Trong mắt Cổ Sơ Tình ngưng trọng. Cầu lớn xảy ra chuyện, đây không phải chuyện đùa. Chỉ là tai nạn xe thông thường mà lại có thể nghiêm trọng tới mức có thể gãy cầu...

Chú Đàm vừa nghe xong lời nói của Cổ Sơ Tình, đôi đồng tử co rút lại, căng thẳng hỏi: “Bên phía cầu lớn xảy ra chuyện rồi?”

“Không có chuyện gì lớn, chỉ là có hai con quỷ đang lượn lờ trên đó, không chịu rời đi thôi.” Cổ Sơ Tình bình thản nói, không muốn dọa sợ chú Đàm.

Thấy Cổ Sơ Tình nói rất chắc chắn, chú Đàm cũng vơi đi nỗi lo lắng, sau đó chân thành nói: “Sơ Tình à, nhà họ Cổ các cháu chỉ còn lại cháu và anh họ thôi, sau này nên bớt dính dáng tới mấy thứ kia lại. Đợi tới lúc cháu tốt nghiệp đại học, tìm một công việc ổn định cuộc sống, đừng đi theo con đường cũ của nhà họ Cổ nữa, con đường đó… không dễ đi đâu!”

Nói tới đây, chú Đàm liền sụt sịt.

Lúc ông nội còn sống, ông ấy từng nghe ông nội nói rằng người nhà họ Cổ hơn trăm năm trước ai ai cũng văn võ song toàn, kinh tài tuyệt diễm*, nhưng tới cuối thời nhà Thanh đầu thời Trung Hoa dân quốc thì lại đột ngột trở nên suy tàn, tám chín phần người nhà họ Cổ đều không sống đến tuổi trung niên.

*Kinh tài tuyệt diễm: tài hoa hơn người, dung mạo xuất chúng

Lúc ông của Sơ Tình chết còn chưa tới bốn mươi tuổi, ba của cô cũng mới ba mươi tuổi đầu đã qua đời, bác của cô sống được hơn ba cô hai năm, nhưng vẫn không qua nổi ngưỡng bốn mươi. Người xưa kể rằng nhà họ Cổ đã vi phạm điều cấm gì đó, vì vậy nên mới chết trẻ.

Hiện giờ nhà họ Cổ chỉ còn lại hai mầm mống, nếu còn tiếp tục kế thừa, Sơ Tình và anh họ của cô sợ rằng cũng...

“Chú Đàm, giờ đã là thời đại nào rồi, cháu mà kế thừa tổ nghiệp, sợ là đến cơm cũng không có mà ăn.” Cổ Sơ Tình kinh ngạc mỉm cười, nói thật, tuy rằng cô rất có bản lĩnh, nhưng thực sự chưa từng nghĩ tới sẽ làm công việc này, trước mắt không nói tới việc ở thời đại này có thi thể để cô cản thi hay không, cho dù có, cô cũng không dám nhận.

Cản thi có rất nhiều điều kiêng kỵ, thi thể trở về quê nhà, trên đường không được nhiễm nhân khí, càng không được gặp phải chó, hơn nữa còn phải bắt những nhà trên đường đi qua đóng cửa kéo rèm để tránh đi. Hiện giờ thời đại này nhiều chó, con người cũng không dễ nói chuyện, nếu như trên đường có chó kêu hoặc bị nhiễm khí của người sống, việc cản thi của cô sẽ trở thành bắt cương thi rồi. Ngày nay, cho dù chết ở nơi đất khách quê người, việc đưa thi thể về cũng chỉ cần thuê một cái xe tang là đủ, tiết kiệm cả thời gian và công sức.

Cổ Sơ Tình đã dự tính xong xuôi cả, đợi tới khi tốt nghiệp đại học, cô sẽ tìm một công việc ở thành phố Phú Tân, sau đó sẽ yêu đương với vài anh chàng, rồi chọn một người tốt nhất để kết hôn.

Cô lớn như vậy rồi mà vẫn chưa từng yêu đương, bạn cùng phòng đã có đôi có cặp cả, từ sáng tới tối đều rắc cơm chó, khiến cẩu độc thân như cô hâm mộ chết đi được. Hiện giờ Cổ Sơ Tình chỉ là một sinh viên năm hai. Lần này trở lại Thị trấn Cổ Vũ, cô đã xin nghỉ phép để về. Bởi vì việc phá mệnh, cô đã xin trường cho nghỉ hơn nửa tháng, đợi tới khi thành công, cô còn phải trở về trường để tham gia kỳ thi cuối kỳ nữa.

Đã gần tới tháng Chạp, người ở lò mổ đều vô cùng bận bịu, vì vậy cô bèn dành chút thời gian để giúp cậu chở vài chuyến hàng, chở nốt hôm nay, cô phải dừng lại, trở về nhà cũ của nhà họ Cổ.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt!”

Chú Đàm vui mừng nhẹ nhõm gật đầu, dường như nghĩ tới gì đó, ông ấy lại nói: “Cháu đừng đi, đợi chú một lát, chú đi lấy chút đồ cho cháu.”

Nói xong, chú Đàm khập khiễng bước vào chợ, chẳng mấy chốc đã mang ra một con gà trống to từ chỗ người bán gà trong chợ. Ông ấy nhét con gà cho Cổ Sơ Tình: “Để con gà này ở trên xe, trên đường trở về, nhỡ xảy ra chuyện gì thì hãy gϊếŧ nó đi.” Chú Đàm tuy không phải Thiên Sư nhưng lại hiểu rất rõ về nghề của mấy người Cổ Sơ Tình, lúc ông ấy còn nhỏ còn từng giúp ông của Sơ Tình gϊếŧ gà để lấy máu, biết được công dụng của máu gà.

“Chú Đàm...”

Nhìn con gà trống lớn không ngừng kêu ò ó o, Cổ Sơ Tình dở khóc dở cười, trong lòng lại cảm thấy vô cùng ấm áp.

Cổ Sơ Tình cũng không khách khí với chú Đàm, ôm lấy con gà trống to nói lời cảm ơn với chú Đàm: “Chú, không còn sớm nữa, cháu còn phải nhanh chóng trở về để chở hàng.”

Cổ Sơ Tình ôm gà trống lên trên xe, ném con gà xuống gầm ghế phụ, kéo cửa sổ lên, chậm rãi lái xe ra khỏi chợ Tây.

Đã gần tới sáu giờ, ngoài trời mưa lất phất. Lúc trở về, cây cầu lớn bắc qua sông gió yên biển lặng, hai con lệ quỷ gây rắc rối cho cô trên đường tới đã không thấy tăm hơi đâu. Sau khi lên cầu, Cổ Sơ Tình đã tỉ mỉ nhìn quanh một lượt nhưng cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. ( truyện trên app t.y.t )

Sau khi xuống cầu, xe đi vào đường quốc lộ, dưới ánh đèn đường trong cơn mưa mù mịt, con quỷ đã vẫy tay với cô liên tiếp năm ngày vẫn kiên trì vẫy tay. Con quỷ này có ác ý hay không thì Cổ Sơ Tình không biết, nhưng anh ta sẽ biến mất vào sau sáu giờ sáng mỗi ngày, đợi tới lần sau cô vào thành phố, anh ta không ở đó nữa, vì thế, Cổ Sơ Tình cũng lười để ý tới hắn.

Động tác vẫy tay của con quỷ này rất có tần số, trong năm ngày liên tiếp, Cổ Sơ Tình đều thấy hắn không thay đổi chút nào, nhưng hôm nay dường như lại có chút khang khác.

Lúc xe của Cổ Sơ Tình sắp tới gần hắn, động tác vẫy tay của anh ta bỗng chốc ngừng lại, gương mặt quỷ đờ đẫn giống như bị kinh sợ, đột ngột trở nên linh hoạt, sau đó co giò chạy đi.

Hắn chạy vô cùng nhanh, vừa chạy được vài bước đã hoá thành một làn khói xanh biến mất không dấu vết.

Cổ Sơ Tình thấy vậy mím môi cười, nhìn huyết sắc lệnh trên cửa kính chắn gió một cái, cô thầm nghĩ: ‘Còn biết sợ kia à, còn tưởng rằng anh ta không sợ cơ, bằng không, sao dám vẫy tay với cô năm ngày liên tiếp kia chứ.’

Chiếc xe bốn bánh nhỏ đi càng lúc càng xa, từ chóp núi bên cạnh đường quốc lộ, gió lạnh thổi qua, cành cây khô bị gió thổi kêu xào xạc. Một bóng dáng hư ảo đột nhiên xuất hiện, anh ta sợ hãi vuốt ngực, khuôn mặt tràn đầy sự run rẩy.

Xem ra những con quỷ khác nói không sai, tính tình vị đại sư họ Cổ này không được tốt cho lắm, anh ta còn chưa tìm tới tận nơi, chỉ đứng ven đường vẫy tay thôi, muốn cô dừng xe lại bàn chuyện làm ăn với hắn, cô đã tức giận tạo sắc lệnh ra để dọa anh ta rồi.

Quá đáng sợ rồi, cũng may là anh ta chạy nhanh. Nếu như bị sắc lệnh kia đánh trúng, hắn chắc không giữ nổi mạng nhỏ này mất.

Ôi, sắp qua năm mới rồi, vị đại sư họ Cổ vẫn không thèm để ý tới anh ta, vậy anh ta phải làm thế nào bây giờ.

Sắc trời lờ mờ tối, Cổ Sơ Tình trở về trấn Cổ Vũ, nhân lúc công nhân đang chất hàng thì trở về nhà một chuyến, nhét hòm công cụ của mình lên trên xe. Cô không thể làm ngơ chuyện ở trên con cầu lớn bắc qua sông. Thú trấn cầu không hiển linh, lỡ như xảy ra chuyện gì, nó chắc chắn sẽ liên quan đến mạng người. Cổ Sơ Tình vội vã chở một chuyến hàng tới chợ Tây lần nữa, lúc trở về, cô dừng xe ở đầu cầu, xách hộp dụng cụ xuống xe.

Sáng sớm mùa đông sương mù dày đặc. Xe cộ tấp nập băng qua cầu, mưa rơi cả một đêm cuối cùng cũng ngừng lại. Cổ Sơ Tình chậm rãi đi trên phần đường cho người đi bộ trên cầu lớn bắc qua sông, cứ đi được một đoạn, cô sẽ dừng lại, lặng lẽ đứng ở lan can cầu, giống như một lữ khách đang thưởng ngoạn cảnh sắc sông nước vậy.

Cổ Sơ Tình tính toán vị trí và khoảng cách của các trụ cầu, khi đi tới giữa cầu, đôi mắt cô liền sáng lên.                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                      

Tìm thấy rồi... nơi này chính là nơi đại sư phong thuỷ đã đặt cầu phủ lúc mới xây cầu. Nếu đã có phủ cầu, vậy thì chắc chắn sẽ có thú trấn cầu.

Cô phải xem có thể tìm ra thú trấn cầu hay không. Nếu có thể, vậy thì mọi chuyện đều dễ giải quyết, nếu như không thể... Nghĩ tới đây, đôi mắt trong trẻo của Cổ Sơ Tình hơi tối lại.

Thôi kệ vậy, có thể hay không cũng đều phải thử.

Cổ Sơ Tình nạp khí quy nguyên, nhanh chóng lấy bút chu sa từ trong hộp dụng cụ ra, vẽ một đạo sắc lệnh trước thân mình bảy tấc.

Đạo gia sắc lệnh được chia làm rất nhiều loại, không chỉ có một loại pháp chỉ. Có sức mạnh để triệu hồi, cũng có sức mạnh để trừ tà buộc ma, túy theo người vẽ sắc lệnh trong lòng nghĩ gì.

Sắc lệnh của mỗi phái không giống nhau, nhà họ Cổ tu luyện Chúc Từ Thuật, tương truyền kể rằng người sáng lập ra Chúc Từ Thuật là Hoàng đế, vì vậy hầu hết các pháp chỉ đều mượn từ pháp chỉ của Hoàng đế. Còn các phe phái khác hầu hết đều mượn pháp chỉ Tam Thanh để trừ ma diệt yêu.

Nhưng các đạo thuật chung quy cũng có cùng mục đích, thi thoảng Cổ Sơ Tình cũng sẽ mượn dùng pháp chỉ Tam Thanh.

Sắc lệnh mà Cổ Sơ Tình vẽ là sắc lệnh triệu hồi, mượn pháp chỉ của Hoàng đế. Pháp chỉ này vừa được hạ, chỉ cần thú trấn cầu của cây cầu này vẫn còn, nó sẽ buộc phải tôn sùng pháp chỉ triệu hồi hiện ra để gặp cô.

Sau khi vẽ xong bùa, Cổ Sơ Tình ngước mắt quan sát xung quanh, chân trần lún sâu ba tấc.

Sau khi đứng vững, nét mặt của cô hơi nghiêm lại, chỉ điểm một cái vào giữa trán, sau đó cúi người xuống, hai ngón tay điểm lên chữ “Sắc”, cuối cùng bình tĩnh hạ cả tấm bùa sắc lệnh xuống trụ cầu phía dưới cây cầu.

Làm xong những thứ này, Cổ Sơ Tình đứng chắp tay sau lưng, yên lặng chờ đợi động tác phía dưới.

Chẳng bao lâu, gió lướt qua mặt sông tĩnh lặng. Sóng nước vỗ vào nhau, không gian tĩnh mịch đột nhiên bị bóp méo, một bóng hình trong suốt từ từ hiện lên từ dưới trụ cầu.

Bóng hình đó vô cùng cao lớn, lại mang hình thù kỳ quái, đầu đội sừng thú chân đạp tường vân*, cơ thể trong suốt mang theo một luồng chính khí cuồn cuộn.

*Tường vân: mây lành, báo hiệu điều tốt lành

Vừa xuất hiện, nó đã vui vẻ dẫm dẫm chân trên cầu, chân nó vừa đạp xuống, mặt cầu đã tích tụ nước mưa cả một đêm liền dập dờn gợn sóng.

Nó nghiêng đầu nhìn mặt cầu vài lần, sau đó mở miệng thật to hà một hơi thật sâu. Hơi thở vừa được phả ra, mặt cầu đầy sương mù bỗng chốc hiện lên rõ ràng. Cổ Sơ Tình nhìn thấy nó, nỗi lo lắng dần buông xuống.

Cũng may, cây cầu này vẫn có thú trấn cầu...

“Là đạo nhân nơi nào đã triệu hồi ta?”

Sau khi sương mù dày đặc trên cầu lớn bị thổi bay đi, thú trấn cầu nhìn Cổ Sơ Tình trên cầu bằng đôi mắt to như đèn lồng.

“Ngươi chính là thú trấn cầu của cây cầu qua sông này ư, ta hỏi ngươi, cây cầu này có lệ quỷ làm loạn, vì sao ngươi chỉ ngồi nhìn chứ không quản? Ngươi làm việc chểnh mảng, ta sẽ báo cáo lại việc này với Thần sông.” Cổ Sơ Tình đứng thẳng tắp, nghiêm nghị chất vấn, vừa mới bắt đầu đã áp đảo khí thế thú trấn cầu.

Thú trấn cầu vốn dĩ không đặt Cổ Sơ Tình vào mắt, chỉ là một đạo nhân trong nhân gian mà thôi, nó đường đường là thần thú một phương, hoàn toàn không cần thiết phải để ý tới cô.

Nhưng vừa nghe thấy Cổ Sơ Tình nhắc tới Thần sông, hắn trợn trừng hai mắt, quai hàm run rẩy, hùng hổ lớn tiếng nói: “Chuyện này không trách bản thú được, ta tuy là thú trấn cầu, nhưng ban đầu người đã mời ta tới đây không hề mở cửa lớn cầu phủ, nếu như không phải do sắc lệnh vừa rồi của ngươi xông tới cầu phủ của ta, đưa ra lệnh triệu hồi ta thì ta cũng không ra ngoài nổi.”

Thú trấn cầu cảm thấy oan ức vô cùng!

Lúc đầu, người mời nó tới đặt xong cầu phủ là rời đi rồi, còn không mở cửa lớn ra cho nó. Nó đường đường là một thú trấn cầu, vậy mà lại bị nhốt ở trong cầu phủ của chính mình không thể thoát ra ngoài, gián tiếp bị giam cầm hơn bảy năm. Tuy nhiên, nó không phải kẻ dễ động, bảy năm cũng chẳng qua là ngủ một giấc mà thôi.

Cổ Sơ Tình nghe thấy vậy, khóe miệng hơi giật.

Cái quái gì cơ?

Chẳng lẽ ban đầu cái vị đại sư phong thuỷ kia là một kẻ gà mờ ư? Tác phong quái quỷ này quả thực khiến cô cạn lời.

Có thể mời được thú trấn cầu, nhưng lại không mở cửa... Vị đại sư phong thuỷ kia có thù với thú trấn cầu à?

Cổ Sơ Tình bỗng dưng có chút đồng tình với thú trấn cầu.

Cầu lớn bắc qua sông đã xây được bảy năm, tên này ngây người bảy năm vẫn không được ra ngoài hít thở khí trời, cũng may tính khí nó tốt, không phá phủ để thoát ra, bằng không...

“Ta giúp ngươi mở cửa phủ, gần đây cây cầu này không yên ổn, có lệ quỷ làm loạn trên cầu, cây cầu này do ngươi canh giữ, ngươi không được để chúng lại làm loạn trên đây lần nào nữa.”

Cổ Sơ Tình nói với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng trong lòng lại đang thầm khinh bỉ cái vị đại sư phong thuỷ ban đầu kia rồi.

Thời đại biến đổi, cái nghề thiên sư này đúng là càng ngày càng suy tàn.

Cũng may đội thi công không ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, trong bảy năm không có thú trấn cầu canh giữ mà vẫn kiên cố như vậy. Nếu đổi thành một kẻ trục lợi có lòng dạ đen tối, sợ rằng đã sớm xảy ra chuyện rồi.

Cổ Sơ Tình nói làm là làm, chân bước theo hình bát quái, tính toán vị trí của cửa lớn cầu phủ.

Sau khi tìm ra vị trí chính xác, cô nhấc bút châu sa ra vẽ một tấm bùa trong hư không, sau đó vận công cho tấm bùa dịch tới giữa cầu, thì thầm một chữ “Sắc”, hạ tấm bùa xuống dưới trụ cầu.

Chữ “Sắc” vừa xuất hiện, làn gió nhẹ thổi qua mặt sông, không khí xung quanh toàn bộ cây cầu đột nhiên biến đổi, bỗng có chút khác biệt.

“Cảm ơn đạo nhân.”

Thấy cửa phủ đã được mở, thú trấn cầu vui mừng nói lời cảm ơn với Cổ Sơ Tình, sau đó trở về cầu phủ của mình. Nó là thú trấn cầu, canh giữ cây cầu là trách nhiệm của nó, không cần Cổ Sơ Tình phải nhắc nhở, hắn cũng sẽ không trợn mắt nhìn lũ lệ quỹ kia làm loạn ở trên cầu của mình đâu.

Cổ Sơ Tình thở dài một hơi, bỏ bút châu sa vào trong hộp dụng cụ. Có thú trấn cầu canh giữ cây cầu, có lẽ hai con lệ quỷ kia sẽ không thể hại người trên cầu được nữa. Đợi cô hấp thụ xong dương khí của đèn Thất Tinh Dương Linh, sau đó quay lại tìm và xử lý bọn chúng sau.

Cổ Sơ Tình nhấc hộp dụng cụ lên, quay người đi về phía nơi mình đỗ xe. Một chiếc xe màu đen nhỏ lao qua từ phía bên kia cầu, một người đàn ông ngồi ở ghế sau của xe. Người đàn ông đó khoảng hai ba hai tư tuổi, để đầu đinh, ngũ quan có đường nét góc cạnh, lông mày lưỡi mác xếch lên, trong vẻ tuấn tú có chút kiêu ngạo, quả thực cực kỳ đẹp trai.

Đôi mắt đen láy của hắn nhìn thẳng ra bên ngoài cửa kính xe, khuôn mặt anh tuấn rất trầm tĩnh, không nhìn ra chút cảm xúc nào, chỉ có đôi tay bên thân mình đang khẽ run nhẹ.

Cho tới tận khi bóng dáng của Cổ Sơ Tình bên ngoài cửa xe hoàn toàn mất dạng, hắn mới chậm rãi tựa lưng vào ghế.

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play