sáng trưng rồi quay người lại, Trần Liệp Tuyết tự giác cởi áo, để lộ ra lồng ngực trần trụi dưới ánh đèn sáng chói.
Trần Đình Sâm hiếm khi không nhíu mày khi đối diện với Trần Liệp Tuyết, hắn kiểm tra lồng ngực Trần Liệp Tuyết, còn cậu thì quan sát vẻ mặt người đàn ông này.
Cậu hiểu tâm lý của Trần Đình Sâm, chú ấy muốn coi Trần Liệp Tuyết và trái tim của Trần Trúc Tuyết như hai phần người khác nhau.
'Hai phần người' gượng ép hàn chặt, một trái tim quý giá và một cơ thể què quặt chứa đựng trái tim đó.
"Cháu thấy hơi khó chịu." Trần Liệp Tuyết chạm vào ngực trái, “Ngực cháu nhói lên từng cơn.”
Đầu ngón tay cậu vô tình chạm vào tay Trần Đình Sâm, cậu vội rụt tay lại nhưng Trần Đình Sâm còn thu tay lại nhanh hơn.
Trần Liệp Tuyết cụp mắt xuống, cảm thấy Trần Đình Sâm đang nhìn mình chăm chú, cậu giữ nguyên tư thế ưỡn ngực, đột nhiên bàn tay người đàn ông này đặt lên ngực cậu che kín nó.
Trái tim cậu như muốn nhảy ra ngoài.
Trần Liệp Tuyết gần như trừng mắt nhìn Trần Đình Sâm, cả người căng cứng với trái tim đập thình thịch. Làn da dưới lòng bàn tay Trần Đình Sâm nổi da gà, thậm chí đầu * cũng dựng lên.
Trần Đình Sâm cảm nhận một lát, hắn nhìn xuống nhưng vì ngược sáng nên vẻ mặt người đàn ông này rất khó đoán ý, hắn nhìn chằm chằm Trần Liệp Tuyết mới hỏi: “Thật sự không thoải mái?”
Trần Liệp Tuyết cổ họng khẽ động: “Vâng.”
Trần Đình Sâm nhìn cậu thật sâu mà không hỏi thêm gì, chỉ nói một câu "đi ăn cơm", rồi dứt khoát bước ra ngoài.
Ý là không có gì nghiêm trọng cả.
Sau khi chú ấy đóng cửa, Trần Liệp Tuyết như bóng xì hơi rút hết sức lực, loạng choạng ngã xuống giường.
Cậu áp tay lên chỗ mà Trần Đình Sâm vừa buông ra, dùng sức xoa nắn hai cái, nơi đó vẫn còn hơi ấm khô ráo của lòng bàn tay người đàn ông này, cậu thậm chí có thể cảm nhận được xúc cảm vân tay của Trần Đình Sâm.
Tim cậu đập nhanh hơn vài nhịp.
Trần Liệp Tuyết kẹp chặt hai chân liếc mắt nhìn về phía cửa, biết Trần Đình Sâm chắc chắn sẽ không vào phòng nữa, cậu liền kéo chiếc áo sơ mi vừa cởi đắp lên vùng bụng rồi đưa tay đặt lên trên áo.
Hôm nay vờ vịt gọi ‘sói đến’ hai lần, tháng này không thể giả bộ ‘không thoải mái’ nữa. Cậu thoải mái híp mắt lại, nghĩ thầm.
(Edit: Câu trên liên quan đến câu truyện một chú bé hô hoán giả tạo có sói đến với dân làng, một ngày sói đến thật thì dân làng không ai tin chú bé nữa… Thụ giả vờ, nhưng sợ giả vờ thành thật. Đấy là tui hiểu đó!)
…
Trần Liệp Tuyết có một khuôn mặt dễ dàng lừa gạt người khác.
Đó là lời Tống Kỳ nói.
Tống Kỳ là một nhân vật nổi tiếng ở trường họ, trái ngược hoàn toàn với "tiếng tăm" của Trần Liệp Tuyết.
Tuy rằng có cái tên dịu dàng như con gái, nhưng thằng ranh này lại là một học sinh cá biệt chính hiệu, nếu Trần Liệp Tuyết được các thầy cô nâng niu như ngọc, thì thằng ranh này lại là thứ bùn đất mà người ta hận không thể giẫm nát dưới chân.
Bộ sậu của thằng ranh này là đánh nhau gây sự, chọc ngoáy kiếm chuyện, coi thường thầy cô, thành tích học tập bết bát, đội sổ ở lớp tệ nhất… Được tích hợp đủ hết trên người Tống Kỳ cả.
Ý của Tống Kỳ không ám chỉ rằng Trần Liệp Tuyết là kẻ lừa đảo, nhưng nếu bắt buộc phải nói, thằng ranh này thấy đánh giá đó về cậu cũng chẳng sai ở đâu cả…
Trần Liệp Tuyết có đầy đủ những điều kiện của một học sinh giỏi: thông minh, ngoan ngoãn, học giỏi, thích đọc sách nhưng không ngây ngô, ngoại hình cũng thanh tú sạch sẽ, đó là phần cứng; còn phần mềm là thân thế đáng thương và thân thể ốm yếu quanh năm suốt tháng của cậu.
Có một từ gọi là "liên lụy", nếu dùng cho nam sinh, thì đó chính là biệt danh tương xứng dành riêng cho Trần Liệp Tuyết.
Cậu ta là học sinh gương mẫu trong mắt các thầy cô và cả Trần Đình Sâm, còn trong mắt Tống Kỳ, cậu bạn học Trần Liệp Tuyết thực sự chỉ là một kẻ lừa đảo đội lốt học sinh năm tốt mà thôi.
Trước giờ tự học buổi tối, một bạn học ngồi cạnh cửa sổ đứng dậy nhìn quanh một lượt, thấy Trần Liệp Tuyết vừa làm xong trực nhật, đang thu dọn chổi và ky hót rác ở góc lớp liền gọi cậu một tiếng.
Ngón tay đó chỉ ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt bạn học này vẫn như mọi khi, chỉ có biểu cảm lộ ra không tình nguyện và khó hiểu: một là không tình nguyện giúp Tống Kỳ gọi người, cùng khó hiểu vì sao một học sinh chăm ngoan như Trần Liệp Tuyết lại chơi với đứa lấc láo như Tống Kỳ.
Tống Kỳ vỗ nhẹ vào gáy bạn học đó, thằng ranh này chống tay lên bậu cửa sổ, hất cằm về phía Trần Liệp Tuyết.
Cậu ta mặc đồng phục nhăn nhúm vạt áo buộc túm lại trên thắt lưng, miệng thì nhai nhồm nhoàm kẹo cao su vừa cướp được, chiếc áo thun đen nửa cũ nửa mới của Tống Kỳ tương phản rõ rệt với những học sinh đi lại phía sau.
“Cảm ơn.”
Trần Liệp Tuyết mỉm cười với bạn học, cậu thong thả thu dọn cặp sách, để lại bài tập đã làm xong cho người bạn cùng bàn đáng thương, rồi mới từ từ bước ra ngoài.
Tống Kỳ đút tay vào túi quần lượn lờ đến bên cạnh cậu, thằng ranh huých vai Trần Liệp Tuyết cười hỏi: “Hôm nay ba cậu không phải không trực đêm sao?”
"Phòng mổ gọi đi cấp cứu rồi, ca phẫu thuật lớn." Trần Liệp Tuyết liếc nhìn cậu bạn, tiện tay rút miếng kẹo cao su không đường trong tay cậu bạn ném vào thùng rác.
Tống Kỳ bĩu môi đá thùng rác, hai nữ sinh đi ngang qua nhìn cậu ta với vẻ ghét bỏ, cậu ta không nhìn thấy cứ tiếp tục hỏi Trần Liệp Tuyết: “Cậu không sợ nửa đêm ông ấy về lại không thấy cậu ở nhà à?”
Chữ "lại" này chạm đúng chỗ "nhức nhối" của Trần Liệp Tuyết, cậu nhớ lại cảnh tượng lần trước bị Trần Đình Sâm bắt gặp khi cậu không về nhà ngủ, thế nhưng cậu vẫn nửa đùa nửa thật nói: “Cậu lo nhiều thế?”
"Tớ quan tâm cậu thôi mà." Tống Kỳ cười hề hề.
Trần Liệp Tuyết có giấy phép nghỉ học dài hạn, có thể lấy lý do "không khỏe" để rời trường bất cứ lúc nào, còn Tống Kỳ thì hoàn toàn phớt lờ nội quy trường học.
Hai người họ ra khỏi trường học, rồi đi lên xe buýt chịu xóc nảy khoảng ba mươi phút, kịp thời đến một cửa hàng tiện lợi 24 giờ lúc sáu giờ rưỡi.
"Tớ còn làm ca đêm đấy nhé?" Tống Kỳ mặc bộ đồng phục cửa hàng tiện lợi vào, hỏi Trần Liệp Tuyết.
Trần Liệp Tuyết "ừ" một tiếng, đứng sau quầy thu ngân bắt đầu quét mã.
“Vậy tớ vào trong ngủ một lát, có đơn giao đồ ăn thì gọi tớ nhé.”
Nhân viên ca chiều là một sinh viên, nói chuyện với Trần Liệp Tuyết vài câu giao ca rồi cũng rời đi. Lúc này dãy phố đối diện trường học vẫn chưa mở cửa, trong cửa hàng khá vắng vẻ, cậu đợi đến một hai giờ sau khi dòng người tấp nập kéo đến, rồi lấy một cuốn sách ngồi sau quầy thu ngân đọc.
Vài phút sau, cửa tự động "keng" mở ra có khách hàng bước vào, đồng thời điện thoại di động của cậu sáng lên, biểu tượng số của Trần Đình Sâm xuất hiện trên màn hình, đó là một cuộc gọi.
Lương nhân viên ca ngày ở cửa hàng tiện lợi không cao hơn tại KFC hay McDonald's là bao, nhưng ca đêm thì khác.
Cửa hàng tiện lợi này nằm giữa khu phố sầm uất, gần trường học và chợ đêm, buổi tối khu phố quanh trường học náo nhiệt, còn chợ đêm thì đơn giao đồ ăn tới tấp cũng bận rộn hơn ban ngày gấp bội, tiền lương cũng tăng lên đáng kể.
Trần Liệp Tuyết không thiếu tiền, Trần Đình Sâm không hà khắc với cậu trong khoản tiền tiêu vặt, mỗi ngày đều để lại một ít tiền lẻ trên bàn, chưa kể đến việc chú ấy còn đưa cho Trần Liệp Tuyết một chiếc thẻ phụ của mình, phòng trường hợp cậu gặp tai nạn bất ngờ phải vào viện mà không có tiền, hoặc trường hợp tính mạng gặp nguy hiểm.
Trần Liệp Tuyết chưa từng dùng đến chiếc thẻ đó, nhưng ngày nào cũng mang theo bên mình, cậu xem thẻ đó như một lá bùa hộ mệnh hoặc như một tín vật quan trọng nào đó.
Ngày đầu tiên cậu đến cửa hàng tiện lợi làm việc cùng Tống Kỳ, Tống Kỳ còn cười nhạo cậu, nói cậu đúng là có bệnh, người không thiếu tiền cũng không thiếu tình thương lại đi làm thêm, nếu cậu ta có một người cha như Trần Đình Sâm... Cậu ta chỉ cần có một người cha thôi, cũng không chạy ra làm cái công việc này.
Cậu ta hoàn toàn không tin Trần Liệp Tuyết có thể trụ được cả đêm, thề thốt rằng cậu nhiều nhất cũng chỉ trụ được hai tiếng rồi khóc lóc về nhà tìm ba.
Còn giờ đây, bỏ qua những chuyện đó, quan hệ "đồng nghiệp" của hai người họ đã được tròn một năm.
Tống Kỳ luôn hỏi cậu vì sao lại muốn làm công việc này, nói rằng ba Trần Liệp Tuyết cưng chiều cậu như vậy, nếu biết cậu nhân lúc ông ấy không có nhà mà chạy ra làm ca đêm, chắc chắn ông ba cậu sẽ tức chết.
Trần Liệp Tuyết cầm điện thoại di động lên, rồi do dự… Cậu từng bị Trần Đình Sâm bắt gặp một lần, nhưng không phải bắt gặp cậu làm việc, mà là bắt gặp cậu "không về nhà ngủ".
Đó cũng là lần đầu tiên Trần Liệp Tuyết thực sự phải chịu cơn giận của Trần Đình Sâm sau khi bước chân vào nhà họ Trần.
Trần Đình Sâm đã đánh cậu.
Một cái tát thẳng vào mặt ngay bên má trái, một cái tát không nhẹ, nhưng đối với Trần Liệp Tuyết mà nói cũng không thể gọi là nặng, bởi vì hôm đó đúng vào ngày giỗ của Trần Trúc Tuyết, Trần Đình Sâm chắc chắn sẽ tan ca đêm về sẽ tìm cậu đầu tiên, nhưng cậu đã quên mất ngày đó.
"Nếu còn để tôi phát hiện thêm một lần nữa, cháu hãy cuốn xéo khỏi căn nhà này ngay lập tức." Trần Đình Sâm lạnh lùng nói.
Khách hàng đang chọn đồ, Trần Liệp Tuyết nhìn cánh cửa kho đóng chặt, thầm mắng Tống Kỳ là cái miệng quạ đen, nhưng vẫn trượt tay nhận cuộc gọi.
“Ba ơi?”
Trần Đình Sâm hẳn là vẫn còn ở bệnh viện, âm thanh xung quanh vọng vào mơ hồ và ồn ào, chú ấy "ừ" một tiếng, thông báo cho Trần Liệp Tuyết: “Hôm nay nhiều việc, tối không cần đợi ba về ăn cơm, viết xong bài tập thì đi ngủ sớm một chút.”
Trần Liệp Tuyết vô cùng trân trọng mỗi cơ hội được gọi Trần Đình Sâm là “ba”, cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm và ngoan ngoãn vâng lời, còn dặn Trần Đình Sâm chú ý nghỉ ngơi đừng quên ăn cơm.
Khách hàng tiến đến quầy thu ngân, thấy Trần Liệp Tuyết đang gọi điện thoại liền lớn tiếng nhắc nhở: “Tính tiền.”
Trần Đình Sâm đang định cúp máy, nghe thấy tiếng đó liền dừng lại hỏi: “Con đang ở đâu?”
Trần Liệp Tuyết xin lỗi khách hàng bằng cách mím môi, nói dối không chút gợn sóng: “Con ở siêu thị, tối tự học sẽ đói, con đến mua ít bánh mì.”
Trần Đình Sâm không nói gì, Trần Liệp Tuyết đợi hai giây, cẩn thận đổi chủ đề: “Ba ơi, ngày mai ba tan làm về, có thể mua cho con một lồng bánh bao ướt ở ngoài cổng bệnh viện mình không? Mấy hôm nay con hơi thèm món đó.”
Điện thoại cúp máy.
Vẻ mặt ôn hòa của Trần Liệp Tuyết lạnh xuống, cậu quét mã thanh toán, khách hàng liếc nhìn cậu một cái kì quặc rồi đẩy cửa bước ra.
Tống Kỳ bị đánh thức, cậu ta dụi mắt nhìn điện thoại, mới 23 giờ 58 phút.
Cậu ta và Trần Liệp Tuyết mỗi lần đều giao ca lúc 12 giờ rưỡi, chắc là có đơn giao đồ ăn.
Tống Kỳ vò đầu ngồi dậy mặc quần áo, thấy Trần Liệp Tuyết đã cởi đồng phục chuẩn bị đi, liền kỳ lạ hỏi: “Cậu về à? Còn nửa tiếng nữa, chê tiền sao?”
Trần Liệp Tuyết có chút giận cá chém thớt liếc xéo cậu ta, quạu quọ nói: “Tại cái miệng quạ đen của cậu đấy. Ba tớ gọi điện thoại, không biết có nghe ra gì không, tớ hơi lo.”
Tống Kỳ rối bù tóc cười hả hê: “Đáng đời.”
Cậu ta hỏi lần thứ một nghìn: “Tớ nói này, rốt cuộc cậu nghĩ gì mà đi làm cái công việc này vậy?”
Trần Liệp Tuyết lười liếc nhìn cậu ta, buông một câu "Mắc mớ gì cậu", rồi gọi xe rời đi.
Trần Đình Sâm nghe thấy tiếng lạch cạch lục lọi chìa khóa ngoài cửa, có người cẩn thận mở cửa rón rén bước vào nhà.
Hắn không lên tiếng cũng ngồi không động đậy trong căn nhà im lặng, người vừa vào dĩ nhiên thả lỏng tinh thần đi vào phòng khách bật đèn, rồi bị người đàn ông nín thinh ngồi thẳng trên ghế sofa dọa cho giật mình, ôm ngực hít một ngụm khí lạnh.
Trần Liệp Tuyết thật sự bị dọa sợ, cậu thiếu niên suýt chút nữa nhảy dựng lên, con ngươi co rút lại, ngón tay cuộn tròn trước ngực run rẩy.
Trần Đình Sâm đã chuẩn bị đứng dậy đỡ cậu, nhưng bị tiếng "ba ơi" hoảng hốt yếu ớt giữ lại trên ghế sofa.
Trần Liệp Tuyết lộ ra ánh mắt như động vật ăn cỏ, luống cuống nhìn người đàn ông này.
Cơn giận bị nỗi lo lắng lấn át, Trần Đình Sâm nhíu mày dùng ánh mắt lạnh lùng lướt trên mặt cậu, như đang cân nhắc xem nên đánh bên nào thì tốt hơn.
Trần Liệp Tuyết cắn răng cúi đầu, cậu chỉ nhớ rõ lời cảnh cáo lần trước.
[Cuốn xéo khỏi cái nhà này.]
"Lại đây." Trần Đình Sâm ra lệnh.
Trần Liệp Tuyết rén người bước từng bước nhỏ, trái tim đập thình thịch, cậu nhanh chóng suy nghĩ xem nên bịa ra lý do gì để qua loa cho xong chuyện lần này.
Nhưng cậu chưa kịp đứng vững, Trần Đình Sâm đột nhiên kéo cậu nằm sấp trên đùi, Trần Liệp Tuyết thấy mắt hoa lên, mông đã bị hứng chịu một cái tát mạnh.
Lại thêm một cái.
Đến cái tát thứ ba giáng xuống, Trần Liệp Tuyết ngỡ ngàng mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra, mặt cậu đỏ bừng, cung phản xạ kéo dài mới kêu đau thành tiếng.
“A!”