Người dũng cảm không sợ hãi.
Người đang nói bây giờ chính là Kỷ Hoằng Tu.
Khi nỗi sợ hãi đạt đến đỉnh điểm, sức mạnh bùng nổ đến mức ngay cả ma quỷ cũng không thể chống lại được.
Bản thân hắn có dương khí mạnh mẽ. Lúc trước ma nữ đến gần hắn thì bị bỏng nửa khuôn mặt, lúc này hắn không còn ẩn nấp nữa mà chạy về phía trước tiến lại gần hơn.
Một lời khó mà nói hết!
Dù sao Cổ Sơ Tình cũng chỉ là có chút ganh tị mà thôi.
Nhìn lệ quỷ đang bị dương khí ép lui về phía sau, lông mày Cổ Sở Tình giật giật. Cô khẽ nâng cánh tay lên, mười ngón tay tung bay, nhân lúc lệ quỷ đang bị Kỷ Hoằng Tu khống chế, cô nhanh chóng vung thanh kiếm gỗ đào đánh ra pháp ấn trấn ma.
Kỷ Hoằng Tu đã lấy lại được dương khí của mình, nhưng hắn chưa thể sử dụng nó một cách có hệ thống. Cương dương chi khí* của hắn không thể phát huy được tác dụng như mong đợi, nó có thể đốt cháy lệ quỷ nhưng không thể gϊếŧ chết cô ta.
*Cương dương chi khí: thành ngữ TQ thường chỉ sự nam tính từ nội tâm, khí phách, lời nói và việc làm của nam giới.
Còn phải cần cô ra tay mới được.
Nhà họ Cổ không có thuật bắt quỷ nào lợi hại, về việc bắt quỷ và trừ tà, ngoài việc dựa vào thanh kiếm gỗ đào là vật chí dương duy nhất, cũng chỉ có trấn thi dùng để đối phó với cương thi, trấn ma ấn, ngoài ra cũng chỉ có Ngũ lôi phù.
Chỉ là công dụng của Ngũ lôi phù là đánh tan âm linh tà sát, ngọc phù trên ngực cô chứa đựng sức mạnh của Ngũ lôi phù, lệ quỷ đã bị đánh vô số lần, âm linh tà khí trong cơ thể vẫn chưa bị suy yếu nhiều.
Cổ Sở Tình hét lớn một tiếng, đẩy pháp ấn vào thân kiếm gỗ. Tuy rằng trấn ma ấn không thể gϊếŧ chết lệ quỷ, nhưng nó có thể tăng cường uy lực của thanh kiếm gỗ đào.
Thanh kiếm gỗ trở nên mạnh mẽ hơn sau khi có được pháp ấn, thanh kiếm tỏa ra ánh sáng thuần khiết và thánh thiện.
Cổ Sơ Tình giơ ngón tay lên trán, chỉ huy thanh kiếm gỗ đâm vào lệ quỷ.
Ánh kiếm lóe lên, thanh kiếm gỗ đào cắm mạnh vào ngực lệ quỷ.
Lệ quỷ bị Kỷ Hoằng Tu đuổi theo thì hoảng bất trạch lộ* mà dừng lại, không thể tin được mà cúi đầu nhìn vào ngực mình.
*Hoảng bất trạch lộ: lo lắng không nhìn rõ đường, hoảng sợ chọn bừa một đường.
Khoảnh khắc cô ta cúi đầu xuống, thanh kiếm gỗ đào đâm xuyên qua ngực cô ta.
Một làn khói dày đặc bay lên, đồng tử của nữ quỷ co rút kịch liệt, cô ta hét lên thê lương, trong nháy mắt mặt quỷ bị mạng nhện che phủ, quỷ thân lập tức bị vỡ nát.
Lúc nữ quỷ sắp bị tiêu diệt thì khôi phục lại để thanh minh.
Ký ức về cuộc đời cô ta phút chốc quay trở lại, khiến cô ta tràn ngập đau buồn và tức giận.
Ba năm hẹn hò, ra mắt ba mẹ, chuẩn bị đám cưới... mọi thứ đều thật hạnh phúc.
Nhưng vào ngày diễn ra lễ cưới, họ lại mất mạng.
Trước mắt bị dòng máu đỏ nuốt chửng, thần trí mơ màng hồ đồ, cô ta chỉ có thể nhớ lại những lời cuối cùng của người yêu: Có người đã động tay động chân vào xe...
Trái tim cô ta bị hận thù khiến cho mù quáng, cô ta chỉ biết mình muốn trả thù... Nhưng cô ta không biết tìm ai để trả thù, trong cơn tức giận, cô ta chỉ muốn phá hủy tất cả những gì mình nhìn thấy.
Cô ta mơ hồ nhớ rằng sau khi chết, người bạn đi cùng xe với mình nhưng đã bị văng ra khỏi xe lúc xảy ra tai nạn nằm bất tỉnh trên bờ sông đã bị cô ta cùng với chồng của mình kéo xuống sông...
Ngoài ra còn có một ông lão đang câu cá trên bờ sông cách nơi xảy ra tai nạn ô tô không xa...
“A!”
Tiếng gào của con quỷ vang vọng trong sân, phải rất lâu sau nó mới biến mất.
Âm thanh kia vừa buồn vừa vui, mang theo chút nhẹ nhõm giải thoát... cực kỳ phức tạp.
——
Lệ quỷ vừa chết đi, những âm sát tràn ngập ngôi nhà cổ biến mất ngay lập tức, ngôi nhà cổ ngay lập tức trở lại bình yên.
Dường như Kỷ Hoằng Tu còn chưa bình tĩnh lại, đôi mắt phượng đỏ rực vẫn nhìn chằm chằm bốn hướng, vẫn vung cây chổi lung tung.
Dưới bầu trời đêm yên tĩnh, tiếng chổi chạm vào sàn, tiếng chổi vù vù đặc biệt nổi bật.
“Đừng đánh nữa, đã chết rồi...!” Cổ Sơ Tình bước tới, giật lấy cây chổi từ trong tay Kỷ Hoằng Tu, ném vào góc tường.
Kỷ Hoằng Tu mơ hồ, ngơ ngác nói: “Chết rồi...!”
Cổ Sơ Tình nghiêng đầu liếc anh một cái: “Chết rồi.”
Kỷ Hoằng Tu ngơ ngác ‘Ồ’, hai chân mềm nhũn, đột nhiên ngã xuống đất.
Hắn thở dốc kịch liệt, hô hấp khó khăn, nhắm mắt lại một lúc mới có thể hoàn hồn trở lại.
Vừa hoàn hồn lại, hắn như nghĩ tới điều gì đó. Đồng tử của hắn đột nhiên mở to, hắn từ dưới đất đứng phắt lên, kinh hãi nói: "Không đúng, còn có một con…”
Cổ Sơ Tình nghe được lời này rất kinh ngạc.
Cô ngước mắt lên, đôi mày chau lại, chăm chú cẩn thận quan sát ngôi nhà cổ.
Sau khi nữ quỷ hồn phi phách tán, tà khí trong ngôi nhà cổ cũng biến mất. Lúc này, ngôi nhà cổ đã trở lại trạng thái trong trẻo, một chút gió âm cũng không có, sạch sẽ ngăn nắp.
“Anh hoa mắt rồi.” Cổ Sơ Tình nhắm mắt lại, tiến về phía trước hai bước, nhặt thanh kiếm gỗ đào rơi trên mặt đất lên, đặt lên giá kiếm trên bàn thờ.
Thấy Cổ Sơ Tình không tin, Kỷ Hoằng Tu vội vàng nói: “Vừa rồi trong phòng của chúng ta còn xuất hiện giọng nói của người thứ ba.”
“Chắc chắn là nghe nhầm rồi.” Trong nhà có một con quỷ, lẽ nào cô không phát hiện ra.
Đừng nghĩ rằng bất cứ thứ gì cũng có thể dễ dàng vào được nhà cổ.
Nếu không phải cô - một miếng thịt Đường Tăng ở đây, ông trời cũng không muốn để cô yên ổn, liên tục mang tới phiền toái, thì trăm năm nơi này cũng không có tà vật nào dám tới gần.
“Quay về tiếp tục ngủ, nếu không muốn ngủ, thì giúp tôi dọn dẹp sân đi.” Cổ Sơ Tình liếc nhìn sân nhà bừa bộn, hơi nhíu mày, trong mắt có chút khó chịu.
Khó chịu nhất là khi những thứ quỷ quái đó tới trước cửa, mỗi lần xuất hiện đều khiến căn phòng trở nên rất bừa bộn, phải phiền cô dọn dẹp.
Thật là tức chết đi được!
“Không phải, trong căn phòng này thật sự có một con quỷ, lúc nói chuyện còn kêu meo meo.” Kỷ Hoằng Tu thận trọng liếc nhìn về phía tây căn phòng.
Cổ Sơ Tình nghe vậy, trong đôi mắt sáng thoáng qua một ý cười, cằm hơi nhếch lên, nhìn lên giếng trời trên mái nhà.
“Anh đang nói về nó sao?”
Trên mái nhà tối tăm, một con mèo đen lười biếng liếʍ chân, đôi mắt xanh lam đặc biệt sáng ngời trong đêm.
Nó bất động, vững như Thái Sơn, tựa như chưa hề nhìn thấy người dưới hiên nhà, bộc lộ trọn vẹn vẻ kiêu ngạo và cao lãnh của loài mèo.
“Trời ạ, con mèo đen này từ đâu tới?” Kỷ Hoằng Tu nhìn theo ánh mắt của Cổ Sơ Tình, nhìn lên phía mái nhà.
Như bị dọa cho sợ hãi, hắn nhảy lùi lại phía sau rất mạnh. Sau đó, hắn có chút nghi hoặc nói với chính mình: “Lẽ nào, thật sự đã nghe lầm sao?”
Cổ Sơ Tình quay đầu nhìn Kỷ Hoằng Tu, hiểu ý mỉm cười, xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Kỷ Hoằng Tu lại liếc nhìn con mèo đen một cách kỳ quái, lắc đầu nhún vai, đi đến dưới bàn thờ, lôi Điền Hạo bị sợ hãi đến ngất xỉu ra ngoài, đưa hắn trở về phòng.
Chờ hai người vào nhà, Cổ Sơ Tình nhặt một hòn đá ném vào chỗ mèo đen đang nằm, bĩu môi lẩm bẩm: “Nửa đêm canh ba, chạy ra ngoài dọa ai chứ, quay về đi.”
“Meo... Có quỷ, ta sợ.” Mèo đen rung chòm râu đáp lại.
Cổ Sơ Tình tức giận cười: “Ngươi là mèo yêu, ngươi còn sợ quỷ…”
“Meo, ta không phải mèo yêu, ta là Linh miêu…” Mèo đen lông dựng ngược, đôi mắt xanh hiện lên vẻ tức giận.
Cổ Sơ Tình cười lạnh: “Là địa phược linh, còn dám tự xưng là linh. Được rồi, quay về đi... Hai ngày nữa ta sẽ giết một con gà cho ngươi ăn!”
*Địa phược linh là hiện tượng người hoặc sinh vật sau khi chết, bởi vì có tâm nguyện chưa hoàn thành hoặc có điều oán giận, khiến cho linh hồn bị giam giữ ở nơi chết đi, không có cách nào rời khỏi. Loại vong linh này có rất nhiều oán niệm không thể hóa giải sẽ trở thành ác linh.
Bọn họ sẽ không thương tổn người khác, chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện của mình.
“Là ngươi tự mình nói đó, ta muốn ăn thịt gà... Này, từ khi ngươi đến đây cùng bác ngươi, ta hiếm khi được ăn thịt. Hai người các ngươi thật đúng là bất hiếu, cướp đi phần ăn của lão nhân gia ta.”
Con mèo đen tức giận nheo mắt nhìn Cổ Sơ Tình, cong người rồi biến mất trên mái nhà theo cơn gió đêm.
Cổ Sơ Tình buồn cười lắc đầu.
Một con mèo, còn dám xưng lão nhân, thật sự là...
Mèo đen là một con mèo hoang được tổ tiên không rõ danh tính của nhà họ Cổ nhặt về, nó đã ở cùng tổ tiên rất lâu và dần dần khai mở linh hồn, sau khi đến thời hạn thọ nguyên, không hiểu sao nó đã trở thành địa phược linh trong nhà cổ của nhà họ Cổ.
Nó bị mắc kẹt trong ngôi nhà cổ và không thể rời khỏi khu vực cách ngôi nhà cổ một dặm. Con mèo này biết hết mọi chuyện đã xảy ra trong nhà họ Cổ.
Chuyện liên quan đến lời nguyền máu của nhà họ Cổ, Cổ Sơ Tình đã nghe được từ con mèo này.
Mèo đen rời đi, Cổ Sơ Tình tiếp tục quét sân. Sau khi Kỷ Hoằng Tu đưa Điền Hạo vào phòng, cũng đi ra giúp cô thu dọn.
Kỷ Hoằng Tu xuất thân từ một gia đình giàu có, từ nhỏ đến nay chưa từng làm việc gì động đến ngón tay, hắn là một phú nhị đại điển hình. Nói là đang giúp dọn sân nhưng thực ra hắn chỉ đứng bên cạnh phụ giúp cầm mấy đồ vật lặt vặt. Cách hắn dùng chổi quét sàn không hiệu quả bằng việc dùng chổi để đuổi quỷ.
Cổ Sơ Tình cũng không phiền gì, có người giúp đỡ vẫn tốt hơn ở một mình.
Cô nhờ Kỷ Hoằng Tu xách hai xô nước từ giếng lên để dọn sân, trong khi cô đặt những thứ rơi xuống đất về vị trí ban đầu.
Trong khoảng thời gian này, hai người trò chuyện dù cố ý hay vô ý.
Cuộc trò chuyện làm loãng đi sự xa lạ giữa hai người, giúp họ dần trở nên quen thuộc với nhau.
Kỷ Hoằng Tu nhân cơ hội hỏi Cổ Sơ Tình vì sao đêm nay quỷ hồn lại mạnh như vậy, thậm chí còn không hề sợ hãi một vị Thiên sư như cô.
Trải qua kinh nghiệm đánh quỷ lần trước, sự hiểu biết của Kỷ Hoằng Tu đối với quỷ đã thay đổi từ sợ hãi chuyển thành kinh ngạc, giờ hắn có thể mở lòng nói chuyện về vấn đề này.
Cổ Sơ Tình khẽ mỉm cười nói: “Bọn họ đều là ma mới chết, bọn họ không có ý thức, chỉ dựa vào cảm tính làm việc.”
Lông mày Kỷ Hoằng Tu giật giật: “Dựa vào cảm giác... chỉ dựa vào cảm giác mà lại tìm được Thiên sư. Haha, quả nhiên có nhãn lực rất tốt.”
Ma quỷ đến trước mặt Thiên sư, đúng là tự tìm đường chết.
Ánh mắt Cổ Sơ Tình lóe lên: “Bọn họ quả nhiên có nhãn lực rất tốt, biết tôi là một cái bánh bao thơm, gặp phải tôi đều muốn cắn một miếng.”
Kỷ Hoằng Tu cười khan, vẻ mặt kỳ lạ liếc nhìn Cổ Sơ Tình, tự nhủ: ‘Quả nhiên là một cái bánh hấp thơm phức, ngay cả hắn đã vốn quen nhìn đủ loại người đẹp, cũng có cảm giác muốn cắn một miếng.’
Tuy nhiên, hắn không còn dũng khí để nghĩ về điều đó nữa.
Nữ thiên sư... Người bình thường nhưng không thể không sợ.
Tuy nhiên, ai cũng có niềm yêu thích cái đẹp. Thiên sư xinh đẹp tuy hung dữ nhưng cũng không ảnh hướng đến sự cảm kích của hắn.
Hai người vất vả gần như suốt đêm, khi gà gáy, cuối cùng họ cũng dọn dẹp sân sạch sẽ.
…
Sáng sớm, suối trên núi luôn có sương và mây mù, tĩnh lặng và đẹp như một bức tranh thủy mặc.
Bầu trời hôm nay hiếm khi trong xanh, ánh mặt trời chiếu vào sân cổ kính, xua tan cái se lạnh buổi sáng. Con gà trống bị bỏ ngoài sân cứ gáy hoài, như không ngừng đánh thức người đang ngủ.
Mãi đến khi mặt trời khuất dần, cánh cửa đóng kín mới mở ra.
Cổ Sơ Tình đứng trước cửa, duỗi tay dưới ánh nắng ấm áp.
Cô dụi mắt, bước đến bên giếng, kéo một xô nước giếng lên và tắm rửa.
Nước giếng lạnh buốt dội vào mặt, xua đi cái choáng váng trong đầu.
Cổ Sơ Tình hít một hơi điều hòa, lắc lắc chân đi vào phòng bếp, chuẩn bị kiếm chút đồ ăn no bụng.
Chiều hôm qua, Kỷ Hoằng Tu và Điền Hạo mua rất nhiều đồ trong trấn, để trong phòng bếp. Cổ Sơ Tình nhìn xem, cầm một hộp bánh bao đông lạnh lên, đi đến bên bếp lò cũ, bắt đầu nhóm lửa nấu nướng.
Ngay khi bánh bao được lấy ra khỏi nồi, Kỷ Hoằng Tu và Điền Hạo bước ra khỏi phòng.
Với kinh nghiệm đối mặt với quỷ hồn đêm qua, vẻ ngoài co rúm lúc mới đến của Kỷ Hoằng Tu đã hoàn toàn biến mất. Cả người trông có vẻ phấn chấn và cởi mở hơn, hoàn toàn khác với vẻ lúng túng khi mới gặp nhau.
Ngược lại, Điền Hạo lại có vẻ sợ hãi. Trông cậu ta có vẻ chán nản và cạn kiệt năng lượng. Cậu ta vẫn còn có chút nghi ngờ, tiếng vỗ cánh của con gà trống trong sân khiến cậu ta sợ đến mức lùi lại hai bước.
Cổ Sơ Tình thấy hai người liền đứng dậy chào họ, ném một túi bánh bao khác vào trong cái nồi đang sôi.
Trời đã trưa, ăn xong cô phải tiếp tục làm việc.
Không biết ông trời còn định giở trò với cô như thế nào!
Đêm qua đã có một con quỷ tới, hôm nay là đêm cuối cùng, chắc chắn đêm nay sẽ khó khăn hơn đêm qua.
Cô phải phấn chấn lên, sau đêm nay, cô sẽ hoàn toàn thoát khỏi cơn nguy khổ này.
Nếu không thì...