Gió lạnh thổi qua, nhiệt độ trong sân chợt giảm xuống, không khí như bị đóng băng.

Cổ Sơ Tình từ từ đứng dậy, đưa tay cầm một nắm tro hương ở trong lư hương trên bàn thờ, rồi nhảy lên, rải tro hương xuống những đốm lửa nhỏ từ trên không trung. Tro hương rơi xuống chạm vào đốm lửa khiến cho những đốm lửa suy yếu đột nhiên bùng cháy lên.

Ngọn lửa dường như muốn thâu tóm tất cả, cả cánh cửa chính đều đã bị cả ngọn lửa bao trùm toàn bộ.

Hai con lệ quỷ âm trầm mà rít gào, sát khí trên người chúng đột nhiên tăng lên.

Gió lạnh đột nhiên thổi quét qua, ngọn lửa bỗng nhiên bị thổi tán sang hai bên, hai con lệ quỷ thừa dịp ngọn lửa bị cơn gió cuốn theo mà xuyên qua từ trong ngọn lửa với tốc độ cực nhanh.

Vừa mới tiến vào, hai con lệ quỷ lập tức duỗi móng nhọn, không thể chờ đợi thêm mà bổ nhào về phía Cổ Sơ Tình.

Cổ Sơ Tình nheo mắt lại, trong mắt hiện lên một chút ý cười như thực hiện được mục đích.

Đôi mắt đen của cô nhìn quanh, cánh tay mảnh khảnh nhắm về phía cửa chính, nhẹ nhàng mà vung lên, rầm một tiếng cửa chính đã bị đóng lại, sau đó ngay lập tức lại nhảy đến trước mặt bài vị tổ tông, cầm lấy hai lá bùa dán lên bài vị của hai vị tổ tiên, tiện tay ném một cái, đem hai cái bài vị ném tới giữa hai cánh cửa chính.

“Lão tổ tông, trông chừng cửa, chúng ta đóng cửa đánh chó.”

Ném bài vị ra xong, Cổ Sơ Tình dứt khoát mà nói một câu.

Âm thanh vừa dứt, lại có một cơn gió lạnh phất qua trên mặt Cổ Sơ Tình, bài vị bị ném đi kia khẽ rung lên, có một ánh sáng chợt lóe lên trên cây liễu.

Đến rồi thì đừng hòng đi nữa!

Đã bốn năm cô không ra tay rồi, xung quanh trấn Cổ Vũ có rất nhiều quỷ đều đang rục rịch, đêm nay bên ngoài nhà cũ nhà họ Cổ xuất hiện không ít quỷ, nhưng bọn họ đều có chút kiêng dè cô, chỉ dám canh giữ ở bên ngoài, không dám đi vào.

Hai con lệ quỷ này đến vừa đúng lúc.

Giết gà dọa khỉ, đúng lúc để cho những tên kia thấy rõ ràng, người nhà họ Cổ dù là chết hết, cũng không phải là người mà những tên trộm như bọn họ có thể mơ tưởng được đến.

Trong sương phòng phía tây, cái chăn bông dày đang run rẩy không ngừng.

Dưới chăn bông, Kỷ Hoằng Tu và Điền Hạo đang dựa gần sát vào nhau, hai người run lẩy bẩy, trong không gian nhỏ hẹp, bầu không khí khủng bố đạt tới cực hạn.

Điền Hạo run rẩy, nói không thành câu: “Anh, bên ngoài, hình như đang đánh nhau.”

“Nói nhảm, ông đây cũng có tai.” Kỷ Hoằng Tu cũng bị dọa sợ chết khϊếp, hắn giơ lá bùa mà Cổ Sơ Tình đưa cho anh, miệng còn đang lẩm bẩm Nam Mô A Di Đà Phật.

Điền Hạo: “Tôi sợ.”

Kỷ Hoằng Tu tìm cái vui trong đau khổ, nói: “Sợ đúng không, trong khoảng thời gian vừa rồi, tôi cũng phải sống như vậy đấy.”

Nhưng hắn phải sợ tận ba tháng!

Điền Hạo: “Làm sao bây giờ?”

Kỷ Hoằng Tu: “Có quỷ mới biết phải làm sao.”

“Anh có thể đừng nói đến chữ kia được không!” Trong giọng nói của Điền Hạo đều mang theo tiếng khóc nức nở.

Kỷ Hoằng Tu: “Chữ nào?”

“Meo... Chữ “quỷ”!”

“Đậu má, cậu học mèo kêu làm cái gì, dọa chết ông đây.” Đột nhiên nghe được một tiếng mèo kêu, thiếu chút nữa đã dọa Kỷ Hoằng Tu tè ra quần.

“Không, không, không phải tôi kêu.” Điền Hạo mở to hai mắt, vô cùng hoảng sợ.

Đêm, giống như bị mực đậm vẽ loạn, yên tĩnh u ám.

Trong sân nhà cũ, Cổ Sơ Tình ném linh vị trông chừng cửa chính, sau đó cầm lấy một cái gương bát quái từ trên bàn thờ, rồi đột nhiên ném lên không trung.

Gương bát quái nhanh chóng xoay tròn ở giữa không trung, trên không trung truyền đến tiếng rung, ánh sáng quỷ dị của kính chiếu về phía bảy phương hướng.

Bảy đồng tiền xu rung động, trên mái hiên nóc nhà có ánh sáng chợt hiện, bảy chùm ánh sáng màu vàng nhạt nhanh chóng xuyên qua, luồng ánh sáng đẹp đẽ dập dờn, chính khí màu bạc rộng mênh mông, tức khắc hình thành nên một trận pháp.

Bát quái dẫn trận, bày ra thiên la địa võng, phong kín cả tòa nhà cổ, bất kỳ quỷ quái nào cũng không được ra vào.

Không ra được, chỉ có thể ngoan ngoãn bị đánh, đây mới thật sự là đóng cửa đánh chó.

Đại trạch Cổ Phó, trong nháy mắt khi trận pháp được triển khai, chính khí cương trực trút xuống, tức khắc xua tan sự u ám của cả căn phòng.

Cùng lúc đó, trên khe núi đen kịt, những thân ảnh quỷ mị bay lơ lửng dập dờn tựa hồ đã bị kinh sợ, hốt hoảng chạy trốn.

Chỉ chốc lát sau, đã chìm vào đêm tối.

Cô nhóc nhà họ Cổ này không dễ chọc, dù đến góp vui cũng đừng đem mạng nhỏ của mình cũng góp vào, vẫn là nhanh chóng chạy đi thì hơn.

Hai con lệ quỷ đang từng bước tiến gần bỗng dưng bị trận pháp đã thành hình trên nóc nhà khống chế, chúng rống lên một tiếng, bóng quỷ lập lòe bay bổng lúc này liền chìm vào trong bóng tối.

Sân nhà chính đang có gió lạnh thổi ào ào liền lập tức khôi phục an tĩnh, trong yên tĩnh, lộ ra vài phần thay đổi kỳ lạ.

Ánh đèn yếu ớt của đèn Thất Tinh Linh Dương lóng lánh, khiến cho nhà chính trở nên mờ ảo.

Cổ Sơ Tình thấy thế, hơi nâng cằm lên, ánh mắt cảnh giác, nhìn quanh bốn phía.

Một làn gió nhẹ từ từ thổi qua, Cổ Sơ Tình nhếch môi cười lạnh. Chân nhẹ nhàng mà ước lượng một chút, rồi bay vụt lên, kiếm gỗ đào trong tay tiến quân thần tốc, đột nhiên đâm lên xà nhà phía trên đỉnh đầu.

Trốn... Thấy các người trốn ở nơi đó rồi.

Nơi này chính là nhà cũ của nhà họ Cổ. Linh hồn của các lão tổ tông nhà họ Cổ đều ở đây, khí tức của hai con lệ quỷ đến từ bên ngoài, bọn họ sao có thể không phát hiện ra.

“A...”

Tiếng kêu thảm thiết đau khổ đột nhiên vang lên, tiếng quỷ thét lên chói tai, sởn gai ốc.

Trên xà nhà, không khí vặn vẹo kịch liệt, nam quỷ bị kiếm gỗ đào đánh trúng tức khắc lộ hình, dương khí mạnh mẽ làm bỏng lưng của anh ta, lảo đảo một chút rồi rơi xuống đất.

Ánh mắt Cổ Sơ Tình sắc bén, bóng kiếm xoay tròn, không chút do dự mà đâm thẳng vào bóng quỷ.

Ngay tại khi kiếm gỗ đào sắp đâm trúng anh ta, trong tầm mắt mơ hồ, khuôn mặt lạnh lùng kinh khủng của nữ quỷ, đột nhiên chắn ở trên người Cổ Sơ Tình.

Khuôn mặt quỷ dữ tợn, trong ánh mắt tràn ngập sự ác ý sâu sắc.

Ngay khi mặt quỷ càng ngày càng tiến đến gần Cổ Sơ Tình, một lá bùa mang ánh sáng vàng chợt nhảy ra từ trên người Cổ Sơ Tình, đánh mạnh vào giữa trán cô ta.

Mùi tanh gây mũi xông lên, cô ta kêu một tiếng, bị đánh bay mấy bước.

Đôi mắt đen của Cổ Sơ Tình rất bình tĩnh, thừa dịp ngay lúc cô ta bị đánh bay lùi, eo nhỏ cong về phía sau, nâng kiếm gỗ lên, lấy một tư thế cực kỳ xảo quyệt, trực tiếp đâm lên.

Cô ta không kịp tránh né, bất ngờ đến mức không kịp đề phòng rồi bị đâm.

Một cú liền trúng, Cổ Sơ Tình đảo mắt, lúc này lại thêm đâm thêm một nhát kiếm nữa lên.

Kiếm quang trái ngược với bóng kiếm, một kiếm xuyên qua sau lưng cô ta. Cổ Sơ Tình bớt chút thời gian mà cúi đầu nhìn thoáng qua trước ngực. Thời gian một buổi chiều cũng không phải là mất trắng, có ngọc phù hộ thân, cô hoàn toàn không lo lắng quỷ đến gần người. Dám tới gần, vậy trực tiếp chém, còn tiết kiệm thời gian đuổi đánh của cô.

“A...”

Lại là một tiếng quỷ thét chói tai vang lên.

Một trận âm thanh xì xèo vang lên, cô ta chạy tới ngăn cản Cổ Sơ Tình đang định ra tay, sau lưng bốc lên một luồng khói đặc.

Khói đặc xen lẫn một luồng mùi lạ, xông vào mũi, rất khó ngửi.

Kiếm gỗ đào rất cứng rắn cũng tràn đầy dương khí, hai con lệ quỷ bị dương khí mạnh mẽ này làm bị thương, tiết ra mùi, khó ngửi đến cực điểm.

Cô ta kêu thảm thiết, mặt quỷ càng dữ tợn khủng bố.

Cổ Sơ Tình ghét bỏ mà nhíu mày, lập tức nín thở.

Đậu má, nữ quỷ này mới chết còn không đến hai ngày, cô ta rốt cuộc là nuốt thứ đồ linh tinh gì ở trong sông, luồng khí âm sát này, sao lại thối như vậy.

Lệ quỷ ngàn năm cũng chưa chắc thối như nó.

Thế này cũng không kén ăn quá rồi.

Không được, chịu không nổi, mau giết thứ này đi. Thối như vậy, làm tổ tông của cô bị ngạt thở luôn.

Cổ Sơ Tình thở hắt ra, cổ tay đột nhiên dùng sức, định nhanh chóng đâm thêm hai nhát kiếm, tiễn nữ quỷ này đi luôn.

Cô ta gào thét, thừa dịp ngay lúc kiếm gỗ đào rời khỏi cơ thể, giãy dụa thoát khỏi gông cùm xiềng xích, kiễng chân vội vàng lui về phía sau. Cùng lúc đó, nam quỷ bị đánh ra nguyên hình ngay từ đầu cũng giãy dụa bò dậy từ trên mặt đất.

Hai con lệ quỷ vừa thoát khỏi nguy hiểm lập tức muốn ẩn thân.

Nhưng bọn họ đã bị kiếm gỗ đào đánh trúng, sát khí trên thân thể bị tán ra, làm sao còn trốn được.

Bọn họ mới vừa ẩn núp trong bóng tối, đã bị một luồng khí màu bạc đánh ra.

Cổ Sơ Tình có thể chất đặc thù, cực kỳ mẫn cảm với khí tức âm sát. Sát khí của lệ quỷ tán ra khỏi cơ thể, đã hoàn toàn bại lộ hành tung, bất luận bọn họ trốn ở đâu, Cổ Sơ Tình đều có thể tìm được bọn họ một cách chính xác.

Rốt cuộc thì hai con lệ quỷ vừa mới chết không lâu, lệ khí mặc dù hiếm thấy, nhưng còn chưa đạt được thành tựu gì. Ngoại trừ biết bóp cổ, thì không có thủ đoạn công kích nào khác.

Loại tình huống này của bọn họ, chống lại những Thiên sư nổi tiếng về đạo thuật thì còn được, sát khí cùng đạo thuật chống lại nhau, xem bên nào lực lượng mạnh mẽ hơn. Nhưng chống lại Cổ Sơ Tình thuộc về công phu tay chân hạng nhất, lại làm một vật chuyên khắc âm tà để hộ thân, thì cũng chỉ có phần bị ngược.

Chạy, chạy không thoát Cổ Sơ Tình.

Đánh... Đánh cái rắm, công phu tay chân kia của cô, đều đã đến trình độ vượt nóc xuyên tường rồi, nếu là đặt ở giang hồ thời cổ đại, vậy chắc chắn là nữ hiệp một phương không thể nào sai được.

Nhưng mà, lệ khí của hai con lệ quỷ này quả thực quá mức khổng lồ. Cổ Sơ Tình chỉ đánh một lát, cũng đánh không tan hết lệ khí của bọn họ.

Giằng co một hồi lâu, chém bọn họ rất nhiều nhát kiếm, lệ khí trên người cũng không thấy tán loạn, chỉ hơi hơi yếu đi vài phần.

Đôi mắt đen của Cổ Sơ Tình mang theo nghi hoặc, suy nghĩ nhanh chóng mà chuyển động, bay lên đuổi theo bọn họ, tinh tế mà cân nhắc đến sự quỷ dị trên người hai con lệ quỷ.

Mấy năm nay, cô đã giết không ít lệ quỷ.

Lệ quỷ trăm năm cũng từng gặp qua, loại lệ quỷ này hung hãn thì hung hãn, nhưng lệ khí lại không thể so sánh với hai con lệ quỷ này.

Hai con lệ quỷ mới chết, cho dù là chết ngay lúc tân hôn, oán khí gia tăng, cũng không thể có lệ khí nặng như vậy mới đúng.

Cổ Sơ Tình phân tâm quan sát hai con lệ quỷ, động tác trên tay không hề dừng lại.

Trường kiếm đâm thẳng đến, kiếm quang phảng phất như sấm chớp, lực lượng thần bí dập dờn.

Cô đã làm cho mình một cái vỏ bọc vô cùng chắc chắn, không cần phải lo lắng, hai con lệ quỷ khí thế hung hăng lúc đến bị cô đánh cho chạy trốn khắp nơi.

Muốn đoạt thân thể của cô, hết lần này tới lần khác vừa tới gần, đã bị lệnh phù trên người cô đánh bay ra.

Không đoạt được cơ thể, ngược lại còn đưa lên tới cửa để cho cô đánh.

Bọn họ muốn trốn, nhưng cửa chính còn có hai vị thần giữ cửa đang tạm thời trông chừng, uy lực của linh vị kia còn làm cho bọn họ kiêng dè hơn cả thần giữ cửa thực sự. Muốn bay ra ngoài từ giếng trời, nhưng phía trên giếng trời lại có gương bát quái cùng bảy đồng tiền xu trấn áp, luồng chính khí dày đặc, căn bản là không có chỗ cho bọn họ trốn thoát.

Nhà họ Cổ nổi danh nhất chính là công phu tay chân cùng phù chú, còn có trấn ma đạo ấn. Dù sao cũng là gia tộc bắt thi, trên đường bắt thi, nếu thi thể biến thành cương thi, công phu tay chân lợi hại, mới có thể bắt cương thi trở về.

Ngược lại là về thuật pháp trừ quỷ, Cổ Sơ Tình cũng không tinh thông lắm, thứ cô biết duy nhất, chính là Luyện Trấn Hồn Kim Đàn.

Nhưng kim đàn bình thường chỉ là đối với cái loại thân mang nghiệt nghiệp, không cách nào đầu thai, quỷ hồn du đãng nhân gian. Gặp phải loại lệ quỷ không thực tế, nhất định phải quấy phá này, cái hũ cũng chỉ là vật trang trí, tình huống bình thường đều là trực tiếp xách kiếm chơi cùng quỷ, đánh chết đánh tàn không chịu trách nhiệm... Ví dụ như, hai con lệ quỷ đến gây chuyện ở trước mắt này.

Được rồi, nhà họ Cổ rất tàn bạo.

Hai thứ quỷ quái này nhớ thương ai không được, lại cứ phải nhớ thương Cổ Sơ Tình cô.

Cổ Sơ Tình chấp hành việc đóng cửa đánh chó rất triệt để, cầm theo kiếm gỗ đào, thân như con chim yến linh hoạt, nhảy lên nhảy xuống ở trong sân nhà, đuổi theo hai con lệ quỷ mà nhảy lên nhảy xuống xung quanh.

Đánh lâu như vậy mà không đánh chết mục tiêu, trong lòng Cổ Sơ Tình cũng dâng lên sự tức giận.

Đôi mắt đen của cô trầm xuống, ánh mắt đảo quanh trên người hai con lệ quỷ. Một lát sau, cô hừ một tiếng, lúc này mới buông tha nữ quỷ, nhưng lại hết sức chuyên chú đối phó nam quỷ.

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play