Phạm Chí Vĩ ngồi xe đi đến thành phố Chước, ông cũng không suy nghĩ sâu xa vào ý nghĩ của Chu Lăng Hương.

Ông biết bà không thích Cổ Sơ Tình, đặc biệt là trong những năm ông chu cấp cho Cổ Sơ Tình học cấp ba thì việc không thích lại càng trở nên nghiệm trọng hơn. Ông có thể hiểu được tâm trạng của bà nhưng cũng không thể bỏ mặc Cổ Sơ Tình được.

Tình trạng này cứ mãi tiếp diễn cho đến khi Cổ Sơ Tình vào đại học thì mọi thứ mới chuyển biến tốt đẹp hơn.

Tuy nhiên Chu Lăng Hương là một người biết giữ thể diện, mặc dù ở nhà hay làm ầm ĩ lên với ông nhưng khi ra ngoài sẽ không gièm pha Cổ Sơ Tình. Bà cũng chưa bao giờ nổi giận trước mặt Cổ Sơ Tình, ngoài mặt cũng không khó khăn lắm.

Đó là lý do tại sao Phạm Chí Vĩ luôn nuông chiều theo ý bà.

Phạm Chí Vĩ khởi hành đến thị trấn Cổ Vũ, thế nhưng trong nhà vì quyết định này của ông mà nổ tung nồi.

*Nổ tung nồi: được sử dụng để mô tả một tình huống xảy ra một sự kiện gì đó dữ dội.

Chu Lăng Hương thì không sao vì bà đã đủ già dặn nên có thể khống chế được cảm xúc của mình. Dù có ghét Cổ Sơ Tình đến đâu thì sắc mặt của bà vẫn không thay đổi. 

Vả lại bà không ưa Cổ Sơ Tình là vì từ khi còn nhỏ Cổ Sơ Tình đã thao thao bất tuyệt rằng cô thấy mình giỏi rồi không cần học nữa, thay vào đó cô bắt chước học theo những phong kiến mê tín dị đoan của tổ tiên; Sau này ba mẹ của cô qua đời, sự tồn tại của cô đã ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của hai đứa con bà nên bà lại càng ghét cô hơn.

Cuối cùng thu nhập trong nhà nhiều như vậy, hai đứa nhỏ một đứa đang học đại học, đứa còn lại thì học cấp ba nên những thứ cần chi tiêu cũng nhiều thêm. Cộng thêm một đứa nữa là Cổ Sơ Tình, tình hình này…

Nhưng để mà nói là căm thù sâu sắc thì thật sự không có.

Từ khi Phạm Chí Vĩ ngừng lắp đầy cái hố sâu Cổ Sơ Tình thì bà cũng không còn gì để bàn cãi nữa, bây giờ bà đã có thể coi Cổ Sơ Tình như người thân trong nhà.

Chu Lăng Hương có thể nghĩ thoáng nhưng đứa con gái nhỏ của bà thì lại không, vừa về đến nhà nghe thấy tin Phạm Chí Vĩ đã về quê đón Cổ Sơ Tình lên là lập tức giậm chân dằn dặt.

“Mẹ, ba đi đón Cổ Sơ Tình thật à?” Phạm Xảo Xảo ngồi trên sô pha, hai má phụng phịu giận dỗi.

Phạm Xảo Xảo năm nay mười chín tuổi, cô ta có vẻ ngoài giống với cô mình, các đường nét trên khuôn mặt thật sự rất giống với Cổ Sơ Tình, đôi lông mày dài và thanh cùng với hàm răng trắng sáng quả thật rất xinh đẹp. Tuy hai người có vẻ ngoài giống nhau nhưng tính tình thì hoàn trái ngược, Phạm Xảo Xảo trông có vẻ mỏng manh hơn một chút.

Chu Lăng Hương “Ừm” một tiếng!

“Cái đồ nhà quê kia nhiều năm rồi không tới nhà chúng ta, lần này không phải là theo ba về đây luôn đó chứ?” Phạm Xảo Xảo vẻ mặt khó coi, cầu nguyện sao cho lần này Cổ Sơ Tình đừng đến.

Chu Lăng Hương lườm nguýt con gái một cái: “Đồ nhà quê cái gì mà đồ nhà quê, con bé là em họ của con đó.”

“Đồ nhà quê thì vốn dĩ là đồ nhà quê.” Phạm Xảo Xảo lè lưỡi bĩu môi, nhỏ giọng lải nhải.

Lớn lên ở nông thôn, không gọi là đồ nhà quê thì gọi là gì!

Chu Lăng Hương nhìn con gái rồi giảng đạo: “Xảo Xảo, dù con có thích con bé hay không thì nó vẫn là con gái của cô con. Không thích cũng không sao nhưng phải biết kiềm chế lại, ít nhất ngoài mặt cũng phải đàng hoàng. Còn nữa, con không nên thể hiện như vậy ở trước mặt ba, ba của con…”

Phạm Xảo Xảo vừa nghe Chu Lăng Hương nhắc tới ba mình thì lập tức nổi nóng, nhảy dựng lên: “Rốt cuộc con là con gái của ông ấy hay Cổ Sơ Tình mới là con gái của ông ấy vậy? Mỗi lần Cổ Sơ Tình xảy ra chuyện gì thì y như rằng ông ấy là người chạy đến nhanh hơn bất kì ai.”

Phạm Xảo Xảo thật sự không thích Cổ Sơ Tình, một vài lần đi lại rất ít nhưng mỗi lần cô ta đều cảm thấy cô là được ba nhặt về.

Khi còn bé, chỉ cần về quê là ba sẽ lập tức vứt bỏ cô ta để chạy đến bên vòng tay ấp ôm của cô cháu gái nhỏ. Cũng may hai nhà ở xa nhau nên cơ hội gặp mặt cũng không nhiều, chứ nếu ở gần thì cô ta đã hoài nghi liệu có phải ba chỉ cần Cổ Sơ Tình mà không cần cô ta hay không.

Tóm lại, đúng là cô ta đố kỵ vì ba cô ta lại đối xử với Cổ Sơ Tình tốt hơn cô ta!

Chu Lăng Hương: “Nếu con bé tới thì con đừng trêu chọc nó.”

“Không chọc thì không chọc.”  Phạm Xảo Xảo nhếch lông mày ậm ừ đồng ý một tiếng, nhưng trong bụng lại đang tính toán một kế hoạch nhỏ.

Chu Lăng Hương vừa nhìn thấy bộ dạng này là biết kiểu gì cô không chịu nghe lời bà, ánh mắt nghiêm nghị, bà nghiêm khắc nói: “Đừng có mà làm sai chủ ý, nếu không thích con bé thì đợi khi nó tới con tự đi ra ngoài chơi là được.”

Mặc dù Chu Lăng Hương chướng mắt với mấy thứ mê tín cổ hủ của nhà họ Cổ, nhưng bà biết trên tay nhà họ Cổ thật sự có chút năng lực, loại người này không dễ đụng vào. Chứ không mấy năm nay, từ trước đến giờ ngoài mặt bà cũng không phải xem sắc mặt của Cổ Sơ Tình……

“Biết rồi, biết rồi…” Phạm Xảo Xảo bực mình nhăn mày, cầm cái túi trên sô pha đi về phòng.

——

Cổ Sơ Tình cúp máy, nghiêng đầu về phía bàn thờ nhìn lại cây đèn Thất Tinh Dương Linh đặt ở trên đó, đôi mắt tựa như ánh sao trời của cô bỗng chốc thu lại, sâu trong đáy lòng cô quạnh chỉ một cảm giác thất vọng.

Bốn ngày trước, ánh đèn Dương Linh sáng chập chờn là cô biết ngay Cổ Diệu rót dương khí vào đèn.

Lần này anh truyền nhiều dương khí hơn so với bất cứ lần nào khác. Các đốm lửa nhỏ của nhuỵ đèn nhảy nhót, nhảy một bước vọt lên cao một thước.

Lúc ấy cô lo lắng đến mức gọi điện ngay cho Cổ Diệu, nhưng người bắt máy lại là mẹ anh, bà ấy chỉ nói thân thể của Cổ Diệu hiện đang rất yếu ớt nên tạm thời không thể nghe điện thoại của cô. 

Sau đó, cô có gọi điện thêm hai lần nữa.

Những lần sau thì Cổ Diệu nghe máy, nhưng anh cũng chỉ nói chuyện tốt không nói những chuyện xấu, anh bảo mình vẫn ổn.

Trong lòng Cổ Sơ Tình khó chịu, cũng không biết phải làm sao.

—— Có rất nhiều chuyện chúng ta không có quyền quyết định!

Ngay khi vừa sinh ra mạng sống của cô đã gắn liền trên người Cổ Diệu. Nếu có quyền được lựa chọn, cô thật sự không mong muốn đánh đổi mạng sống của bản thân bằng sức khỏe của Cổ Diệu.

Cổ Diệu đã phải trả giá mà không hề oán trách, cô không thể để anh thất vọng được. Ngày mai… Bất luận là thế nào cũng phải thành công.

Cổ Sơ Tình cầm điện thoại, ngón tay lướt lướt trên màn hình tìm số điện thoại của Cổ Diệu, cô chần chừ không biết có nên gọi cho anh không.

Im lặng một lúc, cuối cùng Cổ Sơ Tình vẫn đặt điện thoại xuống.

Tốt nhất là không nên gọi lúc này. Bây giờ gọi chỉ khiến cô cảm thấy lo lắng hơn mà thôi.

Cổ Sơ Tình thở phào, bình tĩnh lại tập trung vẽ bùa.

Kỷ Hoằng Tu đang cắt giấy nhìn thấy Cổ Sơ Tình nghe điện thoại xong vẻ mặt có chút tệ đi, khuôn mặt xinh đẹp bị che phủ bởi một màu u ám, không biết tại sao nhưng hắn cảm thấy có chút quái dị.

Hai lần gặp mặt, Cổ Sơ Tình đã để lại cho Kỷ Hoằng Tu ấn tượng tươi mới sống động, khi đối mặt với yêu ma quỷ quái cô lại càng oai phong lẫm liệt hơn, khác hẳn so với mấy đứa con gái thời nay. Bất thình lình thấy cảm xúc cô tệ đi, hắn cũng không biết nên nói gì.

Bầu không khí trong sân bỗng chốc chìm vào im lìm, mang theo một phần áp lực khó tả.

——

Mặt trời lặn xuống ở phía Tây núi, trời vừa sập tối thì nhiệt độ không khí ở khe núi giảm đột ngột.

Điền Hạo ngồi cả một buổi chiều trong sân, trời sập tối lại lập tức trở nên lo âu. Cậu ta như rùa rụt cổ, đi kè kè sau lưng Kỷ Hoằng Tu không dám rời nữa bước, ngó nghiêng nhìn Đông nhìn Tây, run sợ hỏi: “Anh Kỷ à, khi nào chúng ta mới có thể rời đi thế?”

“Chắc ngày mai.” Kỷ Hoằng Tu không chắc nói. ( truyện trên app T•Y•T )

Hắn đưa điếu thuốc cho Điền Hạo, sau đó vỗ vai cậu ta: “Ráng đi, là tôi đã làm liên lụy tới cậu rồi…”

Thành thật mà nói hôm qua hắn đã nghĩ có phước cùng hưởng có họa cùng chia, nhưng ai mà có ngờ nhà cũ nhà họ Cổ lại nguy hiểm như vậy. Sớm biết thế, hắn không nên giữ Điền Hạo lại.

Cái tên này ngày thường tự cao tự đại, ấy mà lá gan còn nhỏ hơn hắn. Ba tháng hắn sợ hãi đủ, nhưng tốt xấu gì vẫn trụ vững.

Còn cậu ta…

Thôi không sao, có tiến triển nhỏ cũng đủ vui rồi. Vì sợ thứ phẩm chất đạo đức này lớn lên nhưng hôm nay nó cũng không gây khó khăn.

Nếu cậu ta ồn ào rời đi, hắn sợ sẽ thật sự gây rắc rối. Suy cho cùng, hôm qua Cổ Sơ Tình đã nói, một khi cánh cửa khép lại bọn họ không được rời khỏi đây nữa bước phải đợi cho đến khi cô lập đàn xong mới được rời khỏi căn nhà này. 

Điền Hạo cầm điếu thuốc run cầm cập, vẻ mặt bất an hỏi: “Đêm nay… Lại có chuyện gì xảy ra hả?”

“Có lẽ là vậy…” Kỷ Hoằng Tu bắn khói chữ O, làn khói mờ nhạt chầm chậm bay lên khuôn mặt tuấn tú của hắn khiến khuôn mặt khôi ngô lạnh lùng ấy lại càng thêm điển trai. Hắn dừng một lúc, trầm giọng nói: “Đợi Cổ Sơ Tình mở cửa ra, cậu có thể quay về thành phố Chước không cần ở lại đây với tôi nữa.”

Cổ Sơ Tình không cần phải nói nhiều, Kỷ Hoằng Tu cũng biết đêm nay chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Cũng không biết là chuyện gì?

Hắn cảm thấy hình như Cổ Sơ Tình rất khẩn trương, tuy không hiện lên trên mặt nhưng thẩm thấu trong đôi mắt đen kia lại hiện ra luồng sóng yên ả trước mưa gió sắp đến.

Lát nữa đến nói chuyện với cô, để xem đêm nay có thể đem giấu Điền Hạo đi trước không.

Điền Hạo tay kẹp y nguyên điếu thuốc tạm khựng lại, vẻ mặt cực kỳ khó coi.

Cậu ta có chút do dự: “Anh ở lại một mình có được không… Mà thôi, tôi vẫn sẽ ở lại đây với anh.”

Thêm một người, thêm một lá gan.

Cậu ta ở lại, lỡ Kỷ Hoằng Tu có xảy ra chuyện thì dù sao cậu ta cũng có thể gọi điện thông báo cho ông Kỷ.

Điền Hạo sợ quay trở về nhưng cậu ta cũng thật sự không thể bỏ mặc Kỷ Hoằng Tu một mình được.

Kỷ Hoằng Tu mím đôi môi mỏng, mỉm cười đẹp trai, thầm nghĩ Điền Hạo quả là anh em chí cốt.

“Không cần, loại việc này cậu có ở lại thì cũng vô dụng thôi. Hôm qua là ông đây không tốt, nếu không phải tôi giữ cậu lại…”

Điền Hạo cắt ngang lời hắn, nói: “Nói cái gì vậy chứ, anh em chúng ta cùng mặc chung một cái quần mà lớn…”

Đang nói giữa chừng thì Cổ Sơ Tình từ trong căn hầm phía Tây chui ra, trên tay cô còn ôm hai cái hũ đất trông hơi giống đồ đựng dưa chua.

“Tới đây phụ chút, đem hai cái hũ này đặt lên bàn thờ đi.”

Cổ Sơ Tình đặt hai cái hũ lên đất rồi chui ra khỏi hầm, sau đó vừa chỉ và lau chùi lối ra căn hầm.

Cũng không biết cô chùi cái gì. Tay quẹt đại một cái, căn phòng đóng chặt kín mít lại, không tìm thấy nổi một khe hở.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến cô chui từ trong đó ra thì chắc không thể nào đoán được ở đó có cái hầm luôn.

Kỷ Hoằng Tu ôm cái hũ đặt lên bàn thờ, tiện tay lắc lắc, nghe bên trong trống rỗng hắn tò mò hỏi: “Cái hũ này của cô để đựng cái gì thế?”

Cổ Sơ Tình khóa kỹ hầm, phủi tay: “Đựng quỷ.”

“…”

Kỷ Hoằng Tu ánh mắt khẽ run sợ, nhanh chóng rút bàn tay đang đặt ra khỏi cái bình.

… Đựng quỷ?

Kỷ Hoằng Tu nuốt nước bọt, cười gượng gạo lùi lại hai bước.

Cổ Sơ Tình thấy hai người bị doạ sợ, nhướng mày cười: “Mấy con quỷ này, các người càng sợ thì tụi nó sẽ càng tìm đến các người. Ma quỷ thường không dám đến gần mấy người dũng cảm đâu.”

Khuôn mặt tuấn tú của Kỷ Hoằng Tu vặn vẹo: “Nhưng đó là quỷ đó!”

Cổ Sơ Tình buồn cười: “Quỷ thì sao? Không phải tối hôm qua anh còn đánh nó à.”

Kỷ Hoằng Tu cứng họng!

Đó là do bị dọa đến đỉnh điểm rồi, lại còn thấy cô một mình đối phó với thứ tà đạo đó. Thà không thấy thì thôi, chứ lỡ thấy rồi thì ai mà hèn nhát đến nỗi núp sau lưng con gái chứ.

Kỷ Hoằng Tu do dự một lát, hỏi: “Có phải đêm nay lại có quỷ tới không?”

Cổ Sơ Tình đi đến trước bàn thờ nhặt một cái giẻ lau trên bàn lau bình, không rõ ý tứ nói: “Thứ tới, cũng không nhất thiết phải là quỷ.”

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play