Đông Hỉ ăn một miếng bánh khoai môn nhỏ, hương vị thật tuyệt vời, vừa ăn cô vừa không quên chú ý tới Cố Diên.
Khoảng cách không xa lắm, thật ra cô cũng không cần lo lắng gì, bởi vì những người xung quanh Cố Diên còn quan tâm anh chu đáo hơn cả một người vợ của anh là cô
Trong phòng tiệc nhiệt độ rất ổn định, nhưng Đông Hỉ vẫn ngoan ngoãn mặc chiếc áo khoác của Cố Diên và còn mặc rất cẩn thận. Dù sao người thư ký trẻ cũng đã đến nói lại lời của Cố Diên, nếu cô không biết mặc áo cho tử tế thì tốt hơn là tìm thùng rác mà vứt nó đi. Điều này khiến Đông Hỉ vội vàng mặc áo ngay ngắn lại.
Nhưng khi nhìn quanh hội trường thì cô liền thấy không thiếu những người thoải mái khoe ra cánh tay và đôi chân trần, cô không hiểu nổi tại sao cô lại bị gọi là "khoe khoang” và “khoa trương”.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT