Có 66 bảng đề thi, trong đó một nửa là đề thi không thuộc khoa học tự nhiên, mà Cảnh Bội chỉ làm các đề khoa học tự nhiên. Có nghĩa là, mấy cột đề thi này đã bị cô đã làm đi làm lại nhiều lần. Giáo viên vừa thay bảng mới, cô đã chạy đến làm ngay, vừa thay bảng xong, cô lại đến làm tiếp. Không có đề khoa học tự nhiên nào trên bảng có thể sống sót quá một tiếng.
Các giáo viên khoa học tự nhiên bị Cảnh Bội nhắm đến buộc phải vắt óc ra đề liên tục. Kết quả vì thực sự không thể đưa ra câu hỏi khó, giáo viên đứng sau bảng đề thi này lại bị cô khiêu khích bằng câu “Cũng chỉ đến thế”.
Đây là khiêu khích đúng không, chắc chắn là khiêu khích rồi còn gì!
Các học sinh vây xem phát ra đủ loại âm thanh như bị đánh mạnh, đầu gối gần như quỳ xuống.
“Quá, quá ghê gớm…”
“Cao thủ thật đáng sợ!”
“Cô ấy còn chưa làm đủ đâu!”
“Mình đói bụng ghê, nhưng mà cuốn quá, mình không muốn đi ăn…”
Thời học sinh, có giáo viên nào làm việc tại Học viện Mười Hai Con Giáp mà không phải là học sinh xuất sắc trong miệng bạn học, không phải là những nhân tài ưu tú trong lĩnh vực khoa học tự nhiên? Sao mà họ có thể chịu đựng được? Các giáo viên nhanh chóng tụ tập trong văn phòng để cùng nhau ra đề. Thật đáng ghét, bọn họ không tin không làm khó được Cảnh Bội!
Lần này hay rồi, nhờ sự hợp tác của các giáo viên, Cảnh Bội không cần phải cưỡi xe điện của trường chạy đến từng bảng đề thi, chỉ cần đứng ở đây chờ ra đề là được.
Không lâu sau, trên bảng trắng lại xuất hiện một câu đề toán mới.
Cảnh Bội nhìn chằm chằm vào đề thi này một lúc, thở dài.
Sao hả? Đã thấy khó chưa! Các giáo viên trong văn phòng đều lộ ra nụ cười nham hiểm như nhân vật phản diện.
“Mong các thầy cô có thể ra một đề thi có độ khó cao hơn một chút. Mặc dù em muốn nâng điểm, nhưng làm những câu hỏi không có độ khó thật sự rất nhàm chán.” Cảnh Bội phàn nàn. Cô rất thích làm các đề khoa học tự nhiên, nhưng nếu dễ quá thì cô sẽ không muốn làm chút nào. Vì vậy trước kia khi học, cô thường đi thi nộp giấy trắng, cứ nhảy đi nhảy lại giữa vị trí đứng nhất và đứng cuối.
Tuy nhiên bây giờ cô phải kiếm điểm, đề bài dễ thì cũng chỉ có thể chịu đựng sự nhàm chán mà làm tiếp.
Trông Cảnh Bội rất không tình nguyện cầm bút tiếp tục làm bài.
“Á!” Tất cả các giáo viên đều ngửa đầu kêu lên, như thể sắp ngã quỵ.
Khi Cảnh Bội giải xong câu hỏi này, lại chuẩn bị bắt đầu vò đầu bứt tai các giáo viên đã gần kiệt sức, thì trong đám đông đứng xem có một người đàn ông bước ra.
“Bạn Long Cẩm, hay là em nghỉ một chút đi.” Anh ta nói với vẻ bất lực.
Ờ mây zing gút chóp thầy Văn! Các giáo viên trong văn phòng thầm hò reo trong lòng, họ cần một chút thời gian để não bộ tỉnh táo lại.
Cảnh Bội quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, khí chất lịch sự tao nhã. Anh ta có mái tóc màu nâu ấm áp bồng bềnh, mặc áo sơ mi xanh bình thường và quần đen nhưng không hề quê mùa, ngược lại khiến người ta cảm giác như ngửi thấy thoang thoảng mùi sạch sẽ của xà phòng.
“Thầy tên là Ôn Vũ Huyền, là giáo viên lớp 7, dạy Lịch sử. Thầy sẽ dẫn em đến căng tin ăn một bữa, nghỉ ngơi một chút rồi quay lại làm bài, em thấy thế nào? Mặc dù em là người phản tổ, nhưng không ăn ba bữa đúng giờ cũng sẽ hại dạ dày đấy.” Anh ta nói thêm.
Ôn Vũ Huyền? Cảnh Bội rời sự chú ý khỏi cảm giác hưng phấn khi làm bài, nhìn chằm chằm vào anh ta vài giây không rõ ý gì. Cô hơi cong mắt: “Vậy thì làm phiền thầy Ôn rồi.”
Thú vị thật, quả nhiên trong học viện Mười Hai Con Giáp tràn đầy bất ngờ.
Dù sao cũng phải tốn thời gian chờ đợi, không bằng cô đi ăn một bữa trước, để cho họ suy nghĩ thật kỹ ra những đề bài thú vị nào đó rồi quay lại tiếp tục.
Cuối cùng đám đông đứng xem cũng từ từ tan ra, Ôn Vũ Huyền dẫn Cảnh Bội đi về phía căng tin gần nhất. Anh ta vừa đi vừa nghiêm túc lo lắng hỏi: “A Cẩm, có phải em... Học lệch rất nghiêm trọng không?”
Anh ta là một người rất dễ gần, dù mới gặp lần đầu nhưng cách gọi thân thiết này không khiến người ta cảm thấy phản cảm hay khó chịu, chỉ cảm thấy khoảng cách được rút ngắn lại.
Cảnh Bội: “Em cảm thấy cũng bình thường mà.”
Ôn Vũ Huyền: “Vậy buổi chiều em làm một số bài trong phần đề của thầy nhé?” - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Cảnh Bội cười nói: “Em từ chối.”
...
Căng tin gần nhất là của bộ phản tổ, mặc dù học viện Mười Hai Con Giáp có hai bộ, nhưng ranh giới thực tế không được phân chia rõ ràng. Vì học sinh của hai bộ có một số môn học chung, nên thường ai gần căng tin nào thì cứ đi ăn ở căng tin đó, không có quy định nào cấm đi lung tung.
Đang là giờ ăn trưa đói meo, trong căng tin đông đúc. Trước các quầy đều có học sinh xếp hàng dài, có cả người phản tổ và người bình thường.
Tầng hai là buffet đắt hơn, số lượng người ít hơn tầng một khá nhiều. Còn tầng ba thì càng yên tĩnh hơn, như thể đó là khu cấm, không thể tùy tiện vào.
Ôn Vũ Huyền dẫn Cảnh Bội vào trong, nhanh chóng thu hút sự chú ý. Từng cái đầu quay lại nhìn, học sinh tầng hai cũng chạy ra, vịn vào lan can để nhìn xuống.
“Thầy mời em ăn buffet nhé.” Ôn Vũ Huyền muốn Cảnh Bội có thể nghỉ ngơi cho tốt, không bị làm phiền, lên tầng hai sẽ yên tĩnh hơn.
“Cảm ơn thầy Ôn.”
Tầng hai quả thật ít người hơn, yên tĩnh hơn nhiều. Bọn họ vừa chọn được một chỗ ngồi thì thấy lại có một nhóm nam nữ sinh đi lên.
Dù về khí chất hay ngoại hình, những người đó đều rất nổi bật. Đặc biệt là cậu thanh niên đi đầu, tướng mạo thực sự đẹp sắc sảo. Cậu ta mặc áo sơ mi đen một cách lười biếng tùy ý, làm làn da trắng đến mức như phát ra ánh sáng lạnh. Cậu ta vừa đi vừa chơi rubik, chỉ vài ba lần đã hoàn thành xong bốn mặt.
Họ vừa lên đến nơi đã khiến mọi ánh nhìn trên tầng hai vốn dồn vào Cảnh Bội đều bị thu hút đi, mọi tiếng nói đều ngừng lại.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt của người ở tầng hai lại bắt đầu san bớt sang Cảnh Bội.
Bởi vì Long Linh đang ở trong nhóm người đó.
Nhóm người đó như thể không có bất kỳ hứng thú nào với người và cảnh vật ở tầng hai, đi thẳng lên tầng ba. Thậm chí, bọn họ hoàn toàn không chú ý đến hình dáng của Cảnh Bội. Chỉ có Long Linh chú ý đến Cảnh Bội, dừng bước chân lại. ( truyện trên app T Y T )
Biểu cảm của cô ấy như muốn nói nhưng lại thôi, bước chân do dự không tiến lên. Cậu nam sinh đã đi trước hai bước nhận ra cô ấy không theo kịp, quay lại nhìn mới phát hiện ra Cảnh Bội.
Chu Kiềm nhíu mày, đi thẳng xuống nắm lấy cổ tay Long Linh, kéo cô ấy đi.
Dường như Long Linh cũng đã hạ quyết định, thế là cô ấy cụp mắt thu hồi ánh nhìn, bước theo sau lên tầng ba. Tư thế của Long Linh khiến người khác cảm nhận được có vẻ trong lòng cô ấy có rất nhiều cảm xúc phức tạp dao động nhưng đều là ý tốt, tự động giải thích cho cô ấy.
Đúng vậy, nhất định Long Linh nghĩ rằng mối quan hệ của họ vẫn nên sống cuộc sống của riêng mình, tự mình sống yên ổn là được là đủ. Không cần phải cố tình nói gì, chào hỏi gì, nghĩ phải cư xử như chị em ruột thân thiết để tránh ngượng ngùng khó xử.
“Tốt lắm, dù sao họ đều là người vô tội, cũng không cần phải cảm thấy ai mắc nợ ai. Tất cả đều là lỗi của tên đàn ông tồi tệ Long An Khang.”
“Mong là Long Cẩm cũng hiểu rõ như Long Linh, nếu cô ấy muốn trách ai thì hãy trách tên đàn ông tồi kia, con gái không nên làm khó nhau.”
“Long Linh tuyệt thật. Long Cẩm đã tiến vào cái giới kia mà những người đó thậm chí không thèm nhìn cô ấy một cái.”
“Chắc chắn là khi đến Trường Hải Châu, Long Linh đã dùng sức hút cá nhân chinh phục họ.”
Nhiều người ngay lập tức hưng phấn bàn tán nhỏ với nhau.
Đương nhiên bọn họ không thấy được sự đắc ý thoáng qua trong mắt Long Linh, họ cũng không thèm nhìn Long Cẩm một cái. Quả thật cho dù cô có nổi bật trong các môn học văn hóa thì sao chứ? Cô đừng hòng dựa vào điều này để lọt vào mắt họ, gia nhập vào cái giới này! Long Linh đã cố gắng rất nhiều, tính toán cặn kẽ cuối cùng mới có thể vào được nơi này, Long Cẩm tuyệt đối không thể vào dễ dàng như vậy được.
Cảnh Bội cũng bình tĩnh thu hồi ánh mắt, đúng là phong cách hành xử của Long Linh. Cô ấy không phải kiểu nữ phụ độc ác đần độn, tùy tiện xem thường đối thủ và ngốc nghếch đối đầu chính diện với cô. Long Linh chủ động tạo ra dáng vẻ né tránh này, nếu cô chủ động làm gì, người khác sẽ nghĩ cô đang gây rối với cô ấy.
Lúc này, Ôn Vũ Huyền đã đi đến quầy thanh toán. Anh ta đang định gọi Cảnh Bội đi chọn món ăn, bỗng một nữ sinh buộc tóc hai bên đi lên. Cô ấy vừa định lên tầng ba thì đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, lập tức quay đầu lại.
Vừa nhìn thấy Ôn Vũ Huyền, gương mặt kiêu ngạo của nữ sinh lập tức nở nụ cười vui vẻ, đôi mắt kiêu ngạo tràn đầy ánh sao.
“Thầy Ôn!” Cô ấy quay bước, vui vẻ chạy lại. Sau đó nhận ra Cảnh Bội đứng bên cạnh Ôn Vũ Huyền, cô ấy thu lại nụ cười ngay tức khắc, ôm ngực cảnh giác trừng cô: “Long Cẩm! Tại sao cậu lại ở cùng thầy Ôn?”
Cảnh Bội nhìn hai đuôi tóc đặc trưng của nữ sinh, rồi căn cứ vào thái độ của cô ấy với Ôn Vũ Huyền, đã biết cô ấy là ai. Nhưng cô vẫn hỏi theo quy trình: “Cậu là ai?”
“Cậu còn không biết tôi là ai ư, cậu đang coi thường tôi đấy à!” Cô gái lập tức nhíu mày, ngang ngược nói.
Cảnh Bội lập tức đổi giọng: “Chắc chắn cậu chính là cô gái dễ thương nhất trong trường được thầy Ôn quý nhất, bạn Đường Tiếu Tiếu đúng không?”
“Gì, gì cơ! Vậy mà cậu lại biết. Đúng vậy, tôi chính là cô gái mà thầy Ôn quý nhất, Đường Tiếu Tiếu!” Thiếu nữ kiêu ngạo lập tức đỏ mặt, đầu óc chập mạch, quên luôn việc vừa rồi định gây sự với Cảnh Bội.
“Tiếu Tiếu có muốn ăn trưa cùng chúng tôi không?” Cảnh Bội cười hỏi.
Khi Đường Tiếu Tiếu lấy lại tinh thần thì đã ngồi cạnh Cảnh Bội, cầm một cái dĩa trên tay, đang xiên một viên thịt để ăn.
… Hả? Không đúng! Con rồng mưu ma chước quỷ này! … Nhưng thầy Ôn đang ở ngay đối diện cô ấy, tạm thời bỏ qua vậy.
Trên người Đường Tiếu Tiếu tỏa ra những trái tim màu hồng, luôn cố gắng chia sẻ món ăn mà mình thấy ngon với Ôn Vũ Huyền. Ôn Vũ Huyền rất bất lực, mềm mỏng nhưng kiên quyết từ chối, đẩy món ăn cô ấy gắng gắp trở về.
Cảnh Bội vừa ăn vừa thưởng thức màn kéo đẩy này. Đường Tiếu Tiếu thật sự rất thích Ôn Vũ Huyền, cho nên cô ấy khi bị anh ta giết chết, chắc chắn sẽ rất tuyệt vọng nhỉ.