Chúc Vấn Thiện không thích đôi co hay trả giá với người khác nên cũng chẳng thèm để ý đến vẻ mặt như bị táo bón của bà bán hàng. Cô chỉ cúi người tháo giày và tất, xắn mấy vòng ống quần, xách giày đi chân trần bước vào bãi cát. Nhậm Ngọc Du thấy vậy cũng bắt chước theo sau, vừa đi vừa bực bội lầm bầm: “Thế này đúng là chặt chém quá rồi!”
Chúc Vấn Thiện hừ nhẹ một tiếng: “Địa điểm du lịch mà, ở đâu chẳng vậy.”
Có lẽ vì đây là khu du lịch nên bãi biển được bảo trì thường xuyên, trên cát rõ ràng không có nhiều rác. Ngoại trừ vài cọng rác nhỏ khó nhìn thấy khiến bàn chân thỉnh thoảng bị cấn thì nhìn chung vẫn khá sạch sẽ.
Chúc Vấn Thiện xách giày đi thẳng xuống mép nước, làn nước biển lăn tăn vỗ vào mắt cá chân cô. Trước mắt là khung cảnh đẹp như trong cổ tích khiến tâm trạng của cô cũng thư thái hơn, còn có hứng lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh.
Trái ngược với sự thoải mái của cô, Nhậm Ngọc Du lại vô cùng bất an. Dù tiếng sóng biển huyền bí tràn ngập xung quanh cũng không thể xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng cô ấy. Thỉnh thoảng cô ấy lại quay trái quay phải, mỗi lần thấy đứa trẻ nào đó là lại nheo mắt quan sát kỹ như thể có thể nhận ra ai là Nam Nam vậy.
Chúc Vấn Thiện thấy vậy thì thở dài: “Cậu đang tìm gì thế? Đừng nói là cậu tưởng mình có thể nhìn thấy hồn ma của Nam Nam đấy nhé?”
Nhậm Ngọc Du cười gượng gạo: “Vấn Thiện, cái bãi biển Ngân Than ở thành phố Thành An này lớn như thế, còn cả hòn non bộ bên kia nữa... Vậy tụi mình phải tìm Nam Nam kiểu gì đây?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT