Lúc này, mọi người mới nhớ ra vẫn chưa xử lý bốn tên ám hại Đại đương gia.
Ba người Thủy Hầu Tử thầm kêu khổ, còn Ngô Ưng lại đầy hoảng hốt.
"Ba người Thủy Hầu Tử bị hủy bỏ tư cách thi đấu, phạt mỗi người ba mươi roi. Từ nay đến khi tổ chức cuộc tuyển chọn, mỗi ngày bọn họ đều bị treo lên cổng trại hai canh giờ để thị chúng. Ngoài ra, phải chịu trách nhiệm dọn dẹp sân luyện võ." Diêm Như Ngọc quét mắt nhìn ba người này, tùy tiện nói.
"Thế... Ngô Ưng..." Thích Tự Thu thở dài.
Nếu đã nói rõ là ba người Thủy Hầu Tử thì tức là kẻ chủ mưu Ngô Ưng sẽ bị xử lý riêng.
Đáng tiếc, năng lực của Ngô Ưng này không hề kém.
"Loại người độc ác lại thích xúi giục người khác gây rối đương nhiên phải bị phế bỏ rồi đuổi khỏi trại!" Diêm Như Ngọc cười lạnh.
Đừng thấy trại Diêm Ma là nơi tụ tập của đám thổ phỉ mà xem thường, thực chất đây lại là chốn dung thân rất quan trọng. Người trong sơn trại đều không có tên trong sổ hộ tịch của quan phủ, nói trắng ra, bọn họ đều là lưu dân. Bình thường khi ra vào thành Tế Dương để giải quyết công việc, bọn họ sẽ dùng thân phận giả. Không còn năng lực làm giả thân phận của trại Diêm Ma, sau khi bị đuổi đi, Ngô Ưng không thể vào được thành, một khi bị người ta phát hiện thì sẽ bị bắt lại.
"Không được!" Thích Tự Thu lập tức ngăn cản: "Đại đương gia, tuyệt đối không thể đuổi người này ra ngoài. Ta thấy... hay là cho gã một cơ hội đi!"

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play