Chắc hẳn bây giờ cậu ta vẫn chưa có dấu hiệu phản tổ, thế nên Long Linh chỉ cho cậu ta một chút nước và bánh mì. Phải đợi đến sau này, khi cậu ta có dấu hiệu phản tổ và được Long Linh phát hiện thì cô ta mới thực sự để mắt đến cậu ta, bèn đưa cậu ta đi chăm sóc cẩn thận, đồng thời còn giúp cậu ta trả thù. Từ đó cô ta sở hữu một con chó trung thành bám theo cô ta như hình với bóng.

Khi chiếc xe tiến lại gần, Long Linh cũng để ý thấy và ngay lập tức nhận ra rằng đó là xe của nhà họ Long. Những gia tộc phản tổ kiêu hãnh sẽ luôn dán huy hiệu của gia tộc lên mọi thứ mà bọn họ sở hữu, nhằm mục đích thể hiện sự danh giá và khác biệt, mà huy hiệu của gia tộc về cơ bản cũng chính là hình tượng của tổ tiên phản tổ của họ.

Trái tim của Long Linh đập thật mạnh, mặc dù không thể nhìn rõ xem ai là người đang ngồi trong chiếc xe vì có lớp cửa sổ tối màu che lại, nhưng cô ta hiểu ra mọi chuyện ngay lập tức. Long Cẩm đang ở trên xe, ngày này cuối cùng cũng đến rồi, cô tới đây để tham gia kỳ thi nhập học, cô sẽ vào học trong Học viện Mười Hai Con Giáp.

Nhưng rất nhanh, cô ta bình tĩnh lại.

Long Cẩm không phải người dễ đối phó như những gì bọn họ tưởng, vậy thì có làm sao chứ? Đúng là ban đầu cô ta có cảm giác bị đả kích tương đối rõ rệt, nhưng rồi cô ta vẫn nhanh chóng lấy lại tinh thần. Dù sao thì Long Cẩm vẫn luôn sống ở vùng nông thôn, đây là sự thật, cô chỉ mới tốt nghiệp trung học cơ sở rồi lập tức đi làm thu ngân trong siêu thị ở thị trấn, đây cũng là sự thật.

Vì thế nên Long Linh chắc chắn rằng cô ta vẫn hơn cô, bất kể là về danh tiếng, năng lực học tập hay tầm nhìn trí tuệ, thậm chí cô ta còn nhờ vào sự khéo léo và khả năng ứng biến thông minh trong đêm đó ở Trường Hải Châu mà có thể bước chân vào vòng tròn quan hệ kia, còn Long Cẩm có được bọn họ chấp nhận hay không thì vẫn là một chuyện khác.

Cô ta vẫn có thể đánh bại Long Cẩm bằng mọi mặt, cô ta chắc chắn sẽ không bỏ cuộc, nhất định cô ta phải móc long châu ra khỏi người cô để chiếm đoạt, đây cũng chính là cơ hội duy nhất để cô ta vươn lên tới đỉnh cao cuộc sống.

Huy hiệu gia tộc hình rồng của nhà họ Long rất dễ nhận diện, thế nên tin tức mới nhanh chóng lan truyền khắp trên diễn đàn của trường. Tất cả mọi người đều biết là Long Cẩm sắp đến.

[Tin nóng đây tin nóng đây, Long Cẩm đến rồi kìa!!!]

[Không biết cô ấy sẽ vào lớp nào nhỉ.]

[Lớp một chứ lớp nào, chẳng phải cô ta mới phản tổ được có mấy ngày thôi sao? Tôi đoán chừng là cô ta không biết tí tẹo gì về cách kiểm soát năng lực phản tổ của mình, 0 điểm, đến khi nhập học rồi thì mức điểm đánh giá hàng ngày cũng là 0 điểm, hơn nữa hình như cô ta tốt nghiệp cấp hai xong là không học nữa, có khi kiến thức tiểu học cũng không nhớ rõ, có lẽ cô ta không kiếm được mấy điểm đâu.]

[Uây, thế thì mất mặt quá đi chứ? Cô ta đã mười bảy tuổi rồi mà lại phải vào học chung với một đám học sinh mười tuổi, đúng là xấu hổ thật đấy, Long Linh thì từ học kỳ hai lớp một đã luôn nằm trong top 5 của khối, tháng trước thi tháng cô ấy cũng đứng ở hạng ba.]

[Mấy bình luận trước đá đểu gì để hạ thấp con nhà người ta thế không biết? Nếu không phải do An Dao thì có khi Long Cẩm bây giờ cũng đứng trong top 5 của khối rồi.] - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Dù có rất nhiều người nghĩ Long Linh vô tội, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ nghĩ Long Cẩm xứng đáng bị Long Linh dẫm đạp dưới chân, vì thế các bình luận trên diễn đàn vẫn nghiêng về quan điểm rằng cả hai đều vô tội, tất cả đều là lỗi của tên đàn ông cặn bã, Long Cẩm không nên bắt nạt Long Linh, và Long Linh cũng không nên hạ thấp Long Cẩm làm gì.

Tuy bề ngoài vẫn giữ vẻ chị chị em em hòa thuận nhưng Long Linh dù sao cũng đã học ở Học viện Mười Hai Con Giáp sáu năm rồi, cô ta quen biết với nhiều bè bạn từ khi mười tuổi, đương nhiên là tình cảm tích lũy cũng sâu đậm hơn. So với một người xa lạ như Long Cẩm, bọn họ vẫn sẽ lựa chọn đứng về phía Long Linh và có cảm giác đối lập với Long Cẩm, bọn họ hy vọng cô sẽ kém hơn Long Linh ở mọi mặt, để khiến cho lựa chọn của mình có vẻ càng thêm đúng đắn.

Học viện Mười Hai Con Giáp là trường học tích hợp từ bậc tiểu học đến bậc đại học, cho dù không có kỳ thi vào cấp ba hay đại học nhưng yêu cầu về thành tích lại khắt khe hơn bất kỳ trường học nào khác bên ngoài, vì vậy cũng giống như những học sinh và giáo viên trường khác, bọn họ rất coi trọng thành tích, học thần* và học bá** vẫn luôn là những đối tượng được người ta ngưỡng mộ.

(*Học thần: ý chỉ những thiên tài giỏi giang từ trong trứng, có trí tuệ và khả năng học tập xuất sắc, thành tích cũng vượt trội hơn hẳn so với người thường)

(**Học bá: ý chỉ những học sinh giỏi, xuất sắc, thành tích cao và ổn định nhưng không đến mức quá vượt trội)

Long Cẩm trong nguyên tác ngoài việc là người phản tổ ra thì thực sự kém hơn Long Linh về mọi mặt: thành tích học các môn văn hóa thì tệ hại, khả năng nắm bắt sức mạnh phản tổ cũng rất kém cỏi do áp lực từ những ánh mắt ác ý xung quanh và hàng loạt suy nghĩ rối rắm trong đầu. Cho đến cái ngày mà cô tự sát, cô vẫn chưa thể lên được năm học thứ sáu để thực hiện nhiệm vụ.

Khi đó, cho dù Long Linh không phải người phản tổ nhưng cô ta vẫn có thể thực hiện nhiệm vụ cùng với những người bạn phản tổ khác vì đã được bọn họ bảo vệ kỹ càng, cùng chia sẻ công lao và thành tích với bọn họ, trở thành nữ thần được yêu thích nhất ở cả khối phổ thông và khối phản tổ, cuối cùng ngồi lên “long ỷ” quý giá của mười hai con giáp. Sự chênh lệch giữa hai người có thể nói là một trời một vực.

Mọi người đều nói rằng Long Cẩm không xứng đáng là người phản tổ của tộc Long, Long Linh mới thực sự là người phản tổ mà tộc Long cần.

Rồi vào một ngày nọ, khi căn bệnh trầm cảm của Long Cẩm phát tác, cô nhảy xuống từ tầng cao nhất của trường. Khi đó, sức mạnh phản tổ mà cô chưa bao giờ có thể hoàn toàn nắm bắt được lại bị cô điều khiển tuyệt đối… cô đã thu gọn tất cả vào trong long châu, không để lọt dù chỉ một tia sức mạnh, để tránh việc không thể chết vì cơ thể không phải người bình thường.

Mặc dù nhân vật “Long Cẩm” trong nguyên tác chỉ được miêu tả sơ qua, thế nhưng trong bản phác thảo nhân vật trên giấy của Cảnh Bội lại có những ghi chép chi tiết về cuộc đời ngắn ngủi và bi thảm của cô gái này.

Cảnh Bội đưa tay lên ngực mình.

“Cháu làm sao thế?” Long Ý Minh thắc mắc.

Cảnh Bội đáp lời: “Ừm, tôi đang kiểm tra xem lương tâm của mình có tồn tại không.”

Long Ý Minh: … Mặc dù không hiểu lắm nhưng trông ánh mắt của cháu cứ như đang mong đợi một điều gì đó thú vị sắp sửa xảy ra vậy, chắc là không có chuyện gì đâu nhỉ.

“Đó là cái gì thế?” Cảnh Bội đột nhiên chỉ vào một thứ giống như bảng thông báo bên ngoài cửa sổ, sau đó hỏi.

“Đề bài cộng điểm. Cháu không cần để ý đâu.” Long Ý Minh đáp lại.

Học viện Mười Hai Con Giáp có mười hai năm học khác nhau, chủ yếu sử dụng hệ thống điểm tích lũy để tiến hành lên lớp. Khối phổ thông thì dựa vào điểm thành tích và điểm sinh hoạt hằng ngày, chỉ cần đạt được tới mốc điểm lên lớp là có thể chuyển lên lớp tiếp theo bất cứ lúc nào.

Khối phản tổ thì lên lớp thông qua điểm thành tích, điểm đánh giá khả năng điều khiển sức mạnh phản tổ và điểm nhiệm vụ, nếu không đạt được tới mốc điểm lên lớp thì bọn họ sẽ phải lưu ban và thậm chí còn có nguy cơ bị đuổi học nữa.

Những tấm bảng ghi đề bài cộng điểm như vậy được đặt trong khắp khuôn viên trường, tất cả đều là những bài tập cực kỳ khó do giáo viên viết ra, có đủ các môn học khác nhau, mỗi đề bài có giá trị là tròn 20 điểm. Phải biết là đạt được điểm tối đa trong bài thi của một môn học nào đó thì cũng chỉ được nhận vẻn vẹn 1 điểm, nếu như kết quả không đạt thì còn bị trừ điểm. Bởi vậy có thể thấy những đề bài này khó đến mức nào, có bài thậm chí đã được viết ra vài năm mà vẫn không một ai giải được, ngay đến hộp bút đặt bên dưới bảng đề bài còn bị phủ một lớp bụi dày.

Đương nhiên là không thể gian lận được, vì một khi có học sinh giải được thì giáo viên sẽ lập tức đưa ra một đề bài tương tự với độ khó tương đương để kiểm tra, nếu như đã giải được đề bài đầu tiên thì nhất định cũng sẽ giải được đề bài thứ hai, từ đó mới chứng minh rằng học sinh không gian lận và người đó sẽ được tính điểm. Nếu như bị phát hiện gian lận thì sẽ bị trừ 20 điểm, vì vậy có rất ít học sinh dám mạo hiểm.

Long Ý Minh bảo Cảnh Bội rằng không cần để ý, đương nhiên là bởi vì ông ta nghĩ những bài cộng điểm này chẳng có liên quan gì đến cô.

Chắc chắn Cảnh Bội sẽ nhập học khối phản tổ rồi. Cô chỉ vừa mới phản tổ không lâu, điểm đánh giả khả năng điều khiển sức mạnh phản tổ chắc chắn là 0, mà cô cũng chỉ vừa mới nhập học, điểm sinh hoạt đương nhiên cũng là 0, cho dù các môn thi đều đạt điểm tối đa thì cũng không có ích gì, thế nên chắc chắn cô sẽ phải bắt đầu tích lũy điểm từ năm thứ nhất.

Ngay cả việc liệu cô có tích đủ 50 điểm để lên năm thứ hai trong học kỳ này không cũng rất khó nói, cho dù miễn cưỡng tích đủ để lên năm thứ hai rồi thì muốn lên năm thứ ba vẫn cần phải đạt tận 100 điểm, lên đến năm thứ tư cần 300 điểm, quá khó. Cô chắc chắn sẽ phải làm bạn học với những đứa trẻ đang trong độ tuổi tiểu học hoặc trung học một thời gian.

“Có vẻ thú vị nhỉ, dừng xe đi.” Nhưng Cảnh Bội lại nói.

Long Ý Minh nhíu mày nhìn xuống đồng hồ đeo tay, nhưng rồi ông ta vẫn bảo tài xế dừng xe.

Cảnh Bội bước đến trước bảng đề bài, trên đó là một đề bài vật lý, từ lớp bụi đóng trên hộp đựng bút đặt dưới bảng có thể suy ra được một điều, bài này đã xuất hiện ở đây từ ít nhất ba tháng trước.

Cảnh Bội chỉ vừa mới liếc thoáng qua đã cảm thấy vô cùng quen mắt, cô suy nghĩ vài giây rồi tự đấm vào lòng bàn tay của mình cái bộp. Nhớ ra rồi, chẳng phải đây là đề bài mà cô đã giải được trong cuộc thi vật lý quốc tế dành cho sinh viên hồi năm thứ nhất đại học sao? Quả thật cực kỳ khó, vì lúc đó cô là thí sinh duy nhất trong số các thí sinh đến từ nhiều quốc gia khác nhau giải được đề bài này.

Long Ý Minh định mở miệng thúc giục cô, đợi sau khi đưa cô đến phòng hiệu trưởng thì ông ta còn phải đi làm. Nhưng rồi ông ta chỉ thấy Cảnh Bội mở chiếc hộp đựng bút đã ba tháng không ai đụng đến, lấy bút ra, sau đó bắt đầu giải đề bài trên bảng trắng.

Ngay khi đầu bút chạm vào bảng trắng, hệ thống cảm ứng được cài đặt ẩn sau tấm bảng lập tức khởi động. Giáo viên ra đề đang ngồi trong nhà vệ sinh, chuông điện thoại bỗng reo lên, ông bèn lấy ra rồi mở ứng dụng đã mấy tháng không đụng đến. Cảnh Bội viết từng nét bút một lên tấm bảng ghi đề bài, rồi sau đó từng nét bút ấy cũng hiện lên trên màn hình điện thoại của giáo viên.

Cùng lúc đó, camera bật sáng, thiếu nữ đang làm bài lọt vào tầm mắt của vị giáo viên kia.

Hả?? Đây không phải là rồng con vừa mới được nhà họ Long đón về từ mấy ngày trước hay sao?? Hóa ra lại là con bé đó ư?! Không phải tất cả mọi người đều cho là con bé đó sẽ phải bắt đầu học từ năm thứ nhất à? Cái đứa dốt nát trong lời đồn đâu rồi? Tại sao con bé đó lại đang giải đề bài của ông??

Cảnh Bội vừa làm xong bài đã buông bút xuống, tất cả mọi người đều tỏ ra ngỡ ngàng.

Bài làm đúng thật sao?

Rất nhanh sau đó, trên tấm bảng lại hiện ra một câu hỏi khác. Cảnh Bội cần giải xong đề bài tương tự này trong thời gian giới hạn thì mới có thể nhận được 20 điểm. Điều này cũng chứng tỏ rằng cô đã giải đúng đề bài đầu tiên, khiến cho Long Ý Minh vốn dĩ cứ ngỡ là cô chỉ đang viết linh tinh phải mở to hai mắt vì kinh ngạc. Ông ta cũng từng tốt nghiệp từ Học viện Mười Hai Con Giáp, thế nên ông ta hiểu rõ các câu hỏi trên bảng đề bài khó đến mức nào.

Chưa đầy năm phút sau, Cảnh Bội lại buông bút xuống. Cùng là một dạng bài, cho dù câu hỏi có thay đổi như thế nào thì cũng chẳng thể xa rời bản chất, giải quyết chúng là một chuyện thật quá dễ dàng.

20 điểm đã về tay.

Cảnh Bội quay đầu nhìn về phía một bảng đề bài khác không xa, sau đó lại bước tới.

Lần này là một đề bài toán. Quả thực rất may mắn, trong số các môn khoa học tự nhiên thì cô am hiểu nhất là môn toán, việc giải đề toán giúp cho cô bình tĩnh lại, khi đầu óc lộn xộn không thể giữ được tập trung thì cô sẽ làm vài bộ đề số học nâng cao để cân bằng đầu óc của mình cho tỉnh táo một chút.

Lại nhanh chóng có thêm 20 điểm về tay Cảnh Bội.

Cảnh Bội lại tìm đến bảng đề bài thứ ba, không lâu sau lại có thêm 20 điểm nữa về tay cô.

Tổng cộng cô đã lấy được 60 điểm, lúc này cô đã tích lũy đủ số điểm cần thiết để lên lớp hai, thậm chí còn dư ra 10 điểm.

Nhưng Cảnh Bội không dừng lại, cứ như thể vừa bị cuốn vào một cơn nghiện nào đó, cô bắt đầu đi khắp khuôn viên trường, tìm kiếm các bảng đề bài để giải.

+20 điểm

+20 điểm

+20 điểm

+20 điểm

...

Tin tức lan ra khắp trường học nhanh như gió. Các học sinh đang ngồi trong lớp cũng không còn tập trung học bài nữa, ai nấy đều cúi đầu, điên cuồng bấm điện thoại.

[Ối trời ơi! Long Cẩm đang điên cuồng làm đề cộng điểm kia kìa!!]

[Cứu tôi với, không phải mọi người đều bảo cô ấy chỉ mới tốt nghiệp cấp hai thôi sao?? Những đề bài cô ấy đang làm đến học sinh lớp mười hai cũng chưa chắc đã giải nổi!]

[Đợi chút đã, mọi người đang nói gì thế? Long Cẩm mà làm đề cộng điểm á?? Còn làm đúng hết nữa sao?]

[Tôi đang có mặt ở hiện trường để tận mắt xem cô ấy làm bài đây, không hiểu sao tôi lại có cảm giác càng xem càng phải ngước lên cao hơn để nhìn theo cô ấy, mạnh, quá mạnh.]

[Cũng đang có mặt ở hiện trường đây, tôi có cảm giác bản thân sắp phải quỳ xuống rồi.]

[Cô ấy không phải người, mà là học thần trong truyền thuyết!]

[Cô ấy thế này thì chẳng phải còn học giỏi hơn cả Long Linh sao? Tôi nhớ là Long Linh thỉnh thoảng mới giải được một đề bài cộng điểm mà?? Long Cẩm làm đề bài cộng điểm mà cứ như ăn cơm vậy, sao trông đơn giản thế, rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra!!!]

[… Tôi có cảm giác cô ấy có thể cày hết số lượng đề bài đủ để cộng điểm đến khi tốt nghiệp luôn.]

Long Linh chú ý đến sự xao động vô hình giữa các bạn học trong lớp, cô ta nhíu mày đầy khó hiểu, do dự không biết có nên lấy điện thoại ra không, nhưng đồng thời lại cũng có hơi lo rằng mình bị giáo viên phát hiện rồi bị trừ điểm. Ở ngôi trường này không có điểm nào là dễ kiếm, cô ta sẽ phải giữ vững vị trí số một ở khối phổ thông, đồng thời nằm trong top 5 của cả hai khối, tuyệt đối không thể bị các con cưng của trời ở khối phản tổ bỏ xa được.

Nhưng khi để ý thấy càng lúc càng có nhiều bạn học nói chuyện với khẩu hình dường như đang nhắc đến “Long Cẩm”, trái tim cô ta đập thình thịch, những ngón tay của cô ta run rẩy, trong lòng không kìm nén được muốn lấy điện thoại ra xem rốt cuộc đang có chuyện gì.

Cuối cùng cô ta rút điện thoại ra, chỉ thấy trên diễn đàn đang bàn tán sôi nổi về học thần Cảnh Bội, trái tim của cô ta bất chợt chùng xuống, cô ta lại đọc kỹ hơn, sắc mặt cũng càng lúc càng trở nên khó coi.

Lúc này, Cảnh Bội đã bị vô số học sinh và vài giáo viên vây quanh mà không hề hay biết.

Trong Học viện Mười Hai Con Giáp có tổng cộng 66 bảng đề, Cảnh Bội chỉ chọn làm các câu hỏi liên quan đến khoa học tự nhiên, các môn xã hội thì khác, cô quay lưng bỏ đi ngay khi vừa nhìn thấy câu hỏi chính trị đầu tiên xuất hiện.

Cảnh Bội muốn nhảy vọt lên lớp học năm bảy, cứ mỗi 20 điểm là lại cần phải làm đủ cả hai đề bài, nghĩa là cô cần hoàn thành ít nhất 255 đề bài để lấy được 2550 điểm. Một buổi sáng trôi qua, nhờ là người phản tổ nên tay chân của Cảnh Bội cũng không hề nhức mỏi một chút nào, cô gõ gõ lên bảng đề bài trống trơn: “Hết rồi à? Chỉ có vậy thôi sao?”

Các giáo viên khoa học tự nhiên đã bị cô quét sạch vài vòng, bị bào mòn đến nỗi không thể đưa ra thêm bất kỳ câu hỏi nào nữa: Thật đúng là khinh người quá đáng!!!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play