Với Nhậm Ngọc Du, việc chấp nhận cái chết của một đứa trẻ thân thiết trong dòng họ đúng là chuyện rất khó khăn. Dù Nam Nam đã mất tích hơn nửa tháng nhưng trong lòng cô ấy vẫn luôn nghĩ đến kịch bản tồi tệ nhất là cô bé bị bọn buôn người bắt cóc, có thể đang bị nhốt ở một vùng quê hẻo lánh nào đó ở tỉnh khác. Nhưng ít nhất là vẫn còn sống, vẫn còn hy vọng tìm lại được.
Vậy mà bây giờ Chúc Vấn Thiện lại nói với cô ấy rằng... Nam Nam đã chết rồi.
Thậm chí còn không tìm được thi thể, chỉ có thể tìm được hồn ma. 
Nhậm Ngọc Du cứ thế ôm ly cà phê lạnh ngắt, ngồi đờ đẫn như một bức tượng gỗ. Ngay cả con ngươi cũng không chuyển động, nếu không phải thỉnh thoảng cô ấy còn chớp mắt và hô hấp nhẹ nhàng, Chúc Vấn Thiện đã tưởng rằng linh hồn cô ấy bay mất rồi.
Cô bực bội chờ một lúc, đến khi cảm thấy mình đã cho đối phương đủ thời gian để phản ứng thì thúc giục: “Này, cậu suy nghĩ xong chưa?”
Nhậm Ngọc Du như bị tiếng kêu này kéo hồn về, đầu óc trống rỗng, muốn thò tay vào túi lấy điện thoại. Mò mẫm một lúc mới phát hiện điện thoại đang nằm trên bàn, cô ấy vội vàng cầm lấy: “Tớ... Tớ phải nói với cậu mợ...”
“Không được!” Chúc Vấn Thiện nhanh như chớp giật lấy điện thoại, cau mày ra lệnh, “Nếu cậu muốn tớ giúp thì phải nghe lời tớ. Tớ bảo cậu làm gì thì làm, không cho làm thì không được làm.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play