Ánh mặt trời mùa đông long lanh ấm áp, không gây chói mắt, bỏng da, tắm nắng sẽ giúp toàn bộ cơ thể trở nên mượt mà.

Ăn trưa xong, Cổ Sơ Tình bê hộp dụng cụ trong phòng ra, cô lấy một con dao rọc giấy màu vàng và chuẩn bị cắt một ít giấy để vẽ bùa.

Thời gian hôm qua có hạn nên cô cũng không gấp gáp chế tạo nhiều linh phù mà chỉ làm được một miếng ngọc phù. Tuy nhiên, miếng ngọc phù này lợi hại nhưng nó lại không thể giết được thứ quá hung ác.

Kỷ Hoằng Tu chạy đến trước bàn Bát tiên, tựa lên bàn ngắm nhìn Cổ Sơ Tình bận rộn; Điền Hạo thì hiền như cục đất ngồi trên tảng đá trong sân, ánh mắt thất thần như người mất hồn, rõ ràng là vẫn chưa lấy lại tinh thần sau cú sốc hôm qua.

Cũng đúng, một người bình thường lần đầu tiên thấy một sinh vật kỳ lạ vượt ngoài khoa học thì sao có thể không sợ được.

Cậu ta vẫn ổn, chỉ là bị hết hồn, khoảng hai hôm là có thể lấy lại tinh thần.

Nhưng mà…… không được kinh sợ nữa.

Bây giờ tinh thần cậu ta rất bất ổn, nếu lại bị kinh sợ thêm một lần nữa thì không có gì đảm bảo hồn lìa khỏi xác.

Đêm nay theo dự tính sẽ lại đánh một trận ác liệt, Cổ Sơ Tình đã sắp xếp ổn thoả cả rồi. Khi màn đêm buông xuống sẽ lập tức phóng thích Điền Hạo, cho cậu ta ngủ một giấc đến bình minh.

Cổ Sơ Tình thấy Kỷ Hoằng Tu buồn chán, đưa dao rọc cho hắn: “Không có việc gì làm sao? Tới đây cắt giấy phụ tôi đi!”

Kỷ Hoằng Tu: “Cô cắt giấy này để vẽ bùa hả?”

Cổ Sơ Tình gật đầu: “Ừm.”

“Lúc tôi đi, có thể tặng tôi hai lá không?” Đôi mắt phượng hẹp dài của Kỷ Hoằng Tu lóng lánh, dò xét hỏi, tiện thể nhận lấy con dao rọc từ tay Cổ Sơ Tình.

Từ sau khi gặp quỷ xong, tam quan lệch lạc, hắn lại càng tin tưởng vào mấy thứ này hơn.

Cổ Sơ Tình đấu với lệ quỷ, bản lĩnh lợi hại như vậy, bùa mà cô vẽ chắc chắn uy lực cũng rất lớn, mang theo phòng thân thì quả là lựa chọn đúng đắn.

“Được thôi, tới đó cho anh một lá bùa bình an.” Đôi môi đỏ thắm của Cổ Sơ Tình mỉm cười, cô nghĩ bụng, yêu tinh trộm cắp Kỷ Hoằng Tu cái gì không muốn lại muốn xin mấy lá bùa của cô.

Bùa của nhà họ Cổ uy lực rất khủng. Chỉ cần một lá bùa bình an là có thể trừ tà, xua đuổi vận xui hay thậm chí là một lúc nào đó nó còn giúp người mang ngăn cản tai hoạ ập đến.

“Cảm ơn.” Ánh mắt Kỷ Hoằng Tu dịu lại, được sủng ái mà lo sợ. Hắn không ngờ Cổ Sơ Tình lại dễ nói chuyện như vậy.

Hắn đã từng tiếp xúc với sư thầy Chu. Sư thầy Chu không dễ nói chuyện, mũi hếch lên trời góc nhìn khinh thường người khác. Anh cả đã đổ một bộn tiền để thỉnh tới, vậy mà đến bùa hộ mệnh cũng không nỡ cho hắn.

Mà thôi không sao, tốt xấu gì cũng dẫn hắn đến con đường chân lý, giúp hắn tìm ra người nhà họ Cổ.

Cổ Sơ Tình nhờ Kỷ Hoằng Tu cắt giấy phụ, còn mình thì bắt tay vào điều phối chu sa để chuẩn bị vẽ bùa.

Cô lấy một cái lọ màu đen từ hộp dụng cụ ra. Có một lá bùa được ép trên nắp lọ. Lọ này được dùng để đựng máu gà, lá bùa trên nắp có công dụng ngăn máu gà đông lại.

Điều phối chu sa xong, Cổ Sơ Tình đang chuẩn bị bắt đầu làm thì một bản nhạc tươi đẹp đột nhiên ngân lên.

Cổ Sơ Tình cúi đầu, móc điện thoại từ túi áo khoác ra.

Thấy người gọi đến là cậu, cô vui vẻ cười rồi nhấc máy lên và gọi một tiếng giòn giã: “Cậu.”

Hôm qua cô mãi chuyên tâm khắc ngọc phù nên lại quên mất Mã Kinh Quốc đã nói cậu cả đang kiếm cô.

Tuy Cổ Sơ Tình ở cùng cậu cả chưa được bao lâu nhưng cô rất thân với cậu cả mình.

Thuở bé, mỗi lần từ thành phố Chước trở về trên tay cậu cả đều xách khệ nệ mấy túi đồ lớn nhỏ cho cô. Sau khi ba mẹ qua đời, khoảng cách giữa cô và cậu cả vẫn không hề xa lạ, mà ngược lại tình thương của cậu cả dành cho cô càng thắm thiết hơn.

Hầu như cứ năm ngày sẽ gọi về một lần, hỏi han ân cần. Quần áo trong tủ, hơn phân nửa đều là đồ cậu cả mua cho cô.

Thật ra kinh tế của bác Sơ Tình không ổn định lắm, nhìn lên mình chẳng bằng ai, nhìn xuống không ai bằng mình. Trước kia ông làm tài xế cho một nhà máy nào đó, sau lại nghỉ việc, bản thân đi sắm một chiếc xe vận tải lớn, bắt đầu chạy đi phân phối và vận chuyển hàng hoá.

Đi phân phối kiếm tiền rất nhanh, nhưng trên dưới cậu cả cũng có tuổi rồi. Về sau còn phụ cấp nuôi dưỡng Cổ Sơ Tình mấy năm, tiền dành dụm cũng không được bao nhiêu.

Nhưng tiền bạc không thể nào so sánh với tình cảm gia đình được.

“Sơ Tình, ngày mai cậu sẽ về lại trấn trên. Cậu nghe anh họ nói, cháu về nhà…… Cháu ở bên đó có ổn không!” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói từ tính độc đáo của một người đàn ông trung niên.

Cổ Sơ Tình nhíu mày, sâu trong đôi mắt đen vô tình biểu lộ ra vẻ đáng tin cậy: “Ổn ạ, cháu thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ, Sao cậu lại về lúc này thế?”

Đã gần đến tháng chạp, thông thường thì chỉ dịp Tết mới về, sao lại về vào lúc này?

“Ngày mai là sinh nhật tuổi hai mươi của cháu, cậu về thăm cháu. Nếu không vài bữa nữa, cháu lại phải thi cuối kỳ rồi. Cậu sẽ đợi cháu ở trấn trên, đợi cháu thi xong hai bác cháu mình cùng về ăn Tết nhé.”

Khi nói những lời này, trong giọng nói chất phác hiền hậu của Phạm Chí Vĩ ẩn chứa một luồng căng thẳng và lo lắng.

Dường như ông đã biết gì đó!

Cổ Sơ Tình ý nghĩ cười một trận, giọng điệu ôn hòa và trạng thái thản nhiên nói: “Không cần đâu, cậu không cần phải đặc biệt về thăm cháu một chuyến đâu. Tết năm nay cháu sẽ về thành phố Chước thăm cậu, sẵn tiện ghé qua Cổ Diệu luôn.”

Đã 20 năm rồi cô không rời khỏi thành phố Phú Tân. Chờ đến sau ngày mai, cô cũng nên ra ngoài một chút, ngắm nhìn thế giới ngoài kia.

—— Còn có Cổ Diệu.

Kể từ ngày anh rời đi với dì cả vào bốn năm trước và không bao giờ quay  trở lại thì thỉnh thoảng anh chỉ gọi điện và đều báo tin vui, không báo tin buồn.

Nếu không nhờ đèn Thất Tinh Linh Dương tháng nào cũng bùng cháy thì cô sợ rằng mình cũng không biết tình hình của anh.

*Đèn Thất Tinh: đèn có bảy ngọn, thắp lên giống như bảy ngôi sao sáng.

Hậu quả của việc truyền dương khí, từ nhỏ đến lớn cô đã nhìn thấy và biết rõ hơn ai hết chuyện gì sẽ xảy ra với Cổ Diệu sau khi anh truyền dương khí.

Thế nên, cô thật sự lo lắng cho Cổ Diệu.

Phạm Chí Vĩ nghe Cổ Sơ Tình nhắc tới Cổ Diệu, bàn tay to lớn đang cầm điện thoại siết chặt, lo lắng nói: “Hôm trước cậu gặp Cổ Diệu ở bệnh viện. Cổ Diệu nó nói……”

Nói tới đây, Phạm Chí Vĩ ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi, im lặng vài giây lại nói tiếp: “Sơ Tình, cây đèn kia của nhà cháu phải không……”

“Cậu biết rồi ạ?”

Khi Cổ Sơ Tình nghe thấy Cổ Diệu lại vào bệnh viện, lồng ngực cô như co thắt lại, một luồng cảm giác khó chịu không tả nổi tràn lan trong lòng.

Chính cô đã làm liên luỵ đến Cổ Diệu.

Nếu không có cô, Cổ Diệu chắc sẽ giống với hai người đàn ông đang ở trong sân này, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ, tuỳ ý nói toáng lên khắp nơi. Chứ không phải giống như bây giờ, mới đầu ngoài 20 mà giống như một lão già gần đất xa trời, thi thoảng lại phải vào bệnh viện.

Nhưng mà không bao lâu nữa, sẽ nhanh thôi, qua ngày mai mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

“Sao lại không biết được. Trước kia bố cháu đã nói cho cậu nghe, cây đèn kia là đèn kéo dài sự sống của cháu.” Phạm Chí Vĩ căng thẳng nói: “Cổ Diệu nói với cậu, ngày mai cháu sẽ phá vỡ vận mệnh, nó sợ rằng cháu sẽ xảy ra chuyện nên đã bảo cậu về trông coi cháu. Ngày mai cậu về, cháu đang ở nhà cũ của nhà họ Cổ phải không…… Đến lúc đó cậu sẽ đi thẳng đến nhà cũ tìm cháu.”

“Cậu à, bác đừng đến nhà cũ mà hay về trấn trên rồi đi thẳng đến nhà cháu đợi cháu.”

Cổ Sơ Tình thấy Phạm Chí Vĩ đã hạ quyết tâm, biết không có cách nào để thuyết phục ông, nói ngắn gọn phải để ông tận mắt chứng kiến cô tung tăng nhảy nhót thì mới có thể hoàn toàn trấn an ông.

Phạm Chí Vĩ: “Cậu không yên tâm.”

Cổ Sơ Tình: “Cháu lập tế đàn ở nhà cũ, nhà cũ đã đóng không mở được. Mở ra thì hơi thở của cháu sẽ bay đi mất.”

Phạm Chí Vĩ do dự một lát: “Vậy được rồi, cậu sẽ ở nhà cháu đợi cháu. Sau khi trời tối mà cháu vẫn chưa về thì cậu sẽ đến nhà cũ tìm cháu.”

Ngay từ đầu Phạm Chí Vĩ đã biết rõ nhà họ Cổ đang làm gì. Năm đó, nhà họ Phạm biết rằng người nhà họ Cổ tráng niên chết sớm nhưng vẫn gả mẹ Cổ vào nhà họ Cổ, sở dĩ nhìn chúng là do điểm khác biệt giữa nhà họ Cổ và những gia đình khác.

*Tráng niên: nói đàn ông đang ở tuổi sung sức nhất

Thành thật mà nói, mẹ Cổ và ba Cổ vẫn còn là những đứa trẻ. Mẹ Cổ bạc phận, từ nhỏ đã phải trải qua nhiều đại nạn, các bác sĩ đều nói bà ấy không sống được đến năm mười tuổi.

Ông ngoại và ông nội Sơ Tình có quen biết, vậy nên ông ngoại đã nhờ ông nội giúp đỡ. Ông nội Sơ Tình suy nghĩ mấy ngày rồi nghĩ ra một cách, ghi tên mẹ Cổ vào gia phả nhà họ Cổ để tổ tiên nhà họ Cổ có thể bảo vệ bà.

Gia phả tổ tiên của nhà họ Cổ không phải dễ vào, ngoại trừ người nhà họ Cổ ra thì con nuôi cũng không được vào. Cuối cùng hai người họ bàn bạc xong rồi dứt khoát hứa hôn từ nhỏ cho ba Cổ và mẹ Cổ.

Hôn ước được quyết định không bao lâu thì ông nội Sơ Tình mất.

Chuyện này cũng không phải là bí mật gì giữa người quen trong nhà, từ nhỏ Phạm Chí Vĩ đã biết ba Cổ là em rể của mình, mối quan hệ của hai người cũng là được thiết lập từ nhỏ mà ra.

Đối với Cổ Sơ Tình, Phạm Chí Vĩ là hổ thẹn với lương tâm.

Hổ thẹn đến mức khó chịu đựng.

Ông không hiểu âm dương, cũng không hiểu mệnh hợp cách là gì và mệnh không hợp cách là gì. Chỉ biết, cháu gái của ông bò ra khỏi bụng của em gái ông sớm hơn đều là do ông.

20 năm đã trôi qua, Phạm Chí Vĩ vẫn còn nhớ như in chuyện xảy ra năm đó vào cái đêm Cổ Sơ Tình được sinh ra.

Chuyện cũ rõ ràng, đến chết ông cũng không bao giờ quên được.

Năm đó khi thắp cây đèn kia, Phạm Chí Vĩ còn từng muốn bác cả Cổ và ba Cổ dùng dương khí của ông để thắp nhưng bác cả và ba Cổ đã từ chối. Chỉ nói, tuy cha và Cổ Sơ Tình có quan hệ huyết thống nhưng lại không tu luyện âm dương…… Không biết làm cách nào để truyền dương khí vào đèn, mà dương khí của ông cũng không thể duy trì được đến khi Cổ Sơ Tình trưởng thành.

Cổ Diệu tuy tuổi còn trẻ, nhưng đã tu tập Đạo Pháp. Truyền dương khí vào đèn sẽ chỉ khiến thân thể anh suy yếu chứ không mất mạng được. Chỉ cần chịu đựng đến khi Cổ Sơ Tình lớn lên thì anh có thể dần dần hồi phục.

Phạm Chí Vĩ cúp máy, ngồi trên sô pha một lát rồi thở dài nặng nề, quay đầu lại hướng về phía phòng ngủ hô một tiếng: “Lăng Hương, thu dọn lại đồ đạc trong phòng trống đi.”

“Thu dọn đồ đạc? Có ai tới nhà à?”

Một giọng nữ phát ra từ trong phòng, ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên từ trong phòng bước ra.

Người phụ nữ này là vợ của Phạm Chí Vĩ, Chu Lăng Hương. Bà ấy ngoài 50 tuổi và có thân hình gầy, trên khuôn mặt đang nói có trang điểm, toàn thân toát ra một vẻ già dặn.

“Ngày mai tôi về quê một chuyến, đón Sơ Tình qua ăn Tết.” Phạm Chí Vĩ nói dự định của mình cho Chu Lăng Hương nghe.

Chu Lăng Hương hơi khựng nhẹ, cười gượng, nói: “Sẽ đón qua ăn Tết thật à, từ lúc mua nhà Sơ Tình vẫn chưa ghé qua lần nào, năm ngoái tôi về quê thăm mộ có gặp con bé, lớn cả rồi!”

Chu Lăng Hương là người địa phương thành phố Chước, khi còn trẻ bà sống ở thị trấn Cổ Vũ được vài năm, sau này cha mẹ già ở quê nhà lần lượt qua đời nên cũng chuyển về thành phố Chước. Dù giờ có về lại thị trấn Cổ Vũ thì cũng chỉ về làm khách vào ngày lễ và dịp Tết thôi.

“Con bé đang đi học, làm gì có thời gian mà ghé nhà chúng ta.” Phạm Chí Vĩ cảm xúc hỗn tạp nhìn qua Chu Lăng Hương.

“Vậy chừng nào ông đón nó qua?” Biểu cảm trên mặt Chu Lăng Hương lợt lạt, không rõ vui mừng hay tức giận.

“Bây giờ qua đó đây, mai là sinh nhật con bé, vừa khéo qua đón sinh nhật.” Phạm Chí Vĩ lấy một điếu thuốc trong hộp thuốc lá, châm lửa.

Chu Lăng Hương nhìn thấy nhăn nhó, không ngại nói: “Ở nhà bớt hút thuốc đi. Lần này qua đó, khi nào về?”

Phạm Chí Vĩ liếc nhìn điếu thuốc trên tay rồi nhìn Chu Lăng Hương, dập điếu thuốc vừa châm: “Quê tôi đang tính xây dựng đường cao tốc, có thể sẽ chiếm nhà cũ. Lần này tôi về sẽ ở lại đó vài ngày, đợi Cổ Sơ Tình thi xong mới về.”

“Vậy để tôi xếp cho ông vài bộ đồ.” Chu Lăng Hương nói một câu rồi quay người đi về phòng thu xếp quần áo cho Phạm Chí Vĩ.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play