Bạn trai của Lục Nghiên Nghiên cũng là một người tốt bụng, không hề giống như một số người mang lòng thù địch đối với thanh niên có ngoại hình xuất chúng, trái lại còn rất chu đáo quan tâm đến việc cậu không nghe thấy, dùng một đoạn ghi chú dài trên giấy để giới thiệu cho cậu cách bố trí trong ngôi chùa này.

Từ Sinh biết góc nhìn của thế giới này có chút đặc biệt, tồn tại những thế lực siêu nhiên, thần và quỷ, vì vậy việc một số ngôi chùa cũng bắt kịp thời đại, có phòng cho khách du lịch ở lại cũng không có gì đáng trách, cậu nhanh chóng chấp nhận.

Chỉ là dù có tiên tiến đến đâu thì trong đó cũng không có hoạt động giải trí gì. Người nọ nghĩ một chút, nhét cho Từ Sinh một quyển Kinh, dặn cậu nếu ban đêm tinh thần không ổn định, gặp ác mộng thì có thể bật đèn đọc một lúc.

Từ Sinh rất biết ơn nhận lấy, sau đó cùng mọi người làm xong bài tập buổi tối, rồi chậm rãi đi về phía phòng tắm.

Phòng vệ sinh chung rất đơn sơ, Từ Sinh cũng không để ý nhiều, vội vàng tắm rửa xong. Trên người cậu vẫn còn mang theo hơi nước nhàn nhạt, thân hình gầy yếu ẩn dưới lớp áo ngủ rộng thùng thình, trông rất yếu ớt.

Cổ trắng nõn thon thả khoác một chiếc khăn lông trắng đã vắt khô, cậu nhón chân đặt bàn chải và cốc đánh răng của mình lên tầng cao, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, có chút buồn ngủ đi về phía phòng ngủ của mình.

Cậu cũng không biết đã bao nhiêu ngày không được ngủ một giấc ngon rồi, thứ đó vẫn luôn như hình với bóng đi theo sau cậu, dù là tắm rửa, lên lớp, ngủ, cho dù Từ Sinh giả vờ như mình không biết, không nhìn thấy cũng không được, tên đó cứ nhất quyết phải thể hiện sự tồn tại của mình.(App TYT)

Chiếc khăn lông trắng bị Từ Sinh tùy ý kéo xuống khỏi cổ, đặt sang một bên, cậu khẽ rên lên một tiếng, cảm thấy toàn thân đau nhức vì phải di chuyển nhiều.

... Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.

Từ Sinh mơ màng nghĩ. Ban đầu cậu còn định dọn dẹp một số thứ trong túi trước khi ngủ nhưng bây giờ khăn vẫn còn trên tay, đã không nhịn được ngã xuống giường ngủ thiếp đi...

Bên cạnh gối là một quyển Kinh tỏa ra mùi mực nhàn nhạt, nghiêng đầu sang có thể cảm nhận được một cảm giác an tâm đến bất ngờ, ra khỏi phòng ngủ rẽ trái chưa được hai bước là từ đường, mùi hương trầm và mùi gỗ thoang thoảng trong phòng, giống như một dòng suối nước nóng sủi bọt, xoa dịu những dây thần kinh đang thả lỏng của Từ Sinh.

Người thanh niên chậm rãi nhắm mắt lại.

Lông mi dài đen nhánh thỉnh thoảng khẽ rung động, dáng vẻ lúc ngủ của cậu rất ngoan ngoãn, đôi môi hồng hào chỉ hơi hé mở một chút, nhìn kỹ mới thấy được một chút đầu lưỡi.

Không khí dường như ngưng đọng một lát, qua một lúc lâu, gần đến mười hai giờ đêm - Lúc nửa đêm, một làn sương đen lạnh lẽo ập đến.

Bức tượng từ bi hiền lành trong từ đường ở cửa cúi đầu, ánh sáng vàng xung quanh mờ nhạt dần, mùi hương nhàn nhạt càng nồng nặc hơn...

Làn sương đen đã đồng hóa thành công ánh sáng vàng càng thêm đáng sợ, âm khí mạnh mẽ dường như có động tĩnh ngưng tụ thành thực thể, trong lúc chảy xuôi biến ảo, có thể thoáng thấy một bên mặt của người đàn ông lạnh lùng tuấn mỹ.

Sương đen giống như tấm vải bọc trẻ sơ sinh bao trùm lấy Từ Sinh.

"Thần" phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.

Trên mu bàn tay trắng nõn của Từ Sinh mơ hồ hiện lên vài đường gân xanh, bàn tay đang nắm chặt chiếc khăn càng rõ hơn nhưng chỉ trong giây lát, sương đen đã tinh nghịch gạt tay Từ Sinh khiến cậu buông đồ vật trong tay ra.

Từ Sinh hơi cau mày trong giấc ngủ nhưng vẫn chưa tỉnh lại, chỉ lật người.

Gò má mềm mại của cậu cọ vào gối, lại dựa vào mu bàn tay.

Thần khẽ cười, cúi người xuống hít một hơi thật sâu vào chiếc khăn vẫn còn vương vấn hơi nước và mùi sữa tắm nhàn nhạt trên người cậu, sau đó cầm chiếc khăn lên, rất chu đáo đặt nó vào đúng vị trí của nó.

Thần lại cúi người xuống, trên khuôn mặt lạnh lùng tàn nhẫn của người đàn ông hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, rõ ràng rất đáng sợ nhưng lại có thể nói ra những lời như đang làm nũng và trách móc giữa hai người yêu nhau.

"... Hư quá, bé cưng của tôi lại muốn thoát khỏi tôi, còn muốn tôi biến mất."

"Phải phạt!" Tiếng thì thầm của hồn ma mang theo hơi thở lạnh lẽo và nụ cười tà ác, điều duy nhất đáng mừng là người kia căn bản không nghe thấy: "Phải ăn em từng miếng, từng miếng một, rồi ăn sạch..."

"Phải giấu em đi... Ăn sạch..."

Trong lúc ngủ mơ Từ Sinh "ưm" một tiếng.

Cậu cảm thấy vành tai lạnh buốt, sau đó lại tê dại nóng rực, khiến sống lưng cậu mềm nhũn, chỉ có thể mơ màng mở mắt ra, không biết chuyện gì đã xảy ra.

Cảnh tượng choáng váng trước mắt kéo dài hai giây, cậu chớp mắt cảm thấy không đúng lắm, trước khi ngủ có ánh trăng trong trẻo chiếu qua song cửa sổ, sao bây giờ trước mặt lại tối đen như mực, thật sự duỗi tay không thấy năm ngón tay.

Quan trọng là Từ Sinh còn không nghe thấy tiếng động gì, cậu hoảng sợ, cố gắng bình tĩnh lại, dựa vào trí nhớ ngồi dậy khỏi giường, "bụp" một tiếng bật đèn ngủ.

Không sáng.

Từ Sinh liên tục chớp mắt hai lần, xác định mình không phải bị mù, dường như có ánh sáng lờ mờ, chỉ là rất xa và mơ hồ.

Trong lòng cậu chợt lộp bộp một chút, tự an ủi mình rằng có lẽ là do đèn trong chùa không có ai thường xuyên sử dụng nên bị hỏng, hít sâu một hơi, quỳ trên giường mò lấy điện thoại.

Điện thoại vẫn còn bên cạnh, Từ Sinh thở phào nhẹ nhõm, bật đèn pin, có chút khó khăn quan sát xung quanh, nghi ngờ cảm thấy ánh đèn dường như rất yếu ớt.

... Cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra? Chẳng lẽ nói...

Ý nghĩ đó còn chưa hình thành đã bị Từ Sinh gạt bỏ.

Từ Sinh vội vàng lắc đầu, nơi này là chùa, loại địa phương này chắc chắn không giống ở nhà, chắc chắn thứ đó không thể xuất hiện, cậu không thể nghi thần nghi quỷ.

Cậu nhìn quanh một lượt, cảm thấy không có gì khác thường, duy nhất chỉ có ánh đèn rất mờ, vừa định thở phào nhẹ nhõm thì ngẩng đầu liếc thấy chiếc khăn lông trắng treo lơ lửng một bên.

... Chờ đã.

Cậu, lúc vào phòng, rõ ràng là buồn ngủ đến mức kéo theo cả khăn tắm nằm trên giường ngủ thiếp đi mà?

Cửa phòng đã được khóa kỹ, không có ai khác vào, vậy thì trong phòng còn có ai nữa?

Từ Sinh khẽ nức nở, cậu thật sự đã bị quấy nhiễu liên tục nhiều ngày, cảm thấy tinh thần mệt mỏi đến điểm giới hạn, tay nắm chặt chiếc chăn không biết đã rơi lên người mình từ lúc nào, liên tục lùi về phía sau.

Cậu dùng hai tay ôm lấy chân mình, run rẩy một cách khó nhận thấy, cuối cùng cố nén nỗi sợ hãi, nhanh chóng lấy quyển Kinh từ bên cạnh gối.

Một lớp mồ hôi lạnh mỏng manh chảy ra trên trán, cậu kéo chăn trùm kín mình, tay lật Kinh rất nhanh, tùy tiện tìm một trang mà lúc dạy học buổi tối nói có thể tĩnh tâm, an thần đuổi quỷ, nuốt nước bọt, nhanh chóng đọc.

Cậu đã cố gắng hết sức thả lỏng tinh thần, khiến bản thân hoàn toàn đắm chìm và không còn tạp niệm nhưng một luồng khí lạnh luồn lách sau lưng khiến cậu đột nhiên ngừng đọc!

"Tạch" một tiếng, đèn pin tắt.

Bóng tối bao trùm.

Giọng Từ Sinh nhỏ hơn một chút, không biết từ lúc nào một làn sương mỏng đã phủ lên khóe mắt, làm ướt một ít lông mi, giọng cậu run run, đáng thương cuộn tròn trong chăn không dám nhúc nhích.

"Thần" ngậm lấy vành tai Từ Sinh.

Làn gió ẩm ướt khẽ lay động, Thần khẽ ngâm nga: "Thật đáng thương, có phải bảo bối của tôi rất đáng thương không..."

Từ Sinh không nghe thấy, chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy, một nỗi sợ hãi và nỗi buồn dâng lên tràn ngập khắp cơ thể, cậu thậm chí chỉ cách từ đường một chút, tại sao lại như vậy...

Có phải hệ thống đang lừa cậu không? Lời nguyền đó thật ra không đơn giản như vậy!

Thật ra Từ Sinh không tin là không có thù oán gì mà thứ này lại đuổi theo đến tận chùa để quấy rối cậu. Trừ khi là do cậu đã quấy rầy người ta, thứ quấn lấy cậu này chính là chủ nhân của sợi tóc kia.

Nhưng cho dù cậu có băn khoăn và nghi ngờ thế nào cũng vô dụng, đôi môi hồng hào đã bị cắn đến trắng bệch, trong đầu hiện lên rất nhiều chuyện nhưng không có cách nào chống lại một quái vật khổng lồ ẩn nấp trong bóng tối này.

Cuối cùng, Từ Sinh không nhịn được nữa, vừa nức nở vừa lăn hai hàng lệ lên tờ giấy mỏng manh. ( truyện trên app tyt )

Nước mắt nóng hổi, đôi mắt đỏ hoe giống như con thú nhỏ đang luống cuống, mềm mại ướt át.

Cuối cùng sương đen cũng thở dài, sinh vật đáng sợ, đen tối và méo mó hiếm khi động lòng trắc ẩn.

Thần nhẹ nhàng nói bên tai Từ Sinh: "Lần sau chắc chắn sẽ không tha cho em..."

Sau đó, nhìn thấy đôi mắt cậu mờ mịt, mất tập trung, lại như trừng phạt mà liếm cắn gáy cậu một cái, rồi lại thỏa hiệp: "Thôi được rồi, không được khóc nữa."

Nói rồi, Thần tiến lại gần, khuôn mặt tuấn mỹ xa lạ chưa từng xuất hiện trong tầm mắt cậu khiến người ta mê mẩn nhưng cũng cúi đầu, thành kính liếm láp những giọt nước mắt của cậu.

Thần nhìn thân thể hơi run rẩy của Từ Sinh, động tác cau mày không giống như lạnh lùng, vô cảm, ngược lại mang theo vài phần tình người, rất ư là nhân tính mà hôn lên giữa mày Từ Sinh, nhìn cậu dần dần bình tĩnh lại từ trong run rẩy.

Khác với những người khác, thứ Thần truyền cho Từ Sinh là vầng hào quang trắng dịu dàng và ôn hòa.

...

Sáng sớm hôm sau.

Cửa phòng ngủ bị gõ nhẹ hai tiếng, dường như người bên ngoài sợ Từ Sinh không nghe thấy, nên dừng một chút, rồi lại nhắn tin vào điện thoại cho cậu. Chiếc điện thoại đang được nắm chặt trong tay đột nhiên rung lên hai cái, đánh thức người còn đang say giấc nồng.

Cổ họng Từ Sinh hơi khàn, sau khi đột ngột ngồi dậy, sờ lên mặt cảm thấy hơi nóng.

Cậu đáp: "... Xin lỗi, tôi ra ngay."

Trụ trì và mấy vị đệ tử ở cửa đều rất ôn hòa, không hề cảm thấy Từ Sinh đến muộn, chỉ nhìn đôi mắt hơi mệt mỏi và đỏ hoe của cậu, trụ trì vỗ tay đệ tử, đưa tờ giấy ghi chú đến trước mặt Từ Sinh:

"Tối qua gặp chuyện gì sao? Không ngủ ngon à?"

Từ Sinh mở miệng rồi lại ngậm lại, cậu có xúc động muốn nói ra tất cả nhưng cuối cùng lại không nói một lời.

Cậu vẫn bình tĩnh, dù sao thì tối hôm qua chỉ cách từ đường một bước chân, niệm cả trang Kinh mà cũng không có tác dụng gì, kéo người ngoài vào một cách tùy tiện là không nên, dù sao cậu hoàn thành nhiệm vụ là có thể rời khỏi thế giới này nhưng người khác thì không.

Hơn nữa, cho dù đại sư có giúp cậu giải quyết thứ đang quấn lấy cậu này, nhỡ đâu đại sư lại giải quyết luôn cả cốt truyện "lời nguyền" thì sao?

Đúng là tiến không được lùi cũng không xong!

Dường như nhận thấy Từ Sinh đang do dự, trụ trì không nói nhiều, chỉ chậm rãi dặn dò đệ tử:

"Gần đây thế đạo loạn lạc, bị một số thứ quấn lấy là chuyện bình thường, chỉ cần thứ đó không cố ý hại con, con cứ bình tĩnh mời người ta đi là được."

"Linh hồn bình thường đều là người tốt, không cần quản nhiều, chỉ có hai ngoại lệ loại trừ."

"Một loại là ác linh còn oán niệm, loại này cần phải trừ khử, nói chung, ở chỗ chúng ta - Còn có nhà họ Ngôn và nhà họ Triệu, đều có thể dễ dàng giải quyết."

"Còn có một loại nữa, là 'Thần'."

“Thần sẽ không rời đi, trừ khi Thần có được thứ mình muốn.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play