Lệ khí của nam quỷ yếu hơn một bậc so với nữ quỷ, chính là mục tiêu tốt nhất để đánh bại.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Cổ Sơ Tình trở nên nhạy bén, mũi chân hơi mượn lực, bỗng nhiên xông lên không trung.
Cô hô to một tiếng, cắn rách ngón giữa, bôi linh huyết lên thanh kiếm gỗ đào, bàn tay vung ra, đẩy thanh kiếm gỗ rời khỏi lòng bàn tay.
Kiếm gỗ đào dính linh huyết, giống như cuồng hóa, dương khí kích động, kiếm quang bốn phía.
Nó giống như có mắt, vừa thoát khỏi tay Cổ Sơ Tình, đã dũng mãnh nhắm vào anh ta mà đánh.
Kiếm gỗ đào xoay tròn một vòng ở giữa không trung, cuối cùng một nhát kiếm liền xuyên qua ngực anh ta.
“A!”
Tiếng thét chói tai đau khổ xuyên qua tầng mây, xông thẳng lên trời cao.
Cơ thể anh ta khựng lại, đồng tử trống rỗng đục ngầu mở ra ngay trước cơ thể sắp biến mất, đôi mắt đã tỉnh táo trở lại.
Mặt quỷ xanh trắng đan xen, không hiểu sao lại ít đi vài phần dữ tợn.
Anh ta nhìn nữ quỷ, hốc mắt đen như mực chảy ra hai hàng huyết lệ, trong mắt tràn đầy tình ý, nhưng đến cùng lại chỉ có thể hóa thành sự không cam lòng.
Anh ta gào thét một tiếng, hóa thành một luồng sương đen, tan thành mây khói.
Nữ quỷ thấy nam quỷ bị giết, thê lương mà thét chói tai, nhìn qua lại thấy càng thêm sợ hãi, trên người lại bốc lên từng luồng khói xanh, đôi mắt quỷ khi nhìn về phía Cổ Sơ Tình tràn ngập sự tàn bạo.
Cổ Sơ Tình giết chết anh ta, trong lòng khẽ thở dài.
Hoàn toàn chết cũng sẽ trở nên sạch sẽ, đã thành lệ quỷ, lại còn mới chết đã dính mạng người, dù là hóa giải lệ khí đi âm tào địa phủ, thì cũng phải xuống mười tám tầng địa ngục.
Ngay khi anh ta hồn phi phách tán, Cổ Sơ Tình đã tìm ra nguyên nhân khiến lệ khí của bọn họ mạnh mẽ như vậy.
Hai lệ quỷ này chết oan, lại mới chết hai ngày mà đã mang mạng người trên lưng.
Nếu cô không nhìn lầm, mạng người trên lưng bọn họ không chỉ có một.
Cũng không biết sao bọn họ lại làm được nữa.
Bọn họ tìm tới cô, cũng chẳng qua là hành động bằng cảm giác. Tình cờ gặp nhau trên cầu Phú Tân, để cho bọn họ biết, ăn linh hồn của cô, có thể khiến cho bọn họ trở nên càng thêm mạnh mẽ. Đoạt cơ thể của cô, thậm chí có thể nhờ như vậy mà quay về được dương gian.
Cái chết của anh ta, ngay nháy mắt đã khiến cho nữ quỷ khôi phục lý trí, nhưng lại lập tức lâm vào hỗn loạn.
Nữ quỷ phẫn nộ, cô ta không biết tại sao mình lại phẫn nộ, chỉ biết là cô ta muốn giết người trước mắt này.
Cổ Sơ Tình nhìn thấy nữ quỷ tức giận, đôi mắt đen trầm xuống, lúc này điều chỉnh cảm xúc, cầm kiếm, xông về phía nữ quỷ.
Ngay khoảnh khắc Cổ Sơ Tình quấn lấy đánh nữ quỷ, đột ngột vang lên một tiếng kinh hãi.
“Quỷ...”
Âm thanh kia vô cùng lớn, giống như là dùng hết sức lực toàn thân để gào thét, trong âm thanh dường như còn mang theo vài phần run rẩy.
Cổ Sơ Tình bị tiếng hét này làm cho giật mình, trong lúc đối chiến, bớt chút thời gian mà liếc mắt nhìn nơi âm thanh vang lên.
Dưới mái hiên u ám, Điền Hạo đang khom người, hoảng sợ, vừa lăn vừa bò lăn ra từ trong sương phòng.
Cậu ta đang rất kinh hãi, tựa hồ có quỷ đang đuổi theo cậu ta, vừa bò ra từ tây sương phòng, liền co cẳng chạy như điên về phía sân.
Mới vừa chạy ra ngoài mái hiên, đợi thấy rõ ràng cảnh tượng một người một quỷ đang đánh nhau trong sân, đồng tử hắn trừng lớn như mắt trâu, thét lên một tiếng nghe chói tai, xoay người muốn chạy trở về.
Điền Hạo gân giọng gào thét, vừa mới xoay người, lại đụng phải người chạy ra từ phía sau.
“Bùm!” Một tiếng động lớn vang lên.
Hai người va chạm cùng nhau ngã xuống đất, lăn thành một đống.
Điền Hạo bị dọa hai lần, hận không thể cứ như vậy mà ngất đi. Sau khi ngã, hơi thở bị nghẹn kia thở hắt ra, toàn thân như nhũn ra, thở hổn hển ngồi sụp trên người Kỷ Hoằng Tu, không nhúc nhích.
Điền Hạo thật sự bị dọa rất thảm.
Đột nhiên lại có thêm âm thanh của người thứ ba. Sau khi chạy ra, bên ngoài lại có một nữ lệ quỷ gân xanh đầy mặt.
Cậu ta không chơi nữa... Thật sự không chơi nữa!
Nếu còn tiếp tục chơi nữa, mạng nhỏ này cũng sẽ bị chơi mất luôn. ( truyện trên app T Y T )
“Đã chết chưa, mau đứng lên.” Kỷ Hoằng Tu bị Điền Hạo đè xuống, ngực bị đè đến mức khó thở.
Điền Hạo sợ mất hồn mất vía, tay chân như nhũn ra: “Không, không còn sức.”
Kỷ Hoằng Tu thở hắt ra, nghiến răng nghiến lợi mà kéo cậu ta xuống khỏi người mình. Quay đầu, muốn nói cho Cổ Sơ Tình biết, trong sương phòng phía tây còn có một con quỷ.
Nhưng đợi sau khi thấy rõ tình huống trong sân, hai mắt hắn mở to, hít sâu một hơi, vừa lăn vừa bò mà đứng dậy khỏi mặt đất, kéo Điền Hạo đứng dậy, hoảng hốt mà quay đầu chạy bừa.
Kỷ Hoằng Tu sụp đổ luôn rồi, khuôn mặt đẹp trai vừa xanh vừa trắng, vừa trắng vừa xanh.
Ban ngày, mặc dù trong lời nói của Cổ Sơ Tình hơi chút lộ ra vài phần ý muốn nói rằng buổi tối sẽ xảy ra chuyện. Nhưng hắn nghĩ, có Thiên sư ở đây, quỷ quái hẳn là không dám đi ra, cùng lắm chỉ ở bên ngoài gây rối một chút.
Nhưng bây giờ hẵn mới biết, mình nghĩ quá đơn giản!
... Nơi có Thiên sư, không chỉ có quỷ quái qua lại, mà quỷ còn càng thêm khủng bố.
…
Hơi thở người lạ xuất hiện khiến cuộc chiến đấu trong sân dừng lại trong phút chốc.
Nữ quỷ âm trầm mà nhìn về phía hai người vừa xuất hiện, đồng tử trắng bệch lạnh lùng rất khủng bố.
Cô ta gào lên một tiếng, bất chấp chịu một nhát kiếm, thoát khỏi cuộc chiến đấu của Cổ Sơ Tình, rồi đột nhiên nhào về phía hai người Kỷ Hoằng Tu, chuẩn bị cướp lấy một cơ thể, sau đó đấu pháp với Cổ Sơ Tình.
Bầu không khí tà ám bao phủ, trong đồng tử màu cà phê nhạt của Kỷ Hoằng Tu tràn ngập sự sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, mắt thấy nữ quỷ cũng sắp nhào tới, sợ hãi đến mức quên chạy.
Hắn cứ như vậy mà ngây ngốc đứng tại chỗ, hai chân như bị đè ép, nặng như ngàn cân, làm thế nào cũng không nhấc lên được.
Cổ Sơ Tình thấy thế, trong đôi mắt đen có tia sáng lóe ra, thả người rơi xuống, rồi đột nhiên nhảy vọt đến nơi cách Kỷ Hoằng Tu ba trượng*.
*1 trượng = 4,7m
Kiếm gỗ tràn đầy uy nghiêm mà dựng thẳng, đối diện với ngực Kỷ Hoằng Tu.
Nếu không biết tình huống, sợ là còn tưởng rằng mũi kiếm chỉ về phía Kỷ Hoằng Tu, mà không phải là nữ quỷ!
Thần trí nữ quỷ hỗn loạn, lại vừa mới thành lệ quỷ không đầy hai ngày, rất nhiều thứ còn chưa hiểu. Hồn nhiên không biết, người đàn ông mang theo hơi thở người lạ phía trước, nhìn có vẻ nhỏ yếu, nhưng so với Cổ Sơ Tình đang đuổi đánh cô ta thì lực sát thương lại càng nặng hơn.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, vừa xông lên thì một luồng ánh sáng chói mắt đột nhiên bắn ra từ trong linh hồn Kỷ Hoằng Tu.
Luồng ánh sáng vô cùng mãnh liệt, giống như núi lửa phun trào.
Nữ quỷ bất ngờ không kịp đề phòng, bị đánh lui một cách mạnh mẽ.
Mới vừa lui ra ba bước, kiếm quang phía sau đã xông lên, nữ quỷ không thể tránh thoát, đột nhiên bị kiếm gỗ đào của Cổ Sơ Tình đâm trúng.
Kiếm quang xông tới, ngông cuồng không cấm kỵ gì, một nhát kiếm xuyên qua ngực nữ quỷ.
“A...”
Nữ quỷ hét thảm một tiếng, khuôn mặt vốn coi như chỉnh tề, trong nháy mắt bị dương khí của Kỷ Hoằng Tu làm cho lõm xuống, trông sởn gai ốc, sau lưng cũng bị kiếm gỗ đào đâm bị thương.
Mặt quỷ của cô ta vặn vẹo, chịu đựng cơn đau đớn mãnh liệt, phá tan gông cùm xiềng xích của trường kiếm, xoay người, vội vàng chạy trốn.
Sau khi chạy trốn đến một khoảng cách nhất định, cô ta mới dừng lại, sợ hãi mà nhìn thoáng qua Kỷ Hoằng Tu.
Dường như còn ghét bỏ khoảng cách không đủ xa, cô ta khiếp sợ mà lùi về phía sau vài bước.
“Trốn dưới bàn thờ.” Cổ Sơ Tình hướng về phía Kỷ Hoằng Tu mà hét lên, nhìn vẻ sợ hãi trên mặt nữ quỷ, đuôi mắt giật giật.
Mẹ nó, cô chém cô ta lâu như vậy, cô ta cũng không biết sợ hãi, kết quả...
Quả thực là không so sánh sẽ không có đau thương.
Cổ Sơ Tình nhìn Kỷ Hoằng Tu một cách kỳ lạ, ánh mắt kia mang theo chút hâm mộ.
Biết người này là khắc tinh của những thứ âm tà, nhưng không biết là uy lực lại lớn như vậy. Kiếm gỗ đào của cô đuổi theo chém nữ quỷ hơn nửa ngày, lại so ra kém một luồng dương khí bắn ra từ trên người hắn.
Cổ Sơ Tình dựng thẳng ngón giữa với ông trời, rồi lại tiếp tục rút kiếm, tiếp tục đuổi giết nữ quỷ.
Lúc ban ngày, sở dĩ cô dám để cho Kỷ Hoằng Tu ở lại, chính là vì biết rằng quỷ quái không làm hắn bị thương được, lại càng không thể nhập vào cơ thể của hắn được.
Không chỉ như thế...
Khi đạo cụ của cô không đủ, còn có thể dùng dương huyết của hắn, bức lui quỷ quái.
Đúng vậy, ngay từ đầu Cổ Sơ Tình đã có chủ ý dùng máu của Kỷ Hoằng Tu.
Đối với vật tà ám mà nói, máu của hắn không khác gì độc dược độc nhất thế gian, còn độc hơn cả chu sa.
Chu sa là vật cực dương, nhưng muốn dùng, lại phải trộn lẫn trong máu gà hoặc là ống mực, mới có thể mang lại hiệu quả trừ tà. Nhưng máu của Kỷ Hoằng Tu thì không phức tạp như vậy, lúc cần dùng, trực tiếp cắt rách da, nặn ra hai giọt là được.
Nghe được tiếng Cổ Sơ Tình gọi, Kỷ Hoằng Tu luống cuống nhìn lướt qua nhà chính, sau đó kéo Điền Hạo, vội vàng bò đến dưới bàn thờ.
Sau khi trốn kỹ, Kỷ Hoằng Tu vẫn chưa hoàn hồn lại, lau mồ hôi trên trán. Mới trong chốc lát như vậy mà quần áo trên người hắn đều đã ướt đẫm.
Gió lạnh thổi qua, một luồn cảm giác lạnh lẽo bò từ lòng bàn chân lên đến ngực.
Hắn run rẩy mà đặt Điền Hạo đang mềm nhũn như một bãi bùn xuống, thở hổn hển mấy hơi, nghỉ ngơi một hồi lâu, mới ổn định được trái tim đang đập kịch liệt.
Kỷ Hoằng Tu cúi đầu, nghi hoặc mà nhìn lên người mình.Vừa rồi, trong lúc hoảng hốt hắn nhìn thấy trong cơ thể mình phát ra một luồng ánh sáng, thiêu đốt lệ quỷ kia. Giống như có thứ gì đó rót vào tay chân, xương cốt, như thể đề hồ quán đỉnh*, toàn thân đều trở nên ấm áp.
*Đề hồ quán đỉnh: Đề hồ rưới lên đỉnh đầu. Từ ngữ này được dùng để ví dụ một khi trí tuệ khơi mở thì con người có thể trừ phiền não vô minh, được thanh tịnh sáng suốt. Bởi thế nó còn có nghĩa là giúp cho người học khai ngộ một cách mau chóng.
Lạ thật, ánh sáng đó từ đâu ra? Sao lại lợi hại như vậy, ngay cả quỷ cũng có thể bị thương?
Như nghĩ đến điều gì đó, đôi mắt phượng của Kỷ Hoằng Tu tràn đầy ánh sáng, ngẩng đầu, liếc mắt nhìn lệ quỷ một cách kỳ quái, thử vươn một chân ra.
Cổ Sơ Tình và Chu đại sư đều nói, quỷ quái sợ hắn... Thì ra cơ thể của mình, còn có chức năng này.
Do dự trong chốc lát, Kỷ Hoằng Tu cắn răng một cái, làm ra vẻ mặt anh dũng hy sinh, nhắm mắt dứt khoát mà chui ra từ dưới bàn thờ.
Tăng thêm sự can đảm cho mình, Kỷ Hoằng Tu mở to mắt, nhìn một vòng trong nhà chính, sau đó lấy một cây chổi ở góc bàn thờ, cầm cái chổi theo, khí thế hung dữ mà đuổi theo nữ quỷ kia.
Kỷ Hoằng Tu liên tục bị dọa tận ba tháng, thành thật mà nói, tinh thần đã đến biên giới của sự sụp đổ.
Không chết trong im lặng, thì bùng nổ trong im lặng.
Sau khi xác định rằng mình có thể khiến quỷ bị thương, dây cung căng thẳng trong đầu răng rắc một tiếng liền đứt gãy, lại thêm việc trong sân còn có một Thiên sư làm tăng thêm can đảm, sự ác ý bị nghẹn lại kia đã hoàn toàn bị kích phát.
…
Trong sân vẫn tiếp tục chiến đấu như cũ, sát khí cùng chính khí giống như bão táp mà thổi quét, làm nhà chính cùng sân bị thổi đến đến mức trở nên lộn xộn, chỉ có bàn thờ các tổ tông nhà họ Cổ là còn bình yên vô sự.
Sau khi nam quỷ chết, nữ quỷ mất đi bạn đời, lệ khí tăng vọt lên, dường như cô ta mất đi cảm giác đau đớn, mặc kệ tất cả, quyết chí tiến tới.
Cô ta đánh tới đánh lui, lại nghiêng người mà xông lên, giống như không giết được Cổ Sơ Tình, thì không cam lòng.
So với lúc trước lại càng thêm khó chơi.
Đôi mắt đen của Cổ Sơ Tình vô cùng sắc bén, thúc giục nguyên lực tụ lại trên kiếm gỗ đào.
Tay trái nhẹ nhàng vỗ một cái vào chuôi kiếm, kiếm gỗ đào rời khỏi tay mà xông lên, vẽ ra một độ cong xinh đẹp ở trên không trung, vèo một cái, bay về hướng nữ quỷ.
Kiếm khí xao động, sáng tối đan xen. Đồng tử của nữ quỷ đang ở trên không co rụt lại, bóng quỷ chợt lóe, tránh đi công kích, xoay người bỏ chạy.
Nhưng kiếm gỗ đào bị Cổ Sơ Tình thi pháp, nó mạnh mẽ như ưng, mặc kệ cô ta chạy đi đâu, đều có thể chuẩn xác mà nhắm vào cô ta.
Cùng lúc đó, lá gan của Kỷ Hoằng Tu bị sự phẫn nộ ăn mòn, giơ chổi lên, hắng giọng gào to một tiếng, xông về phía nữ quỷ.
Lúc trước bởi vì Kỷ Hoằng Tu sợ hãi khϊếp đảm với các vật tà ác, khiến cho dương khí ẩn giấu bên trong của anh chỉ có thể hộ thân, mà lại không có hiệu quả trừ tà. Lúc này vừa bộc phát ra, dương khí kia dường như hóa thành thực chất, hiệu quả sánh ngang với công hiệu của kiếm gỗ đào.
“Mẹ nó, chết rồi cũng còn phải làm loạn, đáng đời là làm một con quỷ.” Khuôn mặt Kỷ Hoằng Tu đỏ bừng. Anh trừng mắt nhìn một cách hung ác, tùy ý mà vung chổi, đánh lên người nữ quỷ.