Cuộc điện thoại vừa mới kết thúc, Cừu Pháp đã nhìn sang lập trình viên. Lập trình viên toát mồ hôi ướt cả trán, trả lời anh: “Đối phương là cao thủ, tôi không thể giải mã thành công trong thời gian ngắn như vậy được.”

Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, một kẻ buôn thông tin dám bán bất cứ tin tức nào, lại còn dám đòi giá tính bằng hàng trăm triệu, nếu không có thủ đoạn bảo vệ mạng sống thì đã chết từ lâu, làm sao sống nổi đến bây giờ cơ chứ.

Cừu Pháp dẫn các cảnh sát của Cục Phán quyết và hai anh em Mộ Văn Tinh, Mộ Văn Nguyệt rời đi. Bọn họ rời khỏi nơi này, mọi người trong nhà họ Bạch dường như cũng được giải tỏa khỏi một thứ gì đó rất nặng nề, bỗng nhiên cảm thấy cả người mình nhẹ bẫng, Bạch Tâm Nhiên thậm chí còn ngồi bệt xuống dưới đất.

Cừu Pháp ngồi vào trong xe, gửi dãy số điện thoại trên màn hình cho một người quen, đồng thời còn gửi thêm một tin nhắn thoại: “Dù có đào ba thước đất cũng phải tìm xem kẻ này đang trốn ở đâu.”

Anh nhất định phải tìm ra kẻ buôn tin này. Làm sao mà người đó lại biết về “Lục Đoạn Đới”, hơn nữa còn biết rất rõ ngọn ngành mọi chuyện liên quan, hoặc cũng có thể là người đó không biết gì hết, chỉ đang nói nhảm, bởi vì người đó thừa biết sẽ chẳng ai chịu bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua, hoặc là… người đó chính là một trong những kẻ có liên quan đến vụ việc.

Sau đó Cừu Pháp nhìn về phía thư ký ngồi ở ghế phụ, nói bằng khuôn mặt không có chút biểu cảm nào: “Bảo Đường Minh đi điều tra vụ tai nạn của mẹ Mộ Văn Tinh và Mộ Văn Nguyệt đi, tìm ra chứng cứ có thể đưa kẻ giết người thuộc nhà họ Bạch ra trước pháp luật, còn cả danh sách những kẻ đã giúp nhà họ Bạch lách luật nữa, trong vòng một tuần phải đặt tất cả thông tin trên bàn làm việc của tôi.”

Thư ký không lấy gì làm ngạc nhiên, anh ta đẩy gọng kính lên sống mũi, gật đầu đồng ý. Chỉ có thể nói rằng Mộ Văn Tinh và Mộ Văn Nguyệt số khổ nên không được sinh ra đúng thời, khi mẹ của bọn họ bị người thuộc nhà họ Bạch đâm chết thì Cừu Pháp vẫn còn ngồi tù, nếu không bọn họ cũng đâu cần phải tốn nhiều sức lực đến vậy để trả thù cho mẹ cơ chứ, chỉ cần đến tìm Cục trưởng là xong.

Anh vốn dĩ là kiểu đàn ông sẽ không bao giờ nương tay khi đứng trước tội ác của người phản tổ, hai anh em Mộ Văn Tinh phạm tội là một chuyện, còn việc một thành viên thuộc nhà họ Bạch gây chết người mà không cần phải chịu trách nhiệm lại là chuyện khác.

“Nguyên Thanh.” Cừu Pháp tự nói lẩm bẩm với mình: “Thông tin về người này trị giá tận mười triệu, người này sẽ biết những gì chứ?”

...

Cảnh Bội đã sửa xong phần mềm nhỏ, sau này nếu có ai gọi đến số điện thoại của Nhà Thông Tin thì sẽ có một robot ảo tiếp nhận cuộc gọi và đọc một chuỗi địa chỉ email cho người gọi, như vậy sau này khách hàng sẽ chỉ giao tiếp với cô thông qua email thôi, bởi vì gọi điện thoại thì quá bất tiện, nhỡ đâu người gọi đang đứng ở ngay trước mặt cô, sau đó chuông điện thoại bên chỗ cô lại lập tức reo lên thì chẳng phải sẽ bại lộ thân phận ngay sao? - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Làm kẻ buôn tin, cá kiếm lợi nhuận dựa vào việc bán bí mật của người khác, vận mệnh đã định sẵn rằng cô sẽ kết thù với rất nhiều người, thế nên danh tính của cô cũng phải được che đậy thật kỹ.

Ban đầu Nhà Thông Tin chỉ là một lớp ngụy trang mà cô tiện tay dựng lên, cũng chỉ hướng đến một mục đích là ngăn chặn cuộc chiến giữa hai gia tộc họ Hoàng và họ Bạch, thông qua đó khiến cho Long Linh mất đi giai đoạn bồi dưỡng tình cảm với những thiên chi kiêu tử của các gia tộc khác, nhưng không ngờ sau này lại có thêm những diễn biến mới xảy ra, mọi thứ bỗng trở nên thú vị.

Cảnh Bội biết Long Linh đã trở lại Vân Cẩm Châu, không ngờ cô ta lại không về nhà họ Long, đến cả mấy ngày sau cũng không thấy bóng dáng, thậm chí Long An Khang và An Dao cũng không trở về.

Nhưng gặp mặt cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

Cảnh Bội và Long Ý Minh cùng ngồi trên xe đến Học viện Mười Hai Con Giáp, Long Ý Minh đang nói cho cô nghe về một số lưu ý trong học viện.

“Học viện Mười Hai Con Giáp chia ra làm hai khối, một khối phổ thông, một khối phản tổ.”

“Khối phổ thông chỉ bao gồm các học sinh bình thường, ngoài các môn học cơ bản thì bọn họ sẽ được học thêm rất nhiều kiến thức về người phản tổ và các biện pháp chế ngự người phản tổ không nằm trong chương trình giảng dạy của các trường khác. Sau khi tốt nghiệp, bọn họ sẽ chủ yếu làm việc tại Cục Phán quyết, các cơ quan quân sự, chính trị, và cơ quan cảnh sát của thế giới người bình thường. Nói trắng ra thì đây là một ngôi trường quân đội.”

“Khối phản tổ chủ yếu bao gồm các thành viên đến từ những gia tộc phản tổ. Kể từ năm học thứ sáu, học sinh sẽ phải đi thực hiện nhiệm vụ cùng với giáo viên, đó là điều tra hoặc hỗ trợ cảnh sát điều tra một số vụ án do người bình thường hoặc người phản tổ gây ra, khi cần thiết sẽ phải chiến đấu với tội phạm.”

“Tuy nhiên, nếu trường đưa ra những yêu cầu như vậy với cháu thì cháu cũng có thể từ chối bọn họ. Cháu là Thiếu chủ của nhà họ Long, là người thừa kế của gia tộc, cũng mới phản tổ chưa được mấy ngày, chú tin là cháu sẽ không nhận làm những nhiệm vụ có mức độ nguy hiểm cao chỉ vì lòng hiếu kỳ hay lòng trắc ẩn.” Long Ý Minh nói.

Phải hai trăm năm mới xuất hiện một bé rồng con, ông ta không mong cô sẽ chèn ép ông ta, nhưng cũng không mong cô sớm bỏ mạng như vậy.

Những quy tắc này Cảnh Bội biết rõ hơn ai hết, nhưng cô vẫn im lặng lắng nghe Long Ý Minh nói, bởi vì cô khá thích chất giọng của ông ta, đó là chất giọng đàn ông trưởng thành, vừa nho nhã lại vừa ấm áp, rất êm tai.

Cô thích tất cả những gì đẹp đẽ, hoa tươi cũng được, người đẹp cũng được, giọng nói dễ nghe cũng được, người có tấm lòng lương thiện cũng được, bầu trời xanh và làn gió tươi mát cũng được cả.

Chiếc xe rẽ qua một khúc cua, cánh cổng lớn đầy uy nghiêm của Học viện Mười Hai Con Giáp hiện ra trước mắt bọn họ. Trên cánh cổng sắt màu đen khổng lồ ấy, dọc theo đường vòng cung là mười hai con vật xếp thành hàng, chuột, trâu, hổ, thỏ, rồng... vừa đủ toàn bộ mười hai con giáp.

Ngôi trường này có tổng cộng mười hai người sáng lập, năm đó bọn họ đã suy nghĩ đến nát óc khi tìm cách đặt tên cho trường, cuối cùng bọn họ phát hiện mỗi người lại cầm tinh một con giáp khác nhau, thật trùng hợp biết mấy, vả lại cái tên này còn mang lại cảm giác như đang đại diện cho văn hóa bản địa, vì vậy tất cả bọn họ đều đồng ý với việc lấy cái tên đó làm tên gọi của trường.

Học viện Mười Hai Con Giáp là một trường học cực kỳ nổi tiếng, thế nhưng lúc này trước cổng lại có một số người trông rất lạc lõng đang đi tới đi lui, thậm chí bọn họ còn dựng cả lều trại.

Đúng vào lúc này, Cảnh Bội nhìn thấy Long Linh.

Cô ta và một vài người bạn học đang cùng nhau phát nước khoáng và bánh mì cho những người lang thang trước cổng trường. Hiện giờ cô ta bị một ông lão nắm chặt tay kể lể mấy câu gì đó, hết sức chăm chú lắng nghe với nét mặt cực kỳ nghiêm túc, còn ông lão thì nước mắt rưng rưng.

Có một học sinh khác đeo máy ảnh trên cổ đang chụp lại cảnh tượng này.

“Đúng là rỗi hơi lo chuyện bao đồng.” Cảnh Bội nghe thấy Long Ý Minh lẩm bẩm với giọng điệu khinh bỉ, dường như ông ta rất coi thường những việc mà Long Linh đang làm.

Thấy Cảnh Bội nhìn sang phía đó, Long Ý Minh chỉ nghĩ rằng cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền nói với cô: “Đây là những người tìm đến tận cửa để mong được ưu tiên giúp đỡ, đều là những kẻ chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.”

Bởi vì thế giới này là do nhiều thế giới khác nhau dung hợp lại, gần như thế giới nào cũng đều là những tiểu thuyết có yếu tố tội phạm và trinh thám, lại cộng thêm sự tồn tại của người phản tổ, thế giới này trở nên cực kỳ nguy hiểm, kể cả khi đang bình yên đi bộ trên đường cũng có thể đột nhiên phải cởi giày cao gót ra mà chạy thục mạng.

Khi đối mặt với những tội phạm khó đối phó, mọi người sẽ nghe theo bản năng của mình mà bắt đầu dựa dẫm vào những người phản tổ. Ví dụ, những người phản tổ thuộc họ chó có thể sử dụng khứu giác mạnh mẽ để nhanh chóng tìm ra nạn nhân hoặc hung thủ, thế nên nếu có người phản tổ hỗ trợ thì các vụ án trong thế giới người thường sẽ trở nên dễ phá giải hơn rất nhiều. ( truyện trên app t.y.t )

Nhưng vấn đề là cũng có không ít tội phạm là người phản tổ, hơn nữa khả năng gây thiệt hại của bọn họ còn mạnh hơn, phạm vi gây hại cũng lớn hơn so với người bình thường, đối với những vụ án này thì chỉ có người phản tổ mới có thể ra tay giải quyết theo cách thức nhanh chóng nhất và an toàn nhất.

Số lượng người phản tổ so với người bình thường thật sự quá ít, do đó nên các vụ án phạm tội của người phản tổ thường được ưu tiên sắp xếp xử lý, đến khi dư thừa nhân lực thì mới có thể phối hợp với phía cảnh sát để hỗ trợ phá án, nhưng khổ nỗi, thường thì đến lúc này đã lỡ mất thời gian vàng để cứu viện nạn nhân.

Vậy nhưng khi người nhà mình gặp nguy hiểm thì làm gì có ai giữ được lý trí chứ, bọn họ lo lắng đến cuống cuồng, chỉ mong những người phản tổ có thể lập tức ra tay giúp đỡ, cứu lấy người thân của mình.

“Mười năm trước từng có người chạy đến Học viện Mười Hai Con Giáp cầu cứu, theo quy định thì trường không cho phép học sinh tự ý tham gia vào các vụ án phạm tội lớn, chỉ có thể đợi trường sắp xếp nhiệm vụ. Nhưng lúc đó có một học sinh năm ba mới mười ba tuổi bị người nhà nạn nhân thuyết phục, lén lút đi tìm hung thủ.”

Long Ý Minh cau mày kể lại sự kiện thường được các gia tộc và giáo viên trong trường dùng để cảnh báo học sinh sau này: “Cậu ấy quả thật đã tìm ra được hung thủ. Tuy nhiên, dù là người phản tổ với yếu tố thể chất xuất sắc nhưng cậu ấy vẫn chưa thuần thục việc kiểm soát sức mạnh phản tổ, cũng vì thế mà lúng túng rồi thành ra thất bại liên tục, cuối cùng bị tội phạm đánh ngất đi bằng gậy bóng chày, đến khi Cục Phán quyết tìm được cậu ấy thì cậu ấy đã bị hành hạ đến chết, cơ thể bị phanh thây, còn bị nấu lên, ăn hết một nửa.”

“Những kẻ đó chỉ biết đến lợi ích của bản thân thôi, con mình gặp chuyện thì lại mong sẽ lừa gạt được đứa trẻ ngốc nghếch nào đó của nhà người khác đi liều mạng thay mình.”

Long Ý Minh là người thuộc gia tộc phản tổ, dĩ nhiên trong lòng ông ta có sự đồng cảm đối với người phản tổ. Đối với gia tộc của đứa trẻ ngốc nghếch, chính nghĩa, lương thiện và lại dễ mềm lòng kia, cậu là người vô cùng quý giá, vậy mà cậu lại phải chết oan uổng, còn chết bằng cách thức thê thảm như vậy.

Vụ án này cũng đã trở thành một trong những sự kiện làm gia tăng mâu thuẫn giữa cộng đồng người phản tổ và người bình thường.

Xe đã đến gần cổng trường, tốc độ dần dần chậm lại để đảm bảo an toàn.

Cảnh Bội quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Long Linh đang ngồi xổm xuống để an ủi một người phụ nữ trung niên thì khẽ nhếch khóe miệng lên mỉm cười.

Long Linh là người xấu xa, nhưng chắc chắn cô ta không phải là loại người không có não. Thậm chí cô ta còn biết nhìn xa trông rộng đấy chứ, cô ta đã nhận ra rằng chắc chắn sẽ có xung đột cực kỳ lớn nổ ra giữa hai phe người bình thường và người phản tổ, cũng vì vậy nên cô ta đã sớm chuẩn bị đường lui cho bản thân mình.

Không cần tốn sức lực, chỉ cần bỏ chút tiền, bỏ chút công lao phát nước và đồ ăn cho những người bị từ chối bên ngoài cổng trường, sau đó lại an ủi vài câu, không cần phải thực sự giải quyết bất kỳ vấn đề nào cho họ, nhưng lại có thể dễ dàng thu được danh tiếng tốt. Gần mười triệu người theo dõi trên mạng xã hội của cô ta cũng được tích lũy chính là nhờ từ những hành động nhỏ bé như vậy.

Cũng vì thế nên trong nguyên tác, trong tương lai sau khi giành được long châu về tay mình, cô ta không chỉ nhận được sự ủng hộ từ phía người phản tổ mà còn có vô số người ủng hộ từ thế giới của người bình thường. Đối với nữ giới, cô ta lại càng gần như là độc nhất vô nhị, có thể coi như một vị nữ hoàng.

Hiện tại thì sao, cũng nhờ có những điều này mà sự phẫn nộ của cư dân mạng chưa từng thực sự nhắm vào cô ta sau khi buổi họp báo kết thúc. Kể cả trong Học viện Mười Hai Con Giáp cũng vậy, dù ban đầu có thể người ta sẽ cảm thấy hơi kỳ quặc một chút, nhưng mọi người sẽ nhanh chóng tìm lý do để bào chữa thay cho cô ta.

Bản chất của con người vốn dĩ là tiêu chuẩn kép, bọn họ sẽ đồng loạt công kích những vụ việc do người không quen biết với mình gây ra, nhưng nếu thủ phạm của những vụ việc đó được đổi lại thì có thể bọn họ sẽ mang thái độ hoàn toàn khác.

Bỗng nhiên Cảnh Bội chú ý đến một người nào đó, ánh mắt của cô khựng lại.

Đó là một thiếu niên đang ngồi ôm đầu gối trong góc, cậu ta mặc chiếc áo phông ngắn tay màu xám và quần đùi đen, cả hai đều rách nát, đôi bàn chân dơ bẩn không mang giày, trên mắt trái có quấn băng gạc, ánh mắt vô hồn, trông cứ như một tên ăn mày vậy.

Đây chẳng phải là người ủng hộ trung thành nhất của Long Linh trong tương lai đó sao? Người ta còn gọi cậu ta là con chó trung thành nhất của Long Linh nữa, ừm, dù sao thì cuối cùng cậu ta cũng bị Long Linh vắt kiệt giá trị lợi dụng rồi không ngần ngại mà vứt bỏ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play