Điều khiến sương đen có hơi tiếc nuối là tuy Từ Sinh cũng giống như những đệ tử khác, khá sợ hãi đứa trẻ ma quái kia, nhưng cậu không hề nhát gan đến mức khóc òa. Sau khi "khả năng nhìn thấy ma quỷ" được rèn luyện tốt, Từ Sinh mím chặt đôi môi tái nhợt của mình, mang theo biểu cảm nghiêm túc nhìn chằm chằm vào nơi trụ trì đang đứng.

Cảm giác lạnh lẽo trên vành tai đã trở thành thói quen, Từ Sinh không cử động nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, mịn màng và mềm mại, chẳng mấy chốc sương đen đã mất kiên nhẫn và hứng thú với đứa trẻ ma quái kia, chuyển sang hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Sinh.

Sương đen đã thu lại hoàn toàn khí thế lạnh lẽo đáng sợ của mình, tựa như một vật trang trí vô hại trên người Từ Sinh, cũng vì không còn sự áp chế của sương đen, đứa trẻ ma quái kia nhanh chóng từ run rẩy trở nên hung dữ, cắn mạnh vào miếng thịt trong tay.

Các đệ tử cùng kinh hãi, nhìn nhau rồi đưa ra nhận định về đứa trẻ ma quái: "Nó là một con quỷ đói nhập vào người sao?"

"Không, không, tôi thấy không giống. Có lẽ là một thai nhi chết oan, vì không cam lòng trước hạnh phúc của người khác nên mới tước đoạt tư cách đầu thai của đứa trẻ kia."

"Tôi cũng không nghĩ vậy. Tôi cảm thấy giống như bị nguyền rủa. Một đứa trẻ sơ sinh bình thường làm sao có thể lớn như vậy chứ?"

Từ Sinh không nghe thấy những lời bàn tán xôn xao đó, cậu chỉ có thể nhìn thấy trụ trì vung tay vẽ bùa chú một cách nhanh nhẹn rồi dán thẳng lên người đứa trẻ.

Tất nhiên đứa trẻ ma quái kia không bằng lòng. Lòng bàn tay to hơn đứa trẻ bình thường nửa phần xòe ra, máu tươi lẫn với thứ dịch nôn nhớp nháp kinh tởm, giống như một bãi bùn từ trên xuống dưới dính đầy tay trụ trì.

Tiếng gào thét bén nhọn phát ra từ miệng đứa trẻ, kèm theo tiếng rên rỉ nho nhỏ. Trong phút chốc, da gà của mọi người nổi lên khắp người, ai cũng nghe thấy đứa trẻ vừa khóc vừa gọi mẹ.

Từ Sinh chỉ nhìn thấy người phụ nữ ngồi trên ghế hoảng sợ tột độ, ôm đầu đập mạnh vào bàn một cách điên cuồng, mang vẻ mặt vô cùng đau khổ. (App TYT)

Đứa trẻ tiếp tục được trụ trì "thanh tẩy", Từ Sinh đoán, cậu nhìn thấy những luồng khí đen mỏng manh bị rút ra từ những đường vân màu xanh tím trên người đứa trẻ, biểu hiện trực quan nhất chính là màu sắc của những đường vân đó mờ dần. Hiện tượng này khiến các đệ tử không nhịn được vui mừng.

Nhưng Từ Sinh cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, bởi vì cậu nhìn thấy trên trán trụ trì đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Nếu không có sự trợ giúp của các bức tượng trong chùa, có lẽ ông cũng khó có thể trụ vững.

Đang lo lắng thay ông, Từ Sinh lại thấy trụ trì cắn rách đầu ngón tay, dùng máu tươi vẽ bùa chú một lần nữa, vẽ lên người đứa trẻ đang vặn vẹo, suy sụp.

Từ Sinh không nhịn được nhíu mày, nhìn cảnh tượng này vào ban ngày cũng đã thấy rợn người, điều duy nhất đáng mừng có lẽ là không gặp phải thứ này vào đêm khuya.

Cậu nhìn thấy khuôn mặt cười méo mó kia như có một làn khói xanh bay ra khỏi người đứa trẻ, chạy xa.

Cùng lúc đó, động tác vẽ bùa liều mạng của trụ trì cũng dừng lại. Ông ấy đang niệm một đoạn kinh Phật thuần túy, an lành, khiến đứa trẻ với những đường vân xanh tím trên người đã biến mất gần hết dần dần bình tĩnh lại từ trong tiếng khóc.

Mọi người xung quanh không khỏi reo hò. Trong lòng Từ Sinh cũng cảm thấy yên tâm. Cậu nhìn thấy người phụ nữ vẫn run rẩy ngồi tại chỗ, trông rất đáng thương.

Từ Sinh khẽ động lòng.

Một người mẹ tận mắt chứng kiến con mình biến thành quái vật, lại tự tay kéo nó ra khỏi địa ngục của người cha. Bản thân không biết đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ, bây giờ lại phải chứng kiến đứa con ma quái dị dạng này bị thanh tẩy, nghe tiếng con khóc...

Người phụ nữ này đã quá vất vả rồi, vượt qua quỷ môn quan sinh con, lại gặp phải tai họa này.

Từ Sinh quay người đến bàn phía sau rót cho cô ấy một cốc nước nóng, hơi cúi người, cẩn thận đặt lên bàn bên cạnh.

Vì không nghe thấy mình nói, lại sợ ngữ điệu quá kỳ lạ, nên Từ Sinh nói rất nhỏ nhưng động tác rất dịu dàng: "Cô uống chút nước nóng đi."

Người phụ nữ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Từ Sinh đầy vẻ thê lương và sợ hãi. Mãi một lúc sau, cô ấy mới run rẩy nhận lấy từ tay Từ Sinh, cố gắng không để cậu nhìn thấy những đường vân màu xanh tím trên tay mình.

Từ Sinh ngẩng đầu, cũng không muốn xát muối vào vết thương của người khác. Nhìn khẩu hình, cậu đoán người phụ nữ kia đang nói "cảm ơn".

Thấy cô ấy uống từng ngụm nước nhỏ, dường như đã hồi phục phần nào từ trạng thái suy sụp, Từ Sinh mới yên tâm đứng thẳng dậy.

Sương đen từ nãy đến giờ không có động tĩnh gì, động tác hôn hít, vuốt ve trên má Từ Sinh đã dừng lại, chuyển sang nghịch ngợm hàng mi dài của cậu một cách buồn chán.

Thấy cậu đưa nước cho người phụ nữ, Thần không hề tức giận, ngược lại còn thấy rất thú vị.

Thần như lần đầu tiên thổi vào mắt Từ Sinh.

Từ Sinh không biết là sương đen đang nghịch ngợm, chỉ cảm thấy trước mắt hơi mờ đi trong giây lát.

Ngay sau đó, tình trạng bên dưới lớp áo khoác kín mít của người phụ nữ vẫn đang uống nước kia đã lộ ra.

Ánh mắt cô ta đen ngòm, như hai cái giếng sâu hun hút, khóe môi bằng phẳng như con rối, những đường vân màu xanh tím trên cánh tay đã biến mất, bởi vì...

Trên cánh tay cô ta bỗng nhiên thiếu mất hai mảng thịt lớn!

Từ Sinh không khỏi choáng váng vài giây. Bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng đó cũng phải cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn. Giòi bọ mục rữa, dấu răng lộn xộn...

Rồi lại liên tưởng đến thứ đứa trẻ đang cầm trên tay.

Cậu gần như có thể hình dung ra, trong căn hầm ẩm thấp, tối tăm, kín mít, một người phụ nữ bất lực đau đớn nhìn đứa con bị nguyền rủa như con quỷ đòi nợ, cười khúc khích rồi lao tới cắn đứt thịt trên cánh tay cô...

Người mẹ này thậm chí còn có thể đưa đứa trẻ ra ngoài mà không hề căm hận đến mức cùng chết với gia đình kia.

Từ Sinh không khỏi đoán xem tại sao cô ấy lại chọn "ngoại tình"? Là bị lừa hay còn có ẩn tình gì khác?

Cậu vô tình chạm vào chiếc ghế, tạo ra một loạt tiếng động lớn, khiến mọi người vốn đang nhìn đứa trẻ ma quái kia đều tò mò quay đầu lại nhìn cậu.

Đối mặt với ánh mắt của mọi người, sắc mặt Từ Sinh hơi tái nhợt.

Luồng khí lạnh nhàn nhạt bao trùm lấy toàn thân cậu, nụ cười nhẹ nhàng theo "cơ thể" đang run rẩy của sương đen truyền đến cậu.

Sương đen không có giá trị quan, không có ý định hại người, cũng chẳng có ý định cứu người. ( truyện trên app T Y T )

Sự tồn tại của Thần là một ẩn số và lý do bám theo Từ Sinh để trêu chọc cậu rõ ràng cũng vậy.

Từ Sinh cuối cùng cũng hiểu tại sao mình có thể nhìn thấy những thứ mà người khác vẫn chưa nhìn thấy được, chắc chắn là thứ sau lưng này đang giở trò!

Bạn trai của Lục Nghiên Nghiên tò mò thò đầu ra, chạy đến vỗ vai Từ Sinh.

Anh vừa vỗ một cái, đã cảm thấy một luồng hơi nóng kỳ lạ, kinh ngạc đưa tay lên nhìn rồi lại không để tâm, đưa tay gõ chữ: "Sao vậy?"

Từ Sinh do dự một lúc, không biết có nên nói hay không, ánh mắt trong veo của cậu dừng lại trên người người phụ nữ kia.

Thế nhưng không ngờ, người phụ nữ ban nãy còn run rẩy co rúm lại, không muốn để lộ những đường vân màu xanh tím trên người, lúc này đối mặt với ánh mắt của mọi người, dường như đã hạ quyết tâm, im lặng đưa tay ra, run rẩy vén áo của bản thân lên.

Trong nháy mắt, mùi hôi thoang thoảng xen lẫn thứ mùi vị khó tả tràn ngập gian nhà không lớn này. Những người đã xem qua trước đó mặt mày tái mét chạy sang một bên nôn khan, những người phía sau tò mò lại gần nhìn hai lần, rồi nhìn nhau, không khỏi nổi da gà.

Trụ trì có lẽ đã đoán được từ lâu, nhìn đứa trẻ ma quái mình đầy máu thịt đang co rúm trong xe đẩy, không khỏi thở dài, nhẹ nhàng kéo rèm xuống một chút, chậm rãi bước đến trước mặt người phụ nữ.

Ông chắp tay, khẽ thở dài.

"Những gì tôi có thể làm đã làm hết rồi, vết thương trên người cô tôi cũng sẽ cố gắng hết sức giúp cô giải quyết. Chỉ là sau này..."

Trụ trì không hiểu sao lại quay đầu nhìn Từ Sinh đang đứng im tại chỗ với sắc mặt tái nhợt, chậm rãi nói: "Cô phải trông chờ vào tạo hóa, phải tin vào nhân quả luân hồi, thiện ác đều có báo ứng."

Người phụ nữ run rẩy, lấy tay che mặt khóc nức nở.

Từ Sinh không nghe thấy hai người nói gì, chỉ cảm thấy cô ấy trông rất đáng thương và đau buồn, thở dài một tiếng.

Trong đầu cậu không khỏi bắt đầu suy nghĩ về cốt truyện liên quan đến đứa trẻ ma quái kỳ lạ này. Trong tư liệu mà hệ thống cung cấp cho cậu dường như không có những thứ này, cậu cũng không có manh mối nào. 

Muốn giải quyết triệt để những chuyện rắc rối này e rằng rất khó, cũng không biết làm thế nào để đến được thế gia ẩn cư kia.

Vừa nghĩ đến đây, cậu cảm thấy vành tai đau nhói.

... Không để ý đến tà vật đang bám dính lấy mình phía sau, Từ Sinh không nghe thấy nên giả vờ như không biết thứ đó đang quấn lấy mình, mặc kệ Thần hờn dỗi thổi khí vào tai cậu.

Mọi chuyện sau đó được giải quyết dễ dàng hơn một chút. Trụ trì đã giúp người phụ nữ giải quyết vấn đề trên tay bằng một bí pháp nào đó, sau đó dặn dò vài đệ tử đưa cô ấy xuống núi.

Buổi chiều cơ bản không có việc gì, sau khi làm xong bài tập buổi tối, mặt trời đã ngả về tây.

Từ Sinh vẫn bị bạn trai của Lục Nghiên Nghiên và một vài đệ tử vây quanh. Họ gõ chữ rất nhanh, đều hỏi cậu làm thế nào cảm nhận được người phụ nữ kia có điểm khác thường.

Đôi mắt đen láy của Từ Sinh lộ ra vẻ khó xử hiếm thấy. Cậu không thể nói rằng trên người tôi có một con quái vật siêu to khổng lồ, hôm qua vừa đánh nhau với bức tượng, hôm nay cho tôi buff chứ? 

Hàng mi dài của cậu rũ xuống, trông vô cùng ngây thơ, đáng yêu và đáng thương.

Mọi người thấy cậu cũng có vẻ mặt hoang mang, nên không hỏi thêm nữa, thi nhau gõ chữ phỏng đoán:

"Có phải vì cậu có thể chất quá yếu nên dễ nhìn thấy những thứ này không? Viên ngọc linh mà ngài trụ trì đưa cho cậu, cậu có mang theo bên mình không?"

"Khả năng này rất cao nhưng có phải lần đầu tiên cậu đưa nước cho người phụ nữ kia đã nhận ra điều bất thường rồi không? Cậu giỏi quá!"

Từ Sinh ngoan ngoãn lấy viên ngọc linh ra cho mọi người xem, rồi lắc đầu.

"Haiz, thôi, nghĩ mãi cũng vô ích. Đúng rồi, tối qua cậu có ngủ ngon không? Hôm nay có muốn ở với chúng tôi không?" Một tiểu đệ tử sờ mũi, hơi ngại ngùng.

Một người khác trêu chọc cậu ta: "Cậu nào có phải lo lắng người ta ngủ không ngon, rõ ràng là tự cậu sợ rồi chứ gì! Hahahaha!"

Thiếu niên trông còn khá nhỏ tuổi kia xấu hổ đến đỏ mặt, một tay đẩy điện thoại ra, tay kia khoác lên vai Từ Sinh một cách tự nhiên. 

Từ Sinh cảm thấy sự tương tác của họ rất thú vị, đang mỉm cười nhìn thì thấy thiếu niên vừa khoác vai cậu như bị bỏng "xì xì" rụt tay lại, ôm tay nhảy tại chỗ.

"Nóng! Đau chết tôi rồi!" Thiếu niên nước mắt lưng tròng, gõ chữ đưa ra trước mặt Từ Sinh.

Từ Sinh nghiêng đầu khó hiểu.

Bạn trai của Lục Nghiên Nghiên cũng trợn tròn mắt, vội vàng kích động nói: "Đúng đúng, vừa nãy tôi vô tình chạm vào cũng bị như vậy!"

Bầu không khí vốn đang hài hòa bỗng nhiên bị phá vỡ, mọi người đều cảm thấy kỳ lạ. Có người không tin tà, đưa tay ra chạm vào, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Trong lòng Từ Sinh chợt lạnh toát.

Sương đen lượn lờ quanh cậu, như một con rắn độc đã mai phục từ lâu, lặng lẽ siết chặt con mồi, chiếc lưỡi rắn để lại luồng gió ẩm ướt bên tai Từ Sinh.

Một lúc sau, các đệ tử đưa ra một kết luận khó tin:

"Hình như... Chúng tôi không thể chạm vào cậu, vừa chạm vào sẽ bị bỏng?"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play