Cao Lương bị trói chặt hai tay, mắt thì bị bịt kín bằng vải đen, không nhìn thấy gì cả.
Nhưng khi giọng nói lạnh lùng của nam nhân đó vọng vào tai thì vẫn khiến hắn ta run lên, rõ ràng bây giờ đang là tháng tư nhưng hắn ta lại cảm thấy nhiệt độ của nơi này thấp hơn những nơi khác rất nhiều.
Lý Trạm khẽ đưa tay lên, Đổng Đống hiểu ý tiến lên trước tháo khăn bịt mắt của Cao Lương ra.
Khi Cao Lương nhận ra người trước mặt mình là Nhiếp Chính Vương thì run rẩy dập đầu ngay.
“Rõ ràng hôm nay ngươi hầu hạ ở ngự thư phòng, sao họ lại nói ngươi trông coi Phụng Tiên các?” Lý Trạm khẽ cúi người xuống nhìn tên nội thị đang quỳ dưới đất. Cao Lương không dám nhìn thẳng vào mắt của nam nhân ấy, chỉ hoảng loạn cúi đầu xuống, không kìm được run lên bần bật.
Lúc sáng khi còn ở ngự thư phòng, rõ ràng người đang đứng trước mặt hắn ta là người rất dịu dàng, khoan dung cơ mà, không biết vì sao bây giờ lại như một tảng băng lạnh lẽo như thế cơ chứ, chỉ một câu hỏi không cảm xúc thôi mà cũng khiến người ta phải rét lạnh.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play