Rõ ràng sương đen không cho Từ Sinh cơ hội lên tiếng, mạnh mẽ chiếm lấy toàn bộ tâm trí cậu, hung hăng như sói đói vồ mồi mà hôn lên môi cậu.
Thực chất, sương đen đã thỏa mãn tột độ, nhất thời không kìm nén được suy nghĩ, gấp không chờ nổi muốn nếm thử hương vị tươi ngon của con người mà Thần khao khát bấy lâu, nào còn tâm trí đâu mà "nói chuyện" với Từ Sinh ngoan ngoãn mềm mại như thế.
Nếu những đệ tử đi trước không rời đi nhanh như vậy, có lẽ đã thấy một cảnh tượng kỳ quái… Từ Sinh đứng tại chỗ một mình, lại đưa một tay ra nắm loạn xạ trong không trung, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp bị ép ngẩng lên, đôi môi hồng hào bị tách ra, chỉ có không khí đang quấn quýt dây dưa với đầu lưỡi.
Cảm giác đau đớn dày đặc, tê dại lan từ sống lưng lên, cùng với cảm giác xấu hổ khi ở bên ngoài... Sự xấu hổ bao trùm lấy cậu, khiến Từ Sinh không nhịn được khó thở.
Trong mắt cậu không kiềm chế được mà ứa ra một chút nước mắt, bị cậu mạnh mẽ lau đi, dùng hết sức lực lùi về phía sau.
Từ Sinh thở hổn hển.
Xem ra Thần không có ý định muốn giao tiếp, hơn nữa ở bên ngoài cậu cũng không ôm hy vọng gì có thể nói chuyện với thứ này, da mặt dày đến đâu cũng không chịu nổi sự mất mặt như thế này.
Từ Sinh không muốn "cừu vào miệng hổ" nữa, chống chân nghỉ ngơi vài giây, rồi vội vàng đi về phía trước… Chỉ cần cậu chuyên tâm nghĩ đến chuyện khác, sẽ không cho thứ này cơ hội được nước lấn tới.
Không ít đệ tử phía trước đã phân công nhiệm vụ, có người bắt đầu quét dọn, có người bắt đầu sắp xếp kinh sách, cũng có người phụ trách tiếp khách ở tiền sảnh, ngoài từ đường xa xa đón một người phụ nữ có sắc mặt tái nhợt, hình dung tiều tụy, cô ấy vừa đến, lập tức có trụ trì và vài đệ tử cùng đi tiếp đón.(App TYT)
Nói cho cùng, Từ Sinh không phải là một đệ tử chính thức, chỉ là đến đây "làm thêm", rèn luyện bản thân. Cậu cầm một quyển kinh thư trong tay nhưng mà không đọc, quay đầu liếc nhìn người phụ nữ kia.
Bản thân cậu không nghe được nhưng không ảnh hưởng đến việc cậu quan sát tỉ mỉ.
Người này có lẽ chính là nữ thí chủ mà họ nói lúc sáng, người muốn nhờ họ giúp đỡ trừ tà.
Người phụ nữ này đẩy một chiếc xe nôi, kéo rèm xuống rồi đẩy sang một bên. Bản thân cô ấy thì trông có vẻ không có tinh thần, cảm giác như đã lâu không ngủ một giấc ngon, quầng thâm dưới mắt thâm đen kinh khủng, lúc này đang đưa tay tái nhợt nắm lấy tay vịn của ghế, thỉnh thoảng lại cúi đầu.
Trụ trì đứng dậy chắp tay hành lễ với nữ thí chủ, dường như cúi người xuống, hỏi cô ấy đã xảy ra chuyện gì.
Nữ thí chủ lập tức đứng dậy, mang vẻ mặt kích động nắm lấy tay áo trụ trì.
Các đệ tử xung quanh bị hành động của cô ấy làm giật mình, mấy người tụ tập lại thì thầm với nhau, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào tay cô ấy.
Cô ấy đứng lên như vậy Từ Sinh mới nhìn thấy, mu bàn tay người phụ nữ này vẫn sạch sẽ, lòng bàn tay thì khác, những hoa văn xanh tím như một tấm lưới lớn dữ tợn, e rằng còn lan ra từ cổ tay áo lên trên.
Trụ trì là người trầm ổn nhất trong số mọi người, dù nhìn thấy cảnh tượng này cũng không quá kinh ngạc, ngược lại nhẹ nhàng gạt tay người phụ nữ ra khỏi tay áo mình, chỉ vào chiếc bàn bên cạnh Từ Sinh.
Từ Sinh nghiêng đầu sang, nhìn thấy trên bàn có chút nước nóng.
Đám đệ tử kia không ai dám nhúc nhích.
Cậu nhìn thấy ánh mắt kinh hãi tò mò trên khuôn mặt những đệ tử đang bàn tán, tự mình đè nén suy nghĩ, chủ động đi đến bên cạnh rót một ly trà đã pha sẵn.
Trụ trì thấy cậu bưng tới, không khỏi gật đầu, ánh mắt mang theo chút tán thưởng và vài phần phức tạp, cẩn thận nhận lấy từ tay cậu, đặt trước mặt người phụ nữ.
Người phụ nữ nhìn ly trà một cách căng thẳng, run rẩy nhận lấy, không quan tâm nước nóng hay không đã uống cạn, sau đó dùng lòng bàn tay ôm lấy ly trà, dường như không muốn người khác nhìn thấy những đường vân kỳ lạ của mình.
Trụ trì cũng không thúc giục cô ấy, cứ đứng yên tại chỗ.
Không khí trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Bạn trai Lục Nghiên Nghiên đi tới kéo tay áo Từ Sinh, tờ giấy trong tay lắc lư trước mặt cậu, vội vàng kéo cậu ra xa người phụ nữ kia một chút.
Từ Sinh mang vẻ mặt mờ mịt, nhìn thấy dòng chữ trên tờ giấy.
"Từ Sinh, thể chất cậu yếu nên đứng xa một chút, cậu có biết người phụ nữ kia đến chùa làm gì không?"
Từ Sinh ngoan ngoãn lùi về sau hai bước, thành thật lắc đầu.
Lúc này, những đệ tử khác cùng chen chúc lại đây, toàn là những người trẻ tuổi mười mấy hai mươi, gặp chuyện như vậy, bọn họ cơ bản không thể nào giữ được bình tĩnh như trước, "mồm năm miệng mười”, bạn một câu tôi một câu đánh chữ cho Từ Sinh xem:
"Lúc nãy đi đón cô ấy chúng tôi mới biết, cô ấy vốn không phải vì những điều kỳ lạ trên người mình mà đến chùa! Cậu đừng thấy trên tay cô ấy khoa trương như vậy, so với người kia… Quả thật không đáng kể."
Từ Sinh nghiêng đầu khó hiểu, dáng vẻ đáng yêu này của cậu rơi vào mắt sương đen càng thêm đáng yêu gấp bội, hơi thở lạnh lẽo quen thuộc bao trùm lấy cậu, cậu cố gắng phớt lờ, tiếp tục xem mọi người nói gì.
"Chúng tôi nghe cô ấy tự thuật, ban đầu cô ấy lén lút qua lại với người của một gia tộc hào môn, sinh ra một đứa bé. Nhưng không ngờ đứa bé này vừa sinh ra đã mang dị tật bẩm sinh, giống như bị nguyền rủa vậy… Toàn thân có đầy những đường vân xanh tím, hơn nữa mặt mày dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, giống như quỷ con từ địa ngục."
Từ Sinh mở to mắt, môi cậu khẽ mở.
Chuyện này thật quá kỳ lạ. ( truyện trên app T Y T )
"Chuyện kỳ lạ hơn nữa còn ở phía sau, đứa bé này lớn rất nhanh, rõ ràng mới sinh chưa đầy một tháng, vậy mà đã lớn bằng đứa trẻ ba tháng tuổi bình thường."
Từ Sinh chớp chớp mắt, cậu theo bản năng giương mắt nhìn về phía người mẹ kia, chỉ thấy đầu cô ấy đầy mồ hôi lạnh, run rẩy ôm lấy mình, không nói một lời nào.
Chiếc xe nôi yên lặng nằm ở góc phòng, người mẹ dường như không hề sợ con mình bị ngạt thở trong đó, ngược lại còn tránh xa.
Rất kỳ lạ.
Bạn trai Lục Nghiên Nghiên kéo cậu một cái, tiếp tục đưa đoạn hội thoại WeChat của người phụ nữ kia cho Từ Sinh xem:
"Trụ trì đại nhân, chuyện là thế này. Người nhà tôi thấy tôi không chịu nổi đứa nhỏ này, đã để chồng tôi đưa nó đi. Tôi cứ nghĩ chồng tôi sẽ đối xử tốt với nó, dù sao nhà bọn họ cũng hiểu biết đôi chút về phương diện này. Nhưng ban đêm tôi lo lắng không yên, không ngủ được, nửa đêm bò dậy đến nhà anh ấy, không ngờ lại thấy..."
"Con tôi bò trên mặt đất, đang gặm một con gà sống đầy máu me."
"Hình như nó nhìn thấy tôi, đã ngẩng đầu lên cười khanh khách, sau đó giang hai tay về phía tôi, đáng thương nói với tôi rằng 'mẹ, mẹ không cần con nữa sao?' vậy!"
Từ Sinh rùng mình, dù sương đen quấn lấy cậu ngày ngày, cậu cũng chưa từng cảm thấy "ghê tởm" như thế, dù sao sương đen chỉ là hơi thở lạnh lẽo, không nhìn thấy hình dạng cụ thể nhưng đứa bé kia... Chỉ bằng con chữ thôi, Từ Sinh như nhìn thấy đứa trẻ oán độc, mặt mũi đầy máu, trên răng nanh còn dính đầy thịt tươi đang cười với mình.
Cậu khó chịu xoa xoa giữa mày, ngẩng đầu nhìn đám đệ tử cũng khó chịu như mình, tất cả đều nhìn nhau không nói nên lời.
Dường như trụ trì thấy người phụ nữ kia cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút, thở dài, hỏi cô ấy: "Hôm nay cô đến đây một mình sao?"
Cơ thể người phụ nữ cứng đờ, một lúc lâu sau mới lắc đầu, nói như máy móc: "... Không phải, tôi, tôi đã mang theo nó bỏ trốn."
Các đệ tử xung quanh cùng sợ hãi, toàn là thanh thiếu niên, tính tình bốc đồng, giải thích ngắn gọn với Từ Sinh một chút, sau đó lùi về phía sau, trực tiếp đẩy cậu "đệ tử tập sự" ra phía trước.
Từ Sinh đã hiểu tình hình hiện tại, cậu đã coi như là người gan dạ rồi, một là cậu chỉ đến làm nhiệm vụ, hai là... Dù sao kẻ trong truyền thuyết trăm năm mới xuất hiện một lần kia hiện tại vẫn đang nghịch vành tai của cậu một cách chán chường, cho dù quỷ anh nhi này muốn hại cậu, chắc "Thần" sẽ không thấy chết mà không cứu... Đúng không?
Từ Sinh tự giễu so sánh mình thành món đồ chơi mà "Thần" để mắt tới gần đây, lúc rảnh rỗi thì trêu chọc vài cái, sau nụ hôn kỳ quái kia, Từ Sinh cảm thấy có lẽ hiện tại Thần vẫn chưa chơi chán, dù sao cũng không thể để mình chết dưới tay quỷ anh nhi.
Tất nhiên sương đen không biết cậu đang nghĩ gì, thân mật cọ vào vành tai cậu, cả người như một chú chó trung thành dựa vào lưng Từ Sinh, nhìn theo ánh mắt cậu thì phát hiện một con quỷ nhỏ đang run rẩy sợ hãi ở góc tường không dám nhúc nhích.
Thần nghiêng người nhìn vẻ mặt cố gắng bình định của Từ Sinh, cảm thấy vô cùng đáng yêu, không nhịn được thổi một hơi vào mắt cậu.
Từ Sinh lập tức rùng mình.
Hình như trước mắt cậu hơi mờ đi, không biết chuyện gì xảy ra.
Ngay sau đó, cậu thấy một mình trụ trì cầm phất trần đi về phía xe nôi, chuẩn bị kéo rèm lên!
Tấm rèm kia bị kéo “roẹt” ra, quả nhiên bên trong là quỷ anh kỳ dị giống hệt như lời miêu tả, hiện giờ đang run rẩy nhét một miếng thịt máu me vào miệng, dường như nhìn thấy hết, sợ hãi vùi đầu vào trong, cười ngây ngô. Tuy mặc quần áo nhưng vẫn không thể che hết những hoa văn xanh tím.
Từ Sinh hít sâu một hơi, nói thật đây vẫn chưa phải điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là không biết vì sao, cậu cảm thấy mình nhìn thấy trên khuôn mặt đứa bé kia có một nụ cười méo mó đang tan chảy, làn khói như ngọn lửa nhảy nhót bốc lên.
Kỳ lạ hơn nữa là, dường như ngoại trừ cậu ra thì không ai nhìn thấy nụ cười kỳ quái kia, mọi người chỉ nhìn thấy đứa bé trong lời miêu tả, thi nhau quay đầu đi không dám nhìn thẳng.
Sau khi trụ trì đến gần, dường như đứa bé kia phát ra tiếng gầm rú và tiếng hét chói tai, khiến các đệ tử xung quanh đều bịt tai lại, chỉ có người mẹ ngồi trên ghế không nhịn được run rẩy, vừa không nỡ bỏ con mình, vừa sợ hãi con quỷ kia, chỉ biết gào khóc, biểu cảm trên mặt giống như khóc lại giống như cười.
Từ Sinh không nhịn được hít sâu một hơi, bởi vì cậu nhìn thấy quỷ hồn kia đang liều mạng dùng thân thể đứa bé nuốt chửng miếng "thịt" không biết là thứ gì, tóm lại cảnh tượng giằng co với trụ trì trông vô cùng đáng sợ.
Nhưng không biết vì sao, dường như quỷ anh không "linh hoạt" như người phụ nữ kia miêu tả, giống như bị áp chế nhưng vẫn rất đáng sợ.
Mặt trụ trì mang vẻ nghiêm trọng, vội vàng lùi lại hai bước, lấy chu sa và giấy phù đã chuẩn bị sẵn trên bàn từ sáng sớm, dường như cảm thấy vẫn chưa đủ, ông cắn mạnh vào đầu ngón tay mình!
Dường như các đệ tử bị dọa sợ, tiến lên vây quanh, Từ Sinh cũng không ngoại lệ, chỉ là thứ cậu trực tiếp đối mặt còn đáng sợ hơn, mặt mày không nhịn được tái mét.
Bộ dạng này của cậu khiến "Thần" cảm thấy vô cùng thú vị, dù sao Từ Sinh vì hơi sợ hãi mà ngả người ra sau, chui thẳng vào trong sương đen, khiến Thần vô cùng thỏa mãn, thậm chí còn ngừng gây áp lực lên con quỷ nhỏ kia.
"Bảo bối của tôi thật ngoan, thật đáng thương... Có phải không..."
Sương đen khẽ cười, vô cùng vui vẻ.
"Ác quỷ" chân chính thực sự ở đây, tràn đầy thoải mái ung dung, ngậm lấy vành tai Từ Sinh vào miệng, nôn nóng muốn nhìn thấy dáng vẻ đáng thương muốn khóc của cậu.