Hàn Kỳ ngồi phía sau bàn, nhìn chằm chằm vào người đang đi tới.

Lục Tiểu Cầm chạm phải ánh mắt của gã thì lập tức cúi đầu, cả người cứng ngắc đứng ngoài cửa không dám vào trong.

Hàn Kỳ nheo mắt lại, tâm trạng rất tốt.

Từng cái miệng trên người gã cũng từ từ mở ra, giống như một con sói phấn khích sau khi thấy con mồi.

Hàn Kỳ nói: “Cô Lục, thời gian tư vấn của cô sắp bắt đầu rồi, mời ngồi sang bên này.”

Lục Tiểu Cầm cắn chặt môi dưới, không ngừng động viên bản thân.

Anh Tề từng nói, chỉ cần không kích động quy tắc giết người, NPC sẽ không ra tay, gã chỉ có thể hù mình mà thôi.

Hôm qua, nhóm của anh Tề đã trải qua thời khắc sinh tử như vậy, liều mạng để tìm nhiều manh mối, Cốc San San và mình đều là ngươi mới, cô ấy có thể sống sót giữa hai NPC nguy hiểm… Anh Tề đã làm rất nhiều, Lục Tiểu Cầm không thể lần nào cũng là người gây trở ngại cho anh ta.

Cô ấy hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm ngẩng đầu lên.

Từng cái miệng trên mặt, trên cánh tay của Hàn Kỳ đều đang cười thầm.

Lục Tiểu Cầm run cầm cập, che miệng để không phải thét lớn.

Gã ‘quan tâm’ hỏi han: “Sao thế cô Lục? Cô đã thấy vật gì kỳ quái ư?”

Lục Tiểu Cầm run rẩy ngậm chặt miệng lại, lắc đầu một cách gượng gạo.

Cái miệng trên người Hàn Kỳ cười rạng rỡ, chúng thích dáng vẻ sợ hãi của con mồi.

Cô ấy run lẩy bẩy bước đến bàn trong sự thúc giục của Hàn Kỳ, ngồi xuống cạnh mép ghế.

“Cô Lục, trông có vẻ trạng thái tinh thần của cô không ổn cho lắm, có phải đã hoàng sợ rồi không?”

Lục Tiểu Cẩm không nói lời nào, vẫn lắc đầu như cũ, nhắm mắt lại không dám nhìn gã.

Hàn Kỳ gắt gao nhìn cô ấy, từ niềm vui méo mó dần trở nên tàn nhẫn và tức giận. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -

“Cô đã thấy rồi phải không?” Hàn Kỳ đến gần cô ấy nhưng không phải giọng của gã, là miệng đang nào đó đang nói chuyện.

Nước mắt và mồ hôi của Lục Tiểu Cầm thi nhau trượt xuống gương mặt, cô ấy lắc đầu lia lịa: “Tôi không thấy… không thấy gì cả…”

‘Cái miệng’ trên người Hàn Kỳ bắt đầu thi nhau lên tiếng.

“Cô ấy đã thấy rồi, còn giả vờ như không thấy. Bác sĩ, có cầm cho cô ấy thêm thuốc mê không.”

“Nếu bệnh nhân không nghe lời thì phải tống vào phòng giam. Cô Lục, cô nên ngoan ngoãn nói thật đi thì hơn.”

“Thuốc viên… cho cô ấy thuốc viên đi. Tôi muốn uống đầu tiên.”

“Mày tránh ra, ta mới là người nên uống đầu tiên.”

“Hi hi…”

“Cô ấy che tai rồi. Cô ấy đã nghe thấy.”

“Tôi… tôi không nghe được gì hết.”

Sau khi Lục Tiểu Cầm nói xong, cô phản ứng dữ dội và mở mắt ra.

Hàn Kỳ ngày càng cười lớn tiếng.

“Cái gì? Cô Lục, tại sao cô lại nói như vậy? Có phải cô bị nghe nhầm rồi không? Nghe nhầm là điềm không tốt đâu nha. Có vẻ phải tăng thêm liều lượng mới được.”

Sắc mặt của Lục Tiểu Cầm tái nhợt.

Hai tay của cô ấy run rẩy, giọng nói nức nở: “Tôi không nghe nhầm… Tôi, tôi cũng chẳng nghe được gì cả…”

“Có thật không?” Hàn Kỳ cười rạng rỡ, những cái miệng trên người gã cũng bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong căn phòng khám trống rỗng và vô hồn.

Lục Tiểu Cầm đã gần như suy sụp, hình như cô ấy đang cầu xin NPC tàn nhẫn trước mặt: “Tôi không nghe được gì, tôi… chung quanh tôi rất bình thường…”

“Có thật không?”

Hàn Kỳ nghiêng đầu, để lộ cái miệng trên cổ.

Cái miệng đó vừa mở vừa khép, giống như đang giữ lại nước bọt.

Gã cười một cách kỳ lạ: “Thật sự chuyện gì cũng rất bình thường sao?”

“Hu hu hu… Đúng, rất… rất bình thường…”

Trong phòng khám, tiếng cười hô hô lại vang lên.

Hàn Kỳ cũng cười: “Vậy cô Lục, phiền cô chứng minh cho tôi xem đi.”

Gã chậm rãi tới gần, Lục Tiểu Cầm gắt gao dí sát vào tường, cũng chẳng có cách nào ngăn cái miệng trên cổ gã đưa đến trước mặt mình.

Nhìn giống cái miệng của phụ nữ, răng sạch sẽ và đều như bắp, lúc này đang há to, để lộ cái lưỡi.

Hàn Kỳ trừng to mắt nhìn cô ấy: “Cô Lục, cô đã thấy được gì thế?”

Lục Tiểu Cầm thật sự cảm giác mình sắp ngất, đầu óc trống rỗng, cơ thể không kiềm được mà run lẩy bẩy, trong lòng lại có âm thanh nhắc nhở cô ấy hết lần này tới lần khác: Không được nói mình đã thấy cảnh tượng kỳ quặc, sẽ chết đấy!

“Cần cổ, tôi, tôi đã thấy… cần cổ.”

“Chỉ có cổ thôi ư?” Gã hỏi.

Cô ấy nói như muốn khóc: “Chỉ có cổ thôi.”

Cái miệng trên cổ giành đưa ra yêu cầu: “Vậy cô duỗi ngón tay ra sờ lên thử xem.”

Lục Tiểu Cầm cắn chặt răng, lần này không thốt ra tiếng.

Hàn Kỳ ngày càng háo hức.

Chính vẻ mặt sợ hãi thế này mới là vẻ mặt mà đám bệnh nhân nên thể hiện ra.

Gã đến gần hơn nữa: “Nếu cô chỉ thấy cần cổ, vậy cô đưa tay ra sờ vào cổ tôi thử xem trên đó có phải chỉ có cần cổ thôi không?”

“Híc…” Lục Tiểu Cầm nức nở, cảm thấy mình sắp không trụ được nữa, cái miệng to đùng trên cổ của Hàn Kỳ ở trước mặt đang chờ nuốt con mồi đầu tiên.

Cứu tôi với…

Đột nhiên cô ấy cảm giác bên này tối sầm, dường như có vật gì đó nhanh chóng lao ra ngoài.

Sau đó, âm thanh ‘cạch’ một tiếng vang lên, hình như là âm thanh đang kẹp vật gì đó vỡ toang ở giữa.

Chính ngay trước mặt cô ấy, lúc nãy Hàn Kỳ còn cười nham nhở đang bị một cây gậy xuyên qua vai, gã ngửa người ra sau, lật ghế, nằm chật vật dưới đất.

Vô số thanh âm từ trên người gã truyền đến.

“A a a a…”

“Đau quá. Đau quá. Đau quá…”

“Lại là anh ta! Chạy mau!”

Sau đó, Lục Tiểu Cầm nghe giọng nói truyền đến từ phía sau.

“Ồn ào gì thế? Còn ồn nữa thì đánh gãy răng của chúng mày!”

Cô ấy nghiêng đầu qua.

Sau đó, anh Giải giúp cô ấy giải vây ở nhà ăn kia dường như mới tỉnh ngủ. Cậu ngủ say đến mức tóc dựng cả lên, còn ngáp dài, mí mắt chỉ hé một nửa.

Sau khi thấy Lục Tiểu Cầm, cậu lên tiếng chào hỏi: “Hi!”

Cô ấy há hốc, muốn nói gì đấy, cuối cùng lại bật khóc bù lu bù loa.

Giải Phương Trừng chợt thấy đau đầu nhức óc: “Haiz, đang yên đang lành mà khóc cái gì?”

Lục Tiểu Cầm vẫn còn khóc, vừa khóc vừa cười, trên gương mặt vốn đã xinh đẹp không biết phủ đầy bụi bẩn từ khi nào, trông chật vật và đáng thương khiến cậu cũng thấy da đầu tê rần.

Cậu vội nhìn sang nơi khác, nhìn Hàn Kỳ còn đang nằm dưới đất.

Giải Phương Trừng vỗ bàn tỏ ra bất mãn: “Đừng giả chết nữa, không phải anh muốn khám bệnh sao? Để tôi khám cho anh.”

Từng cái miệng trên người Hàn Kỳ ngậm lại thật chặt, gã từ từ bò dậy, đôi mắt láo liêng, thoạt nhìn là biết gã đang nghĩ đến việc tìm cách bỏ chạy.

Cậu cạn lời: “Anh xem anh đang sợ kìa, tôi đâu có nói là giết anh ngay lúc này.”

Hàn Kỳ: “…”

Hàn Kỳ ổn định tinh thần, đứng dựa tường: “Bây giờ là thời gian khám bệnh của cô Lục, chưa đến lượt cậu đâu.”

“Ồ, tôi không có tố chất, tôi chen ngang thì đã sao?”

Nói xong, Giải Phương Trừng mạnh mẽ kéo một cái ghế trống qua, dứt khoát ngồi phịch xuống.

“Nào, lúc nãy anh khám bệnh với cô ấy thế nào thì dùng chiêu đó với tôi lần nữa xem.”

Nói xong, cậu cười lộ hàm răng đều như bắp: “Chữa cho tốt nha, không chữa khỏi thì chém anh.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play