Cái bình mà Cổ Sơ Tình ôm từ căn hầm ra đều là do một tay cô luyện trong lúc rảnh rỗi để dùng cho những tai hoạ ập đến sau này.
—— Ai bảo cô là một miếng thịt Đường Tăng cơ chứ!
Thịt Đường Tăng thơm ngon, ngoài lệ quỷ thèm thuồng cô ra thì có khi ngay cả mấy con quỷ hiền lành cũng ko chịu được cám dỗ mà muốn cắn cô một miếng. Gặp phải mấy con quỷ như vậy, ra tay sát hại bọn chúng thì chỉ tổ tốn sức của cô mà thôi, thế nên Cổ Sơ Tình cứ luyện vài cái bình rồi nhốt bọn chúng vào là xong.
Nhà họ Cổ từ lâu đã lâm vào ngũ tệ tam khuyết, hiện giờ số mệnh đang ở mức thấp trũng nhất từ trước đến nay, chỉ cần ko cẩn thận một chút thì nhà họ Cổ sẽ hoàn toàn bị diệt vong.
Thế nên Cổ Sơ Tình sẽ không nhúng tay vào những việc làm trái ý trời.
Cũng ko biết đêm nay sẽ có thứ gì tới nên cứ đặt hai cái bình ra trước, tránh tới lúc đó chân tay lại lúng túng.
Kỷ Hoằng Tu khiếp sợ: “Không phải quỷ……Không lẽ còn có yêu quái sao?”
“Ai biết?” Cổ Sơ Tình lạnh nhạt, ngước mặt nhìn lên bầu trời với vẻ mặt khinh thường.
Có quỷ mới biết đêm nay ông trời sắp đặt cái gì?
Thật ko dễ chịu khi nhìn cô……
Điền Hạo nhún vai: “Chẳng lẽ trên đời này thật sự có yêu quái sao?”
“Quỷ cũng xuất hiện rồi, yêu quái mà có xuất hiện thì cũng có gì lạ đâu.” Tam quan của Kỷ Hoằng Tu đã vỡ vụn thành từng mảnh từ ba tháng trước, sau đêm qua hắn cũng đã từ bỏ ý định nhặt nó lên luôn rồi.
“Sắp đến giờ rồi!” Cổ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn sắc trời, thu hồi ánh mắt: “Điền Hạo, cậu lại đây.”
“Sao thế?” Điền Hạo ko biết có chuyện gì, hoài nghi đi đến trước mặt Cổ Sơ Tình.
Đôi mắt Cổ Sơ Tình ánh lên ý cười, cô giơ cánh tay lên búng một phát mạnh vào giữa trán Điền Hạo.
Một luồng nhiệt nhảy ra từ ngón tay cô chui vào trán Điền Hạo.
Đôi mắt Điền Hạo lóe lên, ngồi xổm xuống ý thức bắt đầu mờ đi. Đợi đến lúc nhận ra có điều gì đó bất ổn thì trước mắt đã tối sầm lại, cơ thể bỗng nhiên nặng nề ngã xuống.
Kỷ Hoằng Tu ở bên mở to mắt phượng, nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Điền Hạo đang ngã xuống.
“…”
Kỷ Hoằng Tu khó hiểu nhìn Cổ Sơ Tình, ko hiểu tại sao tự nhiên cô lại ra tay với Điền Hạo.
Cổ Sơ Tình thu tay lại, cười nhạt giải thích: “Đêm hôm qua cậu ta bị khiếp sợ, ba hồn bảy vía ko ổn định. Nếu đêm nay lại bị dọa sợ thì e là hồn sẽ lìa khỏi xác.Tới đó sẽ càng phiền phức hơn. Anh cứ đưa cậu ta về phòng nghỉ ngơi trước đi, để cậu ta ngủ một giấc thật ngon, ngày mai tỉnh dậy sẽ bình thường lại thôi.”
Kỷ hoằng hiểu ra “Ồ” một tiếng, cúi đầu liếc nhìn Điền Hạo đã ngất xỉu rồi dìu cậu ta về phòng.
Nhân lúc Kỷ Hoằng Tu trở về phòng Cổ Sơ Tình tranh thủ rút ba nén nhang trên bàn thờ ra, thắp lên tổ tiên nhà họ Cổ. Trong lòng than thở nhỏ, cô tự hỏi liệu tối nay sẽ có thứ quái quỷ gì tới đây?
Hy vọng ông trời đừng đi quá xa, nếu không…
Kỷ Hoằng Tu thả Điền Hạo xuống, từ phía Tây phòng đi ra.
Cổ Sơ Tình cắm nhang vào lư hương rồi cầm lấy chiếc khăn trên bàn lau tay, mắt sáng mỉm cười trêu chọc, nói: “Còn anh thì sao có muốn ngủ một giấc tới sáng cùng anh bạn chí cốt của mình không.”
Kỷ Hoằng Tu do dự một lát, cuối cùng cắn răng nói: “Tôi ở lại giúp cô!”
Cô gái đang đứng trước mặt hắn rất rất hung dữ, nhưng mà nói gì thì nói cô cũng chỉ là một cô gái, lại còn là một gái trẻ tuổi hơn hắn nên chuyện để cô ở lại một mình đối mặt với nguy hiểm thì chung quy cũng có cảm giác không nghĩa lý lắm.
Thân thể của hắn là mặt trời chói chang, Cổ Sơ Tình và sư thầy Chu đều bảo hắn ko cần sợ ma quỷ. Hắn ở lại sẽ ko gây thêm phiền phức, đến lúc đó còn có thể giúp đỡ một tay.
“Được, vậy anh ở lại đi!”
Đôi mắt xinh đẹp của Cổ Sơ Tình loé sáng, ý cười trong mắt càng thâm sâu hơn. Chìa tay rút thanh kiếm gỗ đào ném qua cho Kỷ Hoằng Tu: “Anh cầm thanh kiếm này đi, ban đêm mà có đánh nhau thì cứ cầm thanh kiếm gỗ đào này mà chém.”
*Kiếm gỗ đào: một loại kiếm thường dùng để trừ tà.
Tuy cái tên này lúng ta lúng túng nhưng mà nhân phẩm cũng tốt phết. Hắn có ý muốn giúp đỡ, cô đương nhiên cũng ko thể để hắn xảy ra chuyện.
Hơn nữa…… Có hắn ở đây còn có thể giúp cô đuổi bớt phân nửa tà ma!
Cái cơ thể này, đừng nói là ma quỷ phải nể mà đến cả ông bạn già cương thi nhà họ Cổ cũng phải nhường đường vài bước.
Đây quả là vũ khí lợi hại nhất để phòng cháy phòng trộm phòng yêu ma quỷ quái mà.
Kỷ Hoằng Tu nhận lấy thanh kiếm gỗ đào, cầm trên tay khoa chân múa tay vài cái. Hình như nghĩ đến gì đó, hắn bỗng nhiên ngước đầu lên nhìn: “Kiếm này cho tôi, vậy cô dùng cái gì?”
“Tôi dùng nó.”
Cổ Sơ Tình ung dung cười, nhảy lên, bay vọt đến tấm bài vị tổ tiên đặt ở trên đầu cao nhất, sờ một cái rút một thanh Thất Tinh Kiếm từ sau tấm bài vị ra.
*Thất Tinh Kiếm: vật phòng thân giúp giải hoá các loại bùa,... được làm bằng tiền xu kết lại
Thất Tinh Kiếm hay còn gọi là Tiên Kiếm, là một pháp khí của Đạo giáo dùng để trừ khử yêu ma quỷ quái, sức mạnh của nó còn mạnh hơn cả kiếm gỗ đào. Dù vậy nhưng, trong giới Âm Dương lại rất ít người dùng Thất Tinh Kiếm. Đặc biệt là thời đại này, người sử dụng pháp khí cũng ít đi nữa.
Nói chung, quá trình sửa thanh kiếm này cực kỳ phức tạp, lại còn thuộc loại vật phẩm tiêu hao nên sử dụng rất phiền phức. Tuy dương khí rất mạnh mẽ nhưng hễ bị âm tà ăn mòn thì tác dụng trừ tà của tiền sẽ giảm đi rất nhiều, nghiêm trọng hơn thì cả tiền cũng có thể bị ăn mòn.
Thời buổi này ko dễ gì thu thập được tiền đồng, ai mà sở hữu được thanh kiếm này thì đều là những người giàu có.
Cổ Sơ Tình ko phải là người giàu có gì, thanh Thất Tinh Kiếm trên tay cô là đồ mà tổ tiên để lại. 49 đồng tiền được kết lại và đặt tên là quỷ kiếm chinh phục chòm sao Bắc Đẩu.
Thanh kiếm này sau nhiều năm như vậy vẫn ko bị hư hỏng, tất cả đều nhờ vào công lao của nhà họ Cổ……
Tổ tiên nhà họ Cổ đều là thầy trừ tà, sau khi chết đều được thờ cúng ở nhà cũ nhà họ Cổ. Âm hồn vẫn còn tồn tại, chính khí vẫn còn mạnh mẽ, nếu đồng tiền bị âm tà vấy bẩn thì chỉ cần trấn giữ nó ở dưới linh bài tổ tiên, thời gian trôi qua âm tà trên kiếm sẽ được các linh hồn gột rửa.
Nhưng mà thứ này cũng ko sử dụng thường xuyên được.
Dùng một lần, phải được phụng dưỡng trong một khoảng thời gian rất lâu thì mới khôi phục lại được hiệu lực vốn có ban đầu.
Theo như bác cả nhà họ Cổ đã nói thì lần cuối cùng thanh kiếm này được sử dụng là khi cô được sinh ra……
Tính tới giờ, thanh kiếm này cũng đã ở trên núi được 20 năm rồi.
Nhìn kiếm trên tay Cổ Sơ Tình, lông mày lưỡi mác của Kỷ Hoằng Tu giật giật. Không biết nên nói gì, cười nhạt nhẽo: “Thanh kiếm đồng tiền nè, cái này tôi cũng có một cái……order trên TaoBao.”
Trong khoảng thời này bị ma quỷ hù dọa nên hắn đã cất công ngồi nghiên cứu mấy thứ đồ này rất lâu, thậm chí còn lên hẳn Taobao order một cây Thất Tinh Kiếm về treo trong phòng.
Nhưng cũng chả làm được cái mẹ gì, cái thanh kiếm đồng tiền mà hắn mua chỉ là một cái phế phẩm vốn chẳng có tác dụng gì…… Phải gặp quỷ thì hắn vẫn phải gặp quỷ. ( truyện trên app T Y T )
Con mẹ nó, mấy cái tên bán hàng trên Taobao bây giờ đúng là là mấy cái đứa lừa đảo trắng trợn mà!
Một thanh kiếm bình thường được tâng bốc thành Thánh Kiếm chém được luôn cả thần tiên, vũ khí lợi hại bậc nhất mua về chém một phát bay đầu yêu ma quỷ quái, kết quả là…… Hắn cũng ngốc nghếch tin soái cổ.
Cổ Sơ Tình ngạc nhiên nhìn Kỷ Hoằng Tu như một thằng ngu.
…… Order Taobao?
Mấy tên bán hàng trên Taobao càng ngày càng vui tính quá ha, còn bán cả Thất Tinh Kiếm của Đạo giáo nữa?
Cổ Sơ Tình dở khóc dở cười, cô cũng muốn biết Thất Tinh Kiếm mua trên Taobao là cái giống gì……
Cô lấy Thất Tinh Kiếm xuống, đi tới trước mặt Kỷ Hoằng Tu: “Máu của anh có hiệu nghiệm hơn bất kỳ loại máu gà hay chu sa nào, nên hãy nhỏ vài giọt máu lên thân kiếm để giải phóng nó.”
“Máu của tôi hữu dụng vậy luôn á? Còn có thể giải phóng kiếm luôn sao?” Kỷ Hoằng Tu lúng túng không hiểu lắm nhưng mà cảm thấy hình như mình… Rất là… Đẳng cấp.
Cổ Sơ Tình: “Máu của anh còn có thể khai nhãn, chứ nói chi là thanh kiếm này. Anh hãy nhớ cho kỹ, nếu thứ đến vào ban đêm quá hung hãn thì cứ lấy máu hắt vào người nó.”
Kỷ Hoằng Tu kinh ngạc: “… Hắt? Phải hắt bao nhiêu mới đủ?”
“…” Cổ Sơ Tình chớp chớp mắt, nghĩ ngợi nói: “Thì anh cứ tự lượng sức nó mà hắt đi.”
Kỷ Hoằng Tu: “…!”
——
Bóng trăng phủ lưới và những vì sao mờ trong đêm Đông hăng hái.
Nửa đêm, một cơn gió rét buốt từ chân trời thổi tới. Ở khe núi yên tĩnh, các sinh vật đi lại ban đêm dường như phát giác ra được thứ gì đó nguy hiểm, vừa mới ló đầu ra đã lập tức thở hồng hộc trốn về chỗ ẩn nấp âm u.
Sau khi cái thứ ko biết ở đâu chui ra khỏi khu rừng, nhóm người mới run như cầy sấy nhảy ra khỏi nơi ẩn náu.
“Vãi thật, từ khi nào mà xóm mồm to của chúng ta có một gã khổng lồ như này vậy? Muốn dọa chết người ta sao, đã hai đêm liền nhà cũ nhà họ Cổ đều có mấy vị khách ko mời mà đến.” Một con quỷ nữ mặc sườn xám và mái tóc dài tới gót chân đang hoảng sợ vỗ vỗ lòng ngực hỏi con quỷ già bên cạnh.
Quỷ già trừng mắt nham hiểm nhìn con quỷ đối diện: “Theo tôi được biết thì, nha đầu nhà họ Cổ mấy nay phá nát vỏ bọc ban ngày. Nhà họ Cổ của cô ta làm quá nhiều chuyện xấu xa, đến ông trời cũng ko nhìn nổi nữa muốn đoạn tuyệt quyền kế thừa dòng dõi của nhà họ Cổ, coi kìa coi kìa, thứ đến càng lúc càng hung ác. Có điều đêm nay lại hung ác dữ dội, nhưng mà……”
“Í, quỷ già này, ông nói cái gì vậy chứ. Nhà họ Cổ có bao giờ làm chuyện gì xấu xa đâu…… Cơm có thể ăn bậy nhưng lời nói thì ko thể nói bậy được. Nhà họ Cổ là thay trời hành đạo, hàng yêu trừ ma. Có gì đâu mà xấu xa……”
“Bộ tôi nói sai à!”
“Nói sai cũng không được, đừng có quên, con trai của ông trước kia là được người nhà họ Cổ cứu về đó. Nếu ko có nhà họ Cổ thì bây giờ đến một cây nến khô ông cũng ko có mà hít đâu.”
“Được rồi, được rồi, là tôi sai. Có muốn đi qua đó xem thử ko?”
“Muốn đi thì các người đi đi, tôi ko xem mấy thứ náo nhiệt đó đâu, đêm hôm qua suýt chút nữa thì bị thiêu rụi bởi thứ ánh sáng phóng ra từ nhà cũ rồi… Đừng vì chút náo nhiệt mà bỏ mạng tại đó, thế mới gọi là chết oan uổng .”
Mấy con quỷ đang nói chuyện thì bỗng nhiên có một con quỷ nam khoác y phục bay tới: “Cho tôi hỏi chút được không. Bộ gần đây sư phụ Cổ rất bận sao? Mấy ngày nay tôi đến tìm cô ấy nhưng cô ấy lại ko thèm để ý đến tôi.”
Quỷ nữ sườn xám: “Này, cậu là người mới tới à? Nhà ai thế, sao trước kia tôi chưa từng gặp qua cậu nhỉ?”
Quỷ nam khoác y phục: “Tôi từ nơi khác tới. Tôi tới cầu xin sư phụ Cổ giúp đỡ một việc, nhưng hình như cô ấy……”
Quỷ nữ sườn xám có lòng tốt nói: “Bây giờ cô ấy ko có thời gian để ý tới cậu đâu, mai rồi cậu hãy quay lại tìm cô ấy.”