Bùi Dương vật lộn bò dậy, từ trong tủ lấy ra một cái chăn mới.
Phó Thư Trạc tim đập mạnh, tưởng cậu sẽ sang phòng bên ngủ: “Đừng mà, anh sai rồi—”
Kết quả, Bùi Dương tức giận đập mạnh lên nửa giường còn lại: “Chia chăn ra mà ngủ!”
“Được rồi—” Phó Thư Trạc cười bất đắc dĩ, nhưng cũng có chút cưng chiều.
Bùi Dương quay lưng về phía Phó Thư Trạc, vô thức chạm nhẹ vào khóe môi mình, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ nụ hôn.
Bùi Dương cảm thấy mình thật bẩn thỉu, cảm thấy có lỗi với chồng. Mặc dù hôn nhân của bọn họ ngày càng lạnh nhạt, nhưng chồng cậu không hề ngoại tình. Nếu có thể quay lại thế giới cũ, sau này mỗi lần cãi nhau cậu cũng sẽ cảm thấy áy náy.
Phó Thư Trạc cũng quay sang, nhìn vào đỉnh đầu ngốc nghếch của Bùi Dương: “Ngủ ngon.”
Bùi Dương càng nghĩ càng tức, cậu quay người cảnh cáo: “Đừng có vội chúc ngủ ngon, chúng ta phải tuân thủ ba quy tắc.”
“Ừm… ba quy tắc nào?” Phó Thư Trạc rũ mắt xuống, hàng mi hơi run rẩy, có vẻ rất yếu đuối.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT