Có lẽ bởi vì gương mặt của Từ Sinh và các đệ tử đều mang biểu cảm hoang mang, khó hiểu, trụ trì khẽ cười, trông có vẻ thần bí nhưng cũng rất nghiêm túc:

“Cũng giống như trong một số truyền thuyết dân gian, người ta thường gọi loài chồn là 'Hoàng Đại Tiên'. Có lẽ loài chồn tinh quái này không phải là Đại Tiên thật sự nhưng để bày tỏ sự tôn trọng và cầu xin sự che chở, người ta thường 'lấy lòng' chúng.

'Thần linh' ở đây cũng vậy.

Khác biệt duy nhất có lẽ là thứ sinh ra đã không có giá trị quan, hỗn loạn và tà ác này không thể phù hộ cho người thường giống như Hoàng Đại Tiên mà lại làm theo ý mình, mọi người cũng chẳng thể làm gì được Thần.

Cách duy nhất là cung phụng, hầu hạ, dỗ dành vị 'Thần' này thật tốt, hoặc là Thần đạt được thứ mình muốn, sau đó nếu Thần cảm thấy không còn hứng thú nữa thì sẽ tự rời đi.”

Trụ trì thấy vẻ mặt của từng người bọn họ đều lộ ra vẻ hiểu rõ thì thong thả vuốt râu, nói thêm câu cuối cùng: “Số lượng loại 'thần linh' này rất ít, trăm năm mới có một. Nếu thần linh dễ nói chuyện thì cũng thôi nhưng nếu Thần khó hầu hạ, e rằng phải hiến tế không biết bao nhiêu thứ mới có thể để Thần rời đi, đó là một sự tồn tại vô cùng đáng sợ với sức mạnh cường đại.”

Tiểu đệ tử kia dùng sổ ghi chép dịch chữ ra cho Từ Sinh xem, sau đó lại lo lắng hỏi: “Vậy nếu Thần thấy thú vị, cứ mãi không chịu đi thì sao ạ?”(App TYT)

Từ Sinh xem xong chữ, đột nhiên ngẩng đầu, môi khẽ mấp máy. Thật ra cậu không muốn liên tưởng đến thứ cứ quấn lấy mình nhưng dường như chỉ có cách giải thích này là hợp lý nhất.

Trụ trì lắc đầu, thở dài: “...Vậy thì sẽ là sinh linh đồ thán.”

Từ thần thái của trụ trì cũng có thể đoán được kết quả sẽ như thế nào, Từ Sinh không khỏi có chút thất vọng.

Mọi người đều lần đầu tiên nghe nói đến khái niệm 'thần linh' như thế, sau một hồi tò mò cũng dần bình tĩnh lại, thảo luận thêm một số chuyện khác rồi giải tán.

Bạn trai của Lục Nghiên Nghiên vỗ vai Từ Sinh, bảo cậu đi rửa mặt, rửa mặt xong thì đi làm lễ sớm.

Từ Sinh vội vàng đồng ý, rồi lại do dự một lát, quay đầu nhìn chiếc khăn lông trắng bị thứ gì đó chạm vào, treo lơ lửng một bên một cách khó hiểu, nhắm mắt lại, trực tiếp quay người đi vào phòng vệ sinh.

Nước lạnh dội lên mặt, Từ Sinh rùng mình, từng giọt nước rơi xuống bồn rửa mặt, phản chiếu chóp mũi và hốc mắt đỏ ửng của cậu.

Từ Sinh từ từ thở ra một hơi.

Lúc cậu mới vào chùa vẫn chưa có gì khác thường, kết quả đêm qua thứ đó lại đến, lợi dụng khi tất cả mọi người trong chùa không hề hay biết gì. Cậu suy nghĩ một chút, cũng không thể chủ động nói cho bọn họ biết sự thật về lời nguyền, e rằng trình độ của mấy người trụ trì không đủ để nhìn ra, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Bây giờ càng khó khăn hơn, Từ Sinh cảm thấy thứ quấn lấy mình này chắc chắn có thân phận không tầm thường, rất có thể là 'thần linh' trong truyền thuyết kia.

… Lần đầu tiên làm nhiệm vụ mà đã gặp phải chuyện này, thật sự ổn sao?

Từ Sinh khóc không ra nước mắt, kêu hệ thống ở trong lòng cũng không có phản hồi, cậu đành phải vịn vào mép bồn rửa mặt, tùy ý lau đi những giọt nước trên mặt.

Dù sao thì ở lại chùa dường như cũng chẳng có tác dụng gì, thứ đó càng ngày càng quá đáng. Tuy nhiên, theo những gì bọn họ vừa thảo luận, ở thủ đô Hoa Quốc, nhà họ Ngôn và nhà họ Triệu là những gia tộc hào môn linh dị, ngoài ra còn có một thế gia ẩn cư.

Từ Sinh cảm thấy cậu không thể trông cậy vào hai gia tộc đầu tiên, thứ nhất là nhà họ Triệu không rõ lai lịch, nôn nóng đi qua sẽ làm rối loạn cốt truyện. Thứ hai là nhà họ Ngôn… Ngay cả lời nguyền mà gia chủ nhà họ Ngôn cũng không nhìn ra, trình độ thật sự khó mà khen ngợi được.

Cái còn lại duy nhất chính là thế gia ẩn cư kia nhưng muốn tiếp cận thế gia đó lại là một vấn đề khó giải quyết.

Thôi vậy… Thật sự không được thì chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Từ Sinh cúi đầu, một giọt nước long lanh từ hàng mi rơi xuống, vừa định rơi vào mắt thì đã bị một luồng khí lạnh cuốn đi.

Cậu có chút bực bội, đôi mắt đen láy ươn ướt ngước lên nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy gì, chỉ có những luồng khí đen lờ mờ lượn lờ trước mặt.

Từ Sinh lập tức quay đầu, đi về phía bên ngoài từ đường.

Sương đen cũng không ngăn cản cậu, rất có hứng thú mà thong thả đi đằng sau cậu, duy trì khoảng cách chưa đến vài cm với cậu, nhìn cậu vội vàng ngồi xếp bằng trên bồ đoàn tham gia lễ sớm, mới ung dung thong thả lúc thì mân mê môi cậu, lúc thì liếm lông mi, lúc lại cắn vành tai. ( truyện trên app tyt )

Từ Sinh cố gắng không nghĩ gì cả, tiến vào trạng thái tụng kinh, cố gắng phớt lờ hành động của thứ xấu xa này.

Chỉ là, cậu cố gắng nhập tâm rồi nhưng trụ trì đang dẫn dắt bọn họ làm lễ sớm ở phía trước lại có vẻ mặt khác thường.

Tụng kinh xong, dường như không cảm ứng được gì, ông cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn, mới phát hiện hào quang mờ nhạt quanh thân pho tượng, trông như vừa gặp phải tai ương gì đó.

Trụ trì kinh hãi, sắc mặt tái nhợt, vừa đau lòng vừa tức giận nhìn pho tượng từ bi, hận không thể lên đó tự mình đánh bóng lau sáng bức tượng.

Ông run rẩy nói: “Tại sao...”

Các đệ tử bên dưới cũng từ trạng thái tụng kinh hoàn hồn, tất cả cùng tò mò ngẩng đầu nhìn lên bức tượng, tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc chiếm cứ cả từ đường.

Từ Sinh vẫn chuyên tâm, bị người bên cạnh đẩy một cái mới hoàn hồn.

Cậu cũng ngẩng đầu nhìn pho tượng, lập tức giật mình.

Pho tượng vốn khiến người ta yên tâm, cảm thấy có thể trấn giữ chùa Lũ Sơn, lúc này quả thực...

Trong lòng Từ Sinh nảy sinh một dự cảm không lành, chẳng lẽ là thứ quấn lấy mình đã khiến pho tượng mất hết hào quang? Hay nói cách khác, không phải lúc mới vào chùa không có gì khác thường, mà là pho tượng này đã thay cậu đỡ, bảo vệ cậu nhưng không thành công!

Thật đáng sợ.

Mọi người đã xuống khỏi bồ đoàn, túm tụm thành từng nhóm nhỏ, sôi nổi thảo luận xem nên làm gì. Trụ trì dẫn đầu, bên cạnh có hai đệ tử đỡ ông, vẻ mặt ai nấy cũng lộ rõ vẻ lo lắng.

Thấy Từ Sinh đi tới, trụ trì định nói gì đó rồi lại thôi.

Đúng lúc bạn trai của Lục Nghiên Nghiên ở bên cạnh trụ trì, tay nhanh thoăn thoắt thay ông nói:

“Sư phụ nói, gần đây thế đạo rất loạn, vốn dĩ chùa Lũ Sơn chúng tôi chủ yếu dựa vào pho tượng này, dựa vào mối liên hệ của nó với bề trên, mới có thể giúp mọi người thoát khỏi khốn cảnh và đau khổ. Bây giờ tình hình này chẳng khác nào rút đi trụ cột của chúng tôi!”

Hơn nữa, cho dù pho tượng không có tác dụng gì thì việc biểu tượng thờ phụng bị hủy hoại cũng đủ khiến bọn họ khốn đốn rồi.

Từ Sinh nhìn những gì bọn họ viết, trong lòng không khỏi khẽ động.

Bởi vì cậu, sương đen mới đuổi theo tới đây...

“Nhưng mà, chúng tôi cũng biết đây có lẽ là do số phận sắp đặt, không liên quan đến ai cả, chỉ có một điều không tốt lắm là hôm nay vốn đã hẹn một vị thí chủ đến, cô ấy nói mình bị quấy rầy nhiều ngày rồi, muốn chúng tôi giúp trừ tà.”

Trụ trì mang vẻ u sầu nhàn nhạt trên mặt, ra hiệu cho bạn trai Lục Nghiên Nghiên đừng nói nữa, chỉ nhắm mắt lại, như lão tăng nhập định đang suy nghĩ vấn đề.

Mọi người cùng thở dài.

Nửa thân trên của Từ Sinh vẫn còn cảm giác lạnh lẽo nhớp nháp, dường như là những luồng khí đen giống như dây leo luồn qua khe hở áo bào, quấn quanh eo thon thả của cậu như loài bò sát nào đó.

Tay cậu nắm chặt, âm thầm chịu đựng thứ kỳ quái này đang bám trên người mình, cố gắng cúi đầu, chớp mắt nhìn những gì đệ tử viết cho cậu.

[Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến, quả nhiên loại chuyện này không thể nói lung tung, nếu không… Haiz, vốn dĩ vị thí chủ kia nói vấn đề rất khó giải quyết, chúng tôi còn nói không sao, bây giờ đúng là gặp phải rắc rối lớn rồi.]

Từ Sinh do dự một hồi, tuy bên tai không nghe thấy lời nói của mọi người nhưng cảm nhận được bầu không khí ảm đạm, vẫn không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi: “Nếu… Thứ đó rời đi thì sao? Pho tượng có từ từ khôi phục lại không?”

Mấy đệ tử kia lập tức gật đầu chắc nịch.

Từ Sinh cúi đầu gật đầu.

Cậu vẫn phải nghĩ cách khác, không thể hại những người này được.

Đang lúc suy nghĩ, cậu thấy trụ trì đang nhắm mắt trầm tư bỗng mở mắt ra, trong mắt có chút u sầu nhàn nhạt, lên tiếng nói với mọi người:

“Không sao, chỉ cần có thể hoàn thành việc của mình là đủ rồi, mọi người đừng nóng vội, bây giờ hãy tự đi làm lễ sớm. Từ Sinh, thí chủ...”

Trụ trì nhìn chàng trai tuấn tú mang vẻ mặt hoang mang, cố gắng phân biệt những gì ông nói, không khỏi thở dài trong lòng.

Thể chất của chàng trai này quá yếu, dính phải thứ gì đó cũng là chuyện bình thường, trụ trì cũng sẽ không trách cậu, chỉ là bản thân ông vốn không nhìn ra được số mệnh của cậu...

Đừng nói đến việc giúp chàng trai này như thế nào, bây giờ ngay cả bản thân họ cũng khó mà tự bảo vệ mình.

Trụ trì nhẹ nhàng kéo cậu một cái, gọi một tiểu đệ tử bên cạnh lại, nói với cậu ta một hồi, rồi đặt viên ngọc linh trong tay vào tay cậu.

“Trụ trì nói, thể chất của thí chủ yếu ớt, vốn dĩ đến chùa Lũ Sơn chúng tôi để tu tâm dưỡng tính, hấp thụ chút khí an lành thuần khiết nhưng không ngờ pho tượng lại bị hủy, thể chất của thí chủ dễ bị thứ gì đó bám vào, nên đưa cho thí chủ viên ngọc linh hộ thân.”

Từ Sinh ngẩn người, cung kính cúi đầu cảm ơn trụ trì.

Trụ trì như nhìn đứa trẻ, thở dài một tiếng, vươn tay vỗ nhẹ vào vai cậu.

Ngay sau đó, ông không còn khỏe khoắn như hôm qua, ngược lại có vẻ hơi tuổi già sức yếu, đi về phía trước chùa, chậm rãi rời khỏi từ đường.

Từ Sinh không khỏi nhìn theo bóng trụ trì rời đi, rồi mới cúi đầu.

Các đệ tử bên cạnh cũng không làm lễ sớm nữa, mọi người vây quanh cửa, kéo Từ Sinh theo, cùng nhau đi ra cửa, chuẩn bị đón tiếp nữ thí chủ đến hôm nay.

Từ Sinh lịch sự gật đầu mỉm cười với mọi người, cảm thấy xung quanh mình như có thêm một bức tường khí vô hình nào đó, ngăn cách cậu với những người khác.

Những người đó lại không hề hay biết, chỉ có mình Từ Sinh cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tham lam, đầy chiếm hữu bao trùm lấy cậu.

Ngay cả chỗ mà trụ trì vô tình chạm vào lúc nãy cũng không ngoại lệ, thậm chí vùng da nhỏ đó còn nóng lên.

Tim Từ Sinh đập thình thịch, cậu mỉm cười với mọi người, chậm rãi đi đến phía sau mọi người.

Dường như đã hạ quyết tâm, hoặc cũng có thể là mang tâm lý đánh cược, Từ Sinh nhỏ giọng nói với không khí:

“Chúng ta nói chuyện đi.”

“... Được không?”

Câu trả lời dành cho cậu là sương đen lặng lẽ tách môi cậu ra, luồng khí lạnh lẽo không hề báo trước xông vào khoang miệng cậu.

Từ Sinh lập tức trợn tròn mắt.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play