Đợi khi thiếu nữ rời đi, Kỷ Khinh Chu mới đi về phía tiểu viện.
Ban đầu vết thương trên người y đau đến mức muốn ngất lịm đi, mỗi một bước đi đều có cảm giác nơi đó bị xé rách ra vậy, về sau vì qua đau đớn mà ngược lại có chút chết lặng. Kỷ Khinh Chu tránh được thị về đang đi tuần tra, cuối cùng cũng về đến được tiểu viện, y vừa bước vào cửa thì sức lực như bị rút cạn, suýt nữa là ngã lăn ra đất.
“Sao về trễ thế?” Giọng nói của Đồ Đại Hữu vọng lại từ bên cạnh, Kỷ Khinh Chu cảm thấy cánh tay mình nhẹ tênh, cả cơ thể đã được Đồ Đại Hữu đỡ lấy. Vốn Kỷ Khinh Chu định che giấu mọi chuyện nhưng bây giờ y đã không còn sức lực để gắng gượng nữa rồi, thế nên chỉ có thể dựa vào người Đồ Đại Hữu thôi.
“Ngươi còn sống ư...” Giọng nói Kỷ Khinh Chu khàn đặc.
“Ngươi đoán đúng rồi đấy, cũng may là ta không ra tay.” Đồ Đại Hữu vừa đỡ Kỷ Khinh Chu bước vào trong vừa hạ nhỏ giọng nói: “Quả thật Vương gia rất cẩn thận, không ăn một chút gì trên bàn tiệc của cung yến, hơn nữa sau khi cung yến kết thúc, tùy tùng luôn theo bên cạnh hắn đã kiểm tra hết tất cả rượu và thức ăn trước mặt hắn.”
Nếu Đồ Đại Hữu ra tay thì Nhiếp Chính Vương cũng sẽ không gặp mệnh hệ gì, nhưng còn hắn ta thì khó giữ cái mạng nhỏ nhoi của mình đấy.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play