Chương 01
Trần Đình Sâm có một người con trai tên gọi là Trần Trúc Tuyết, cậu bé sinh ra vào mùa đông giá rét và không may qua đời sau một vụ tai nạn ngã từ trên tầng lầu xuống.
Ngày hôm đó là sinh nhật lần thứ chín của cậu bé xấu số ấy, mẹ Trần Trúc Tuyết - bây giờ là vợ cũ của Trần Đình Sâm, hôm đó cô ấy đã đưa con trai đến trung tâm thương mại để mua đồ chơi.
Theo kế hoạch thì hai mẹ con họ dự định sẽ cùng Trần Đình Sâm đi ăn tối sau khi hắn tan ca làm, bàn ăn tại nhà hàng đã được đặt chỗ trước, chiếc bánh kem cũng đã được chuẩn bị sẵn.
Nhưng khi người mẹ đi vào cửa hàng bánh ngọt để lấy bánh sinh nhật, cậu bé mải chơi không may bị ngã từ thang máy xuống. Đứa trẻ bất ngờ rơi xuống từ tầng bốn, đầu chúi xuống và phần trán tiếp đất, vùng đầu bị chấn thương nặng và cậu bé ngay lập tức rơi vào tình trạng nguy kịch.
Khi ấy Trần Đình Sâm vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật, trên người hắn vẫn còn mặc nguyên áo blouse, chưa kịp cởi áo ra thì người đàn ông này đã nghe thấy tiếng gào khóc thảm thiết thấu trời của vợ cũ từ phòng cấp cứu bên cạnh.
“Con tôi vẫn còn nhịp tim! Tại sao các người lại nói con tôi đã chết?”
“Tôi chỉ vào lấy cái bánh kem, chưa đến mười phút mà! Con tôi... Con trai của tôi!”
“Đứa bé còn chưa kịp ăn một miếng bánh kem nào, chỉ hai tiếng nữa là đứa bé mới tròn chín tuổi...”
Từ lúc ngã tầng lầu đến khi được thông báo rằng bộ não đứa trẻ ngừng hoạt động, Trần Trúc Tuyết chỉ còn lại chưa đầy hai tiếng đồng hồ để kéo dài sự sống ngắn ngủi ấy.
Ca phẫu thuật ghép tim chấn động cả nước do chính Trần Đình Sâm thực hiện, người đàn ông này đã hiến tặng trái tim của con trai hắn, để cứu sống một đứa trẻ mồ côi suy tim tại trung tâm cứu trợ trẻ em, đứa trẻ hắn gặp bảy năm về trước.
Sau đó, Trần Đình Sâm nhận nuôi đứa trẻ này.
Tên của Trần Đình Sâm xuất hiện trên trang nhất của tất cả các tờ báo lớn trong cả nước, những lời ca ngợi vang vọng khắp nơi, tuy nhiên hắn lại chưa từng nhận lời bất kì cuộc phỏng vấn nào.
Người ngoài không ai biết được rằng, ca phẫu thuật này đã gây ra những biến động kinh hoàng nào cho gia đình hắn, vợ cũ đã đau khổ tuyệt vọng ra sao, tại sao và thế nào khi cô ấy quyết định ly hôn người đàn ông này lúc hắn đề nghị nhận nuôi Trần Liệp Tuyết.
Cuộc phỏng vấn duy nhất từ người trong cuộc là bác sĩ Dương, bác sĩ đồng nghiệp phụ mổ cho Trần Đình Sâm trong kíp mổ ngày hôm đó.
Trên màn ảnh, người đàn ông đó bày tỏ sự cảm thông sâu sắc, anh ta nói rằng, ông có thể hiểu được đôi mắt đỏ ngầu và những đường gân xanh căng thẳng của Trần Đình Sâm, nhưng anh ta không thể tưởng tượng được, bác sĩ Trần Đình Sâm đã phải dùng bao nhiêu sức lực để giữ cho đôi tay không run rẩy, kiên định thực hiện ca phẫu thuật một cách hoàn hảo đến vậy.
Lúc đó, Trần Liệp Tuyết vẫn chưa biết trái tim mà mình được nhận lấy nặng nề quý giá đến thế nào.
Khi cậu mở mắt trong phòng ICU, ý nghĩ đầu tiên củaTrần Liệp Tuyết chính là:
[Mình vẫn còn sống.]
…
“Cháu không xứng đáng.”
Người nói ra câu này hiện tại là ba cậu, nhưng giờ đây cậu chỉ có thể gọi người đàn ông này là chú Trần.
Ánh mắt của Trần Đình Sâm như hai mũi dao lạnh băng, ánh mắt đăm đăm hận không thể đâm xuyên vào trái tim cậu rồi đông cứng nó.
Trần Liệp Tuyết nhìn Trần Đình Sâm, tim cậu quặn thắt từng cơn đau nhói.
Cậu hơi hé miệng, đôi môi và đồng tử run rẩy, dường như có rất nhiều điều muốn nói. Sau một tiếng "cháu" ngập ngừng, cậu lại cúi đầu xuống.
“Cháu xin lỗi.”
“Cháu có lỗi. Cháu đã không quan tâm đến cơ thể mình.”
Dừng một chút, Trần Liệp Tuyết sửa lại lời: “Đã không quan tâm đến trái tim này.”
Ánh mắt Trần Đình Sâm từ khuôn mặt cậu chuyển xuống lồng ngực gầy gò của Trần Liệp Tuyết, như muốn nhìn xuyên qua da thịt để thấy trái tim vẫn đang đập trong đó.
Chính tay hắn đã đặt trái tim vào đó.
Bầu không khí nặng nề bao trùm, Trần Đình Sâm nhắm mắt thở dài ngồi vào ghế lái.
“Về nhà thôi.”
Cả quãng đường im lặng.
Khi về đến nhà trời đã tối đen, hai người trước sau bước vào cửa, căn hộ rộng gần hai trăm mét vuông chỉ có hai người ở, không gian tối tăm như miệng một con quái vật há rộng, dù có bật hết đèn lên cũng vẫn thấy lạnh lẽo.
Trần Đình Sâm đi tắm, Trần Liệp Tuyết lững thững dọn dẹp phòng khách, trong tủ lạnh không có gì để ăn, cậu đặt vài món ăn mà Trần Đình Sâm thích từ nhà hàng quen thuộc.
Cậu cố gắng kéo dài thời gian bằng cách làm tất cả những việc có thể, nhưng Trần Đình Sâm vẫn chưa ra khỏi phòng tắm.
Có lẽ chú ấy không muốn ở cùng phòng với cậu, Trần Liệp Tuyết xoa xoa ngực, chậm rãi trở về phòng mình rồi nằm xuống giường.
Tiếng mở cửa phòng đánh thức cậu, Trần Liệp Tuyết dụi mắt ngồi dậy, cậu không biết mình đã ngủ từ lúc nào, nhìn đồng hồ thì mới chỉ qua hai mươi phút.
Cậu ngồi dậy xỏ dép và hỏi Trần Đình Sâm: “Cơm hộp đến rồi hả chú?”
“Ừ.”
Trần Đình Sâm ở nhà luôn như vậy, có thể không cần nói một lời nào với cậu liền không nói gì cả, Trần Liệp Tuyết đã quen rồi. Nếu Trần Đình Sâm chịu nói chuyện với cậu, cậu cũng thấy vui hơn, dù sao cũng tốt hơn là chú ấy im lặng.
Cậu còn đang định tìm chuyện để nói, Trần Đình Sâm đã giơ tay tắt đèn kêu "tách" một tiếng, rồi quay người đóng cửa phòng lại.
Trần Liệp Tuyết đang định đứng dậy thì khựng lại, nhìn người đàn ông cao lớn trong bóng tối bước về phía mình, cậu mím môi nuốt hết những lời định nói vào trong cổ họng.
Cậu thuần thục cởi cúc áo, ngồi ngay ngắn trên giường.
Trần Đình Sâm ngồi xổm xuống trước mặt cậu, giơ tay ôm lấy thắt lưng cậu rồi áp tai vào ngực Trần Liệp Tuyết.
[Thình Thịch]
[Thình Thịch]
[Thình Thịch]
Trần Liệp Tuyết nghe thấy tiếng tim đập trong ngực mình, cũng nghe thấy tiếng thở trầm ổn của Trần Đình Sâm, cậu run rẩy hít một hơi thật khẽ, dang rộng cánh tay gầy guộc ôm lấy đôi vai người đàn ông này.
[Con biết chú hận con.]
[Con biết toàn bộ cơ thể con, từ trong ra ngoài, chú chỉ yêu trái tim này.]
[Nhưng ngay cả trái tim này cũng không phải của con.]
[Không sao cả, con yêu chú là đủ rồi...]
…
Trần Đình Sâm đã hình thành thói quen nghe nhịp tim đập trong lồng ngực Trần Liệp Tuyết, từ ngày đầu tiên đưa Trần Liệp Tuyết về nhà.
Lúc đó, Trần Liệp Tuyết vẫn đang trong thời gian theo dõi phản ứng đào thải sau khi cấy ghép khí quan, quá trình hồi phục của cậu ta gần như hoàn hảo một cách kỳ diệu.
Điều thiếu sót duy nhất là sau phẫu thuật cậu vẫn chưa gặp Trần Đình Sâm.
Những người đến thăm cậu thì rất nhiều, nhân viên trung tâm cứu trợ trẻ em, phóng viên báo chí truyền thông và cả những người xa lạ từ khắp nơi trên đất nước đến vì cảm động.
Họ cảm thán, hỏi Trần Liệp Tuyết rất nhiều câu hỏi, hỏi cảm giác của cậu khi có một trái tim khỏe mạnh trước đây như thế nào, rồi hỏi thái độ của Trần Đình Sâm, có người còn hỏi cậu, sau khi thay trái tim của Trần Trúc Tuyết, cậu có cảm nhận được tình cảm của Trần Trúc Tuyết dành cho người đàn ông này hay không...
Hoặc nói cách khác, ngoài lòng biết ơn, cậu có nảy sinh tình cảm thân thiết, sâu sắc hơn với Trần Đình Sâm hay không.
Họ đều tò mò, liệu tình thân có thể được cấy ghép đồng bộ cùng với việc cấy ghép trái tim này hay không.
Trần Liệp Tuyết cũng không biết mình có cảm nhận được những cảm xúc mà họ nói hay không, cậu chỉ biết rằng mỗi khi nghe thêm một câu hỏi, lòng cậu lại càng nặng trĩu.
Cuối cùng, Trần Đình Sâm cũng xuất hiện bên giường bệnh của Trần Liệp Tuyết vào một ngày tuyết rơi dày đặc.
Nghe nói vào ngày Trần Trúc Tuyết chào đời, tuyết cũng rơi rất nhiều.
Trần Đình Sâm hy vọng con trai mình sẽ mạnh mẽ trưởng thành như cây trúc xanh trong tuyết trắng.
Còn cái tên trên giấy chứng nhận nhận nuôi của cậu, là Trần Liệp Tuyết.
Có phải mang ý nghĩa [săn giết] không?
(Liệp trong liệp sát = săn giết.)
Tiếng người ồn ào trên hành lang cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, Trần Đình Sâm được mọi người vây quanh đẩy cửa bước vào, trên người mặc chiếc áo blouse trắng mới tinh đến gần Trần Liệp Tuyết.
Ánh mắt người đàn ông này vừa dịu dàng vừa sâu thẳm, ẩn chứa nỗi đau khổ kìm nén suốt nhiều giờ và một chút tình yêu lẻ loi.
Chú ấy nhìn Trần Liệp Tuyết một lúc lâu rồi nhẹ nhàng nói: “Về nhà thôi con.”
Khoảnh khắc đó đã được một tình nguyện viên ghi lại và một lần nữa xuất hiện trên trang nhất của các tờ báo lớn, khiến không biết bao nhiêu người phải rơi lệ.
Trái tim Trần Liệp Tuyết như nhảy lên dồn dập khi nghe câu "Về nhà", nhịp tim nảy mạnh đến nỗi cậu suýt chút nữa tự làm mình giật thót.
Cậu không biết mình đang xúc động vì Trần Trúc Tuyết hay vì chính mình.
Giống như lần đầu tiên nhìn thấy Trần Đình Sâm bảy năm trước, cậu khao khát được đến gần chú ấy như một loài thực vật khát khao hướng về ánh sáng.
Bảy năm sau, dù mang một trái tim khác, cậu vẫn giữ nguyên tình cảm ban đầu.
Lúc đó, Trần Liệp Tuyết thực sự tin rằng mình có thể thành một gia đình với Trần Đình Sâm.
Nhưng khi bước chân vào nhà, thái độ của Trần Đình Sâm lập tức thay đổi.
Trần Liệp Tuyết từ nhỏ đã học được cách quan sát sắc mặt người khác ở trung tâm cứu trợ trẻ em, thấy Trần Đình Sâm mệt mỏi nhíu mày trên ghế sofa, cậu ngoan ngoãn vào bếp rót nước và gọi: “Ba ơi.”
Trần Đình Sâm nhíu mày nhìn Trần Liệp Tuyết một lúc, ánh mắt lướt từ gương mặt cậu xuống lồng ngực, rồi lại từ lồng ngực nhìn lên mặt, lạnh lùng xa cách quay đi.
“Sau này, ở nơi không có ai, đừng gọi tôi là ba.”
Ngực cậu thắt lại, Trần Liệp Tuyết chắc chắn rằng người đang đau khổ là cậu, không phải Trần Trúc Tuyết.
Và cũng chính đêm đó, sau khi Trần Liệp Tuyết tắm rửa xong và vào phòng ngủ mà Trần Đình Sâm đã chuẩn bị cho cậu, cậu hơi mệt và bắt đầu mơ màng ngủ...
Người đàn ông này mở cửa bước vào, hắn không bật đèn, hắn đứng yên bên giường cậu rất lâu, cuối cùng áp tai vào bên ngực trái của Trần Liệp Tuyết.
Hành động của chú ấy dịu dàng bao nhiêu, Trần Liệp Tuyết mười hai tuổi lại cảm thấy lạnh lẽo tận cùng bấy nhiêu.
Từ đó đến nay, suốt năm năm đi qua, mỗi khi tới những ngày liên quan đến Trần Trúc Tuyết, những ngày Trần Đình Sâm không vui, những ngày Trần Liệp Tuyết phải vào viện, những ngày Trần Đình Sâm nhớ thương Trần Trúc Tuyết... Chú ấy đều làm như vậy, đi trong bóng tối bao phủ, lẳng lặng bước vào phòng con nuôi và lắng nghe nhịp tim con mình.
Cả hai đều không nói ra, im lặng duy trì kiểu sống chung bệnh hoạn và kỳ quặc này.
Trần Liệp Tuyết yên lặng ngồi dựa lưng vào tựa đầu giường, cậu thả lỏng cả thể xác lẫn tinh thần cho Trần Đình Sâm lắng nghe, từ lần đầu tiên hoảng sợ bất an đến nay, có gì đó trong cậu đã trở nên chai sạn.
Cũng không thể nói là hoàn toàn chai sạn.
Cậu nhìn thấy một tia sáng yếu ớt lọt qua khe cửa, ánh sáng rơi vương vãi dưới chân giường càng khiến căn phòng tối đen như mực thêm ngột ngạt.
Trần Liệp Tuyết đột nhiên rất muốn tia sáng đó chiếu lên mặt mình.
Cậu muốn Trần Đình Sâm nhìn rõ, cậu không phải Trần Trúc Tuyết, cậu là Trần Liệp Tuyết, là "săn giết", là tước đoạt trái tim của Trần Trúc Tuyết.
Là Trần Liệp Tuyết mà chú ấy hận thấu xương nhưng không thể rời bỏ.
Tiếng tim đập ổn định đột nhiên tăng nhanh, Trần Đình Sâm khẽ động đậy, vành tai lướt qua vết sẹo trên ngực Trần Liệp Tuyết, hơi thở ấm áp phả lên nơi đó.
Bàn tay Trần Liệp Tuyết đang ôm vai Trần Đình Sâm đột nhiên run lên, cậu rụt người vì nhạy cảm.
Trần Đình Sâm theo bản năng muốn bám riết theo, thì nghe thấy tiếng Trần Liệp Tuyết khàn khàn yếu ớt: “Ba ơi, nhột.”
Lồng ngực gầy guộc trước mặt phát ra nhịp điệu cộng hưởng đều đặn.
Trần Đình Sâm cứng đờ người, nhanh chóng buông Trần Liệp Tuyết ra và đứng dậy, hắn bật đèn đầu giường.
“Tôi đã nói rồi, khi ở riêng thì đừng gọi tôi là ba.”
Vết sẹo trên ngực Trần Liệp Tuyết lộ ra dưới ánh đèn vàng ấm áp, trông rất dữ tợn trong ánh sáng mờ ảo, Trần Đình Sâm nhìn thoáng qua với biểu cảm phức tạp và bực bội, rồi người đàn ông này quay người bước đi.
“Xin lỗi.”
Trần Liệp Tuyết kéo vạt áo co chân nằm nghiêng trên giường, khi Trần Đình Sâm nắm lấy tay nắm cửa định bước ra, cậu nhỏ giọng gọi: “Chú ơi, tim cháu không khỏe lắm.”
Trần Đình Sâm dừng bước, quay đầu lại nhìn cậu.