Bầu trời càng lúc càng tối, đã tới lúc xế chiều. Cổ Sơ Tình ngồi đó cả buổi chiều, cuối cùng khi trời sắp tối, khối ngọc phù trên tay đã điêu khắc thành công.

Cô vặn cái cổ có chút cứng ngắc của mình, từ trên băng ghế đứng dậy, cầm ngọc phù màu xanh ngọc lục bảo đi tới trước bài vị tổ tiên nhà họ Cổ, đè ngọc phù xuống dưới lư hương trên bàn tế lễ, sau đó rút ra ba cây hương bên cạnh, tập trung ánh mắt, nhẹ nhàng lắc khuỷu tay, thắp hương lên.

“Các vị lão tổ tông, nhà họ Cổ chúng ta bây giờ chỉ còn lại hai thứ rễ và mầm, vẫn là mầm đã định sẵn phải chết, các ngài nhất định phải phù hộ cho con phá mệnh cách thành công. Chỉ cần con còn sống, nhà họ Cổ mới có thể tiếp tục truyền thừa. Nếu không may tên con xuất hiện trên sổ sinh tử, vậy thì sợ là về sau ngay cả một người dâng hương cho các ngài cũng sẽ không có.”

Cổ Sơ Tình cắm hương vào lư hương, trên mặt hiện lên vẻ nặng nề.

Nhà họ Cổ hàng yêu trừ ma mấy trăm năm nay, tích đức không ít, tuy nhiên người hành tẩu âm dương, cuối cùng đều không trốn thoát ngũ tệ tam khuyết*. Nhà họ Cổ thậm chí còn nghiêm trọng hơn vài phần, cả gia tộc đều lâm vào khốn cảnh này.

*五弊三: Ngũ tệ tam khuyết là một loại mệnh mà các nhà tướng số, phong thủy đều phải chịu do đã tiết lộ quá nhiều thiên cơ. “Ngũ tệ” (5 hại) gồm: quan, quả, cô, độc, tàn. “Tam khuyết” (3 điều thiếu thốn) gồm: tiền, mệnh, quyền.

Khi Cổ Diệu được hơn một tuổi, trải qua một hồi bệnh nặng, mặc dù bệnh đã được chữa khỏi, nhưng bác sĩ nói rằng về sau anh ấy sợ là rất khó có con.

Cho nên, cô không chỉ gánh trên vai trách nhiệm phá bỏ lời nguyền huyết thống của nhà họ Cổ, mà còn gánh trên vai trách nhiệm quan trọng hơn là kéo dài huyết mạch của nhà họ Cổ.

Cô đều tính toán rồi, chờ sau khi phá được mệnh cách, sẽ tìm một người đàn ông thân thể cường tráng, gia tộc thịnh vượng để kết hôn sinh con. Sinh thêm mấy đứa con, trong đó nhất định phải có một trai một gái họ Cổ, học Chúc Từ Thuật của nhà họ Cổ.

... Được rồi, mong muốn này rất mạnh mẽ.

Tình cảm của Cổ Sơ Tình đối với nhà họ Cổ rất sâu đậm... Cô xem việc kéo dài hương hỏa nhà họ Cổ trở thành trách nhiệm của mình.

Loại tư tưởng này cũng không phải do cha cùng chú Cổ truyền lại cho cô, mà là khi cô còn bé nhìn thấy Cổ Diệu độ dương khí vào trong đèn Thất Tinh Dương Linh, đều sẽ suy yếu đến mức trong ba ngày không thể cử động được.

Cha, bác, anh cả đều liều mạng vì cô, cô cũng muốn vì bọn họ mà làm chút gì đó.

Sau khi Cổ Sơ Tình trở nên hiểu chuyện, cô đã hiểu tại sao mà cha và bác cô không dùng dương khí của bọn họ để che lấp âm khí của cô, mà là chọn anh họ tuổi nhỏ. Bởi vì, bọn họ biết, bọn họ biết cô sẽ không sống được đến hai mươi tuổi...

Cổ Sơ Tình dâng hương xong, thu lại cảm xúc toát ra trong mắt.

Sau khi hương đã cháy hết, cô lấy ngọc phù dưới lư hương ra, lấy máu mào gà nhỏ lên ngọc phù. Sau đó mở hộp dụng cụ, từ bên trong tìm ra một sợi dây màu đỏ, đeo ngọc phù lên cổ.

Ngọc phù này là cô dùng để bảo vệ thân thể.

Hai ngày nay sẽ không yên bình, chắc chắn sẽ có ma quỷ nào đó gây phiền toái cho cô. Cô ngược lại không sợ những thứ kia, nhưng lại lo lắng lỡ đâu sơ sẩy sẽ bị đoạt thân.

Đề phòng vạn nhất, trước tiên làm một lá phù để bảo vệ thân thể mình trước, đến lúc đó đánh nhau, cô cũng không cần phân tâm vào việc bảo vệ thân thể.

Màn đêm buông xuống, ăn cơm tối xong, Cổ Sơ Tình đưa Kỷ Hoằng Tu và Điền Hạo về phòng.

Chờ sau khi hai người vào nhà, cô nhìn thoáng qua đèn Thất Tinh Dương Linh đặt ở trên bàn Bát Tiên. Trán hơi nhăn lại, xoay người chuyển đèn Thất Tinh Dương Linh đến trên bàn thờ của tổ tiên, sau đó lấy ba đồng tiền trong hộp dụng cụ ra, đặt chúng ở ba hướng đèn Thất Tinh Dương Linh.

“Lão tổ tông, các ngài nên giữ kỹ ngọn đèn này thật tốt, nếu nó tắt, vậy mọi người cùng nhau xong đời.”

Cũng không phải cô hù dọa bọn họ, nếu đèn tắt, thứ chờ đợi cô chính là Hắc Bạch Vô Thường cầm xiềng xích câu hồn, vậy không phải là mọi người cùng nhau xong đời sao.

Cô vừa dứt lời, một làn gió mát thổi qua gò má, tựa hồ đang đáp lại lời nói của cô, trong dịu dàng mang theo một tia an ủi.

Cổ Sơ Tình liếc nhìn bài vị tổ tiên, hé miệng mỉm cười.

Sau khi đặt xong đèn Thất Tinh Dương Linh, Cổ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời đêm đen không thấy đáy, đồng tử hơi co lại, lại lấy bảy đồng tiền trong hộp dụng cụ ra, mũi chân nhẹ nhàng mượn lực trên mặt đất, đột nhiên bay lên nóc nhà.

Cô ở trên nóc nhà quan sát một chút phương hướng, đuôi lông mày hơi nhíu lại, dùng tay ném bảy đồng tiền về bảy phương hướng.

Cổ Sơ Tình vỗ vỗ tay, ngáp một cái.

Gần đến giờ rồi, đêm nay dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng muốn nó có tới mà không có về.

Nhảy từ trên mái nhà xuống, Cổ Sơ Tình xách thùng nước từ trong giếng lên, tạm thời rửa mặt sạch một chút, ôm hộp dụng cụ của mình đi vào phòng phía đông.

Đêm qua cô thức dậy lúc ba giờ và đến bây giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi, buổi tối còn có trận ác liệt phải đánh, phải thừa dịp mấy thứ kia chưa tìm tới cửa, nhanh chóng ngủ bù.

Đêm ngày càng dày đặc, mặt đất một mảnh yên tĩnh.

Những ngọn núi uốn lượn giống như những cự thú khổng lồ cổ xưa ngủ yên trong vực thẳm, trông rất đáng sợ.

Đêm lạnh gió bắc xào xạc cuốn lá khô giống như một chiếc thuyền trôi, phiêu đãng theo chiều gió. Những ngọn núi tĩnh lặng dường như trở nên sống động vào lúc nửa đêm, phảng phất sống lại, một đám bóng ma lờ mờ di chuyển tới lui trong rừng.

Trong căn nhà cũ tối đen, ánh sáng của đèn cầy yếu ớt nhấp nháy.

“Meo meo.” Đột nhiên có tiếng mèo kêu.

Tiếng kêu như rất xa nhưng lại cũng rất gần, chói tai và sắc bén, mang theo vài phần ma quái.

Người đang nằm trên giường đang thở chậm đột nhiên mở mắt khi tiếng mèo vang lên, thình lình mở to mắt, phút chốc từ trên giường ngồi dậy.

Cô vừa tỉnh lại, đôi mắt thoáng chốc rực rỡ như sao.

Cổ Sơ Tình nghiêng đầu liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lập tức nhanh chóng xuống giường, khoác áo khoác lên người, xách hộp dụng cụ, rồi đi ra ngoài.

Đến rồi...

Thứ kia tới, giống như còn có chút lai lịch, ngay cả Quỷ Miêu cũng bị nó dọa sợ.

Đã nói ông trời sẽ không dễ dàng để cho cô độ quan thành công như vậy!

Sắc mặt Cổ Sơ Tình trầm như nước, đi tới giữa gian nhà chính, lấy ba cây nhang trên bàn thờ, đốt lên cho các lão tổ tông, sau đó lấy kiếm gỗ đào trên bàn xuống, duỗi thẳng chân ra, móc một cây băng ghế, dựng thẳng kiếm ngồi xuống.

“Ai?”

Tiếng động trong nhà chính đánh thức hai người Kỷ Hoằng Tu đang ngủ.

“Tôi, không có việc gì, hai người tiếp tục đi.” Cổ Sơ Tình trầm giọng nói, nhưng đôi mắt đen lại nhìn thẳng vào cửa chính bên ngoài.

Căn phòng phía Tây sau câu hỏi kia thì cũng chìm vào im lặng. Hai người trên giường vừa mới giật mình tỉnh lại, bây giờ không có cách nào để ngủ lại nữa.

Kỷ Hoằng Tu và Điền Hạo ngồi trên giường, trong mắt đều mang theo sự sợ hãi sâu sắc.

“Người anh em, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Điền Hạo cầm thật chặt lá bùa mà ban ngày Cổ Sơ Tình đưa cho cậu ta, kéo một góc chăn, sợ hãi nhìn ra ngoài cửa. ( truyện trên app t.y.t )

“Làm gì là làm gì? Không phải cô ấy nói, không nên ra ngoài là được sao, chúng ta ngủ tiếp đi.” Kỷ Hoằng Tu giả vờ bình tĩnh, nhưng hai tay đặt trong chăn lại hơi run lên.

Điền Hạo: “Đã là lúc nào rồi mà còn ngủ, anh nói... sẽ không có quỷ đi!”

Kỷ Hoằng Tu: “Có quỷ thì làm sao, ông đây nhìn thấy quỷ suốt ba tháng, không phải vẫn còn sống đó sao. Ngủ đi, ngủ đi...” Nói xong Kỷ Hoằng Tu kéo chăn qua, ngay cả người lẫn đầu cũng rúc vào ổ chăn.

“Tôi không ngủ được...” Điền Hạo thấy run rẩy, cậu ta cũng chui vào trong chăn.

“Meo meo!”

Tiếng mèo kêu lại vang lên lần nữa.

Âm thanh đó rất gần, tựa hồ như đang ở bên ngoài nhà cũ, mang theo vài phần ý tứ cảnh báo.

Cổ Sơ Tình liếc về hướng phát ra âm thanh, sau đó bấm ngón tay, búng về phía nơi phát ra âm thanh.

Tiếng mèo kêu chói tai đột nhiên dừng lại.

Một bóng đen đột nhiên lướt qua mái nhà, như tia chớp nhảy vào nhà cũ, rồi biến mất trong bóng tối.

Bên ngoài đại sảnh vang lên nhiều âm thanh kỳ lạ, một lúc sau lại trở về yên tĩnh.

Một cơn gió lạnh đột nhiên thổi qua, cánh cửa đóng kín của ngôi nhà cũ kêu cót két, phảng phất như có người từ bên ngoài đẩy cửa ra, từng chút từng chút bị đẩy ra.

Một lát sau, cửa lớn hoàn toàn mở ra.

Cánh cửa gỗ dày mở ra trông giống như miệng địa ngục, tràn ngập sát khí lành lạnh.

Trong bóng tối dày đặc, hai hình bóng mờ ảo trôi tới trôi lui mà không chạm đất.

Đó là một người đàn ông và một người phụ nữ mặc quần áo màu đỏ.

Khuôn mặt bọn họ ảm đạm, xanh trắng đan xen, đồng tử trắng bệch không hề có tiêu cự, toàn thân ướt sũng, giống như mới bò ra từ trong nước.

Ở dưới chân bọn họ, còn có một vũng màu đỏ thẫm sền sệt quỷ dị.

Bọn họ cứ đứng ở ngoài cửa lớn như vậy, nhìn người ngồi giữa nhà chính một cách thèm thuồng.

Máu loãng trên mặt đất càng ngày càng nhiều, phảng phất như muốn nhấn chìm bọn họ.

Khi máu ngày càng nhiều lên, lệ khí trên người hai con lệ quỷ cũng bắt đầu từ từ tăng lên.

Nhìn thấy hai lệ quỷ, Cổ Sơ Tình liền biết thân phận của bọn chúng.

Đây không phải là đôi vợ chồng mới cưới đã chết trong lời bà chủ tiệm ăn sáng đã nói kia sao!

Đôi vợ chồng lệ quỷ này thật đúng là kiên nhẫn, lại từ cầu Phú Tân đuổi tới nhà cũ nhà họ Cổ. Cô vốn còn tưởng rằng bọn họ sẽ chỉ làm loạn ở gần cầu Phú Tân, nhưng cô không ngờ rằng, họ đang nhớ thương cái bánh bao chay này là cô đây.

Chậc chậc, sức hấp dẫn của món bánh chay thơm lừng là cô đây thật lớn...

Một hành trình dài hơn ba mươi cây số đấy!

Ha ha, đã nói ông trời sẽ không muốn thấy cô sống tốt, bị cô đoán trúng rồi!

Tối qua hai con lệ quỷ này bị cô đánh trọng thương, lúc này mới qua một ngày, vết thương của bọn chúng chẳng những đã bình phục mà lệ khí còn nặng hơn tối qua vài phần.

Nhìn âm linh tà ác mà họ đã tạo ra, nó gần như bao phủ toàn bộ ngôi nhà cũ.

Cổ Sơ Tình có chút lo lắng.

Ngôi nhà cũ nhà họ Cổ của cô không phải là mộ địa của bọn họ, mang theo những thứ đồ chơi này đến, là muốn chiếm lấy nhà cũ của cô sao?

Cổ Sơ Tình ngước đôi mắt nghiêm nghị lên liếc nhìn hai lệ quỷ một cái, thu hơi thở lại, kiếm gỗ đào trong tay vạch một vòng trên mặt đất.

Một đạo sóng khí vô hình dập dềnh, từ kiếm gỗ đào bên trong trút xuống, đánh vào bảy đồng xu mà trước đó cô đặt trên nóc nhà.

Bảy đồng xu hơi rung nhẹ, như thể nó được kích hoạt.

Hạo nhiên chính khí* lưu chuyển trên không trung, ngay tức khắc đánh lui nhưng âm linh tà ác trong phòng.

*Hạo nhiên chính khí là chỉ cho một thứ tinh thần phẩm cách cao quý nhất không gì có thể so sánh được, nó có đặc điểm là khích lệ nâng cao ý chí con người. 

Động tác của Cổ Sơ Tình dường như đã chọc giận hai con lệ quỷ trước cửa. Hai con lệ quỷ há to miệng, hét lên một tiếng, vươn móng vuốt bén nhọn, đột nhiên vọt vào nhà cũ.

Ngay khi một chân bước lên ngưỡng cửa của ngôi nhà cũ, một ánh sáng vàng lóe lên trên mặt đất, một quả cầu lửa đột nhiên lao nhanh lên.

Ánh lửa tuy mỹ lệ chói mắt nhưng lại mang theo nhiệt độ thiêu đốt. Hai con lệ quỷ kêu thảm một tiếng, hốt hoảng lui về phía sau.

Cổ Sơ Tình nhướng mày, trên môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.

Nhà cũ nhà họ Cổ, cũng không phải dễ dàng xông vào như vậy. Người bình thường hành tẩu âm dương muốn vào nhà cũ nhà họ Cổ cũng không dễ dàng, chứ đừng nói chi là hai con lệ quỷ.

Cổ Sơ Tình thu lại nụ cười lạnh, sắc bén nhìn chăm chú vào hai con lệ quỷ. Nhà cũ nhà họ Cổ mặc dù không dễ vào, nhưng Cổ Sơ Tình cũng không dám khinh thường.

Mặc dù hai con lệ quỷ này mới chết, nhưng lại chết vào ngày tân hôn, hơn nữa còn chết trong nước âm khí nặng nề nhất, phàm là trong lòng có oán khí sau khi hóa thành ác quỷ đều trở nên rất hung ác.

Đạo hạnh không cao thì rất có thể sẽ rơi vào trong tay của bọn chúng.

Điều quan trọng nhất chính là, hiện tại thần trí hai con lệ quỷ này hỗn độn, nếu như chưa đạt được mục tiêu của mình, bọn chúng sẽ không từ bỏ, bọn chúng hoàn toàn không biết sợ hãi là gì. Đừng nhìn bọn chúng bị đánh lui, chờ bọn chúng phục hồi tinh thần lại, đợt công kích tiếp theo, sẽ chỉ càng thêm hung bạo hơn mà thôi.

Không ngoài dự đoán của Cổ Sơ Tình, hai con lệ quỷ bị đau bứt ra, nhưng hoàn toàn không sợ ngọn lửa trước cửa, sau khi bay một vòng trên không trung, liền nóng lòng muốn phi thân tới gần ngọn lửa.

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play