Gió đêm của tháng mười một có hơi se lạnh, nhưng Giang Sơ Vận lại đổ mồ hôi đầm đìa.
Nếu lúc này anh nói “Xin lỗi, tôi không giúp được”, đối phương chắc chắn sẽ càng giận hơn; nhưng nếu anh nói “Tôi sẽ giúp em” thì lại là đang nói dối, đến khi cô ấy phát hiện ra sự thật, kiểu gì cũng sẽ nhắc lại chuyện cũ rồi nổi trận lôi đình.
Giang Sơ Vận đi bên cạnh Chúc Vấn Thiện, dần dần đầu óc bay đi đâu không biết, chẳng còn cảm nhận được sự tồn tại của bản thân nữa.
… Phải trả lời thế nào đây?
Nhưng đối với Chúc Vấn Thiện, sự im lặng của anh đã xác nhận tất cả. Cô nhìn con đường phía trước, bình tĩnh nói: “Em chỉ đùa thôi Giang đại ca, chúng ta chẳng phải họ hàng thân thích gì, cũng chỉ là đồng nghiệp mới quen biết vài ngày, nhờ vả một chuyện lớn như vậy, dù anh có lòng giúp em thì em cũng không dám để anh giúp đâu, đúng không?”
Cái gì vậy? Sao lại bắt đầu phân rõ ranh giới rồi?
Giang Sơ Vận bối rối: “Không phải…”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT