“Anh Tần.”
Quan Thịnh gọi với giọng điệu lên xuống trầm bổng.
Khi Tần Túc quay lại nhìn anh ta, nhưng anh ta lại mỉm cười không nói gì mà chỉ giơ tay ra.
Tần Túc im lặng một lúc, sau đó giơ tay nắm lấy tay Quan Thịnh kéo anh ta dậy, chỉ “ừm” một tiếng nhẹ nhàng, coi như đáp lại.
Quan Thịnh cảm thán, nhỏ giọng nói: “Hiếm thấy đấy hiếm thấy đấy.”
Anh lắc đầu rồi rời đi.
Tần Túc đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt hơi bất lực.
Fan của Tần Túc đầy hoang mang.
[ Quan đại gia và anh Tần đang đánh đố gì thế? ]
[ Không biết nữa! Luôn cảm thấy họ có bí mật! ]
[ Trong vòng ba phút, tôi phải biết hết mọi thông tin về chuyện này! (Đẩy kính) ]
Dù sao khán giả trong phòng livestream cũng chỉ là người ngoài cuộc, không thể như hai người họ mà tự mình cảm nhận được dòng chảy ẩn giấu kia.
Quan Thịnh tò mò nhìn thấy hành động nhỏ không giấu nổi của Tần Túc, liên tục lắc đầu chậc chậc chậc.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Quan đại gia, mau ra đây xem này!”
“Tới ngay.....”
“Anh Tần, chờ một chút.”
Nhung Thu nhanh tay kéo góc áo Tần Túc, chỉ vào cành cây không xa: “Là sơn trà.”
Tần Túc tiến lại gần kiểm tra, quả nhiên là bữa tối hôm qua của họ.
Anh lấy ra một dải vải màu đỏ, trên đó còn có những sợi chỉ thừa lởm chởm, anh nhanh chóng buộc nó lên cành cây.
Nhung Thu tò mò: “Đây......là quần áo sao? Quần áo của ai vậy?”
Đỏ chói như vậy, trong số các khách mời ai lại mặc quần áo sặc sỡ như thế?
Hình như hiểu được sự bối rối của Nhung Thu, Tần Túc cười nói: “Là của Úc Tử Hoài, đây là đồng phục tập nhảy của cậu ta.”
Nhớ đến việc Úc Tử Hoài lải nhải than phiền cường độ luyện tập quá cao, ngày nào cũng phải ăn kiêng, Nhung Thu liền hiểu ngay tại sao bộ đồng phục tập nhảy của cậu lại trở nên như thế này.
Vẻ mặt của Tống Quy Khê dịu dàng nói: “Quần áo của Úc Tử Hoài cũng coi như đóng góp cho chúng ta rồi.”
Tần Túc thản nhiên “ừm” một tiếng: “Đánh dấu xong rồi, đợi lúc về chúng ta sẽ quyết định có hái hay không.”
Tống Quy Khê: “Anh Tần thật sự chu đáo quá, chúng em đều nghe theo anh.”
Cô ta cười nhìn Nhung Thu, nói rõ từng chữ: “Có đúng không, Thu Thu?”
Nhung Thu không hiểu tại sao cô ta lại lôi cô vào, còn cố ý gọi thân mật như vậy, liền lơ đãng gật đầu.
Trên đường đi, Tống Quy Khê như uống nhầm thuốc, cứ mở miệng là lại nhắc đến Nhung Thu.
Nhung Thu khó chịu nhìn bộ dạng dịu dàng, thân thiện của cô ta, cô chỉ cảm thấy bực bội.
Cô gọi hệ thống ra, lật xem cốt truyện gốc.
Hệ thống: 『Bảng trắng xuất hiện —— Hử? Tôi ra được rồi à?』
『Ký chủ! Tôi chờ cô vất vả quá, cô có biết tôi ở trong đó một mình cô đơn lắm không?!』
Nhung Thu: ‘Không biết, tôi chỉ biết cậu và hệ thống nhà khác chơi vui vẻ lắm.’
Hệ thống đứng hình.
Nhung Thu nhanh chóng lướt qua cốt truyện của chương trình sinh tồn, càng cảm thấy khó hiểu với hành động hiện tại của Tống Quy Khê.
Nữ chính bạch liên hoa không phải là tuyệt đối không hòa đồng với nghệ sĩ có vết nhơ sao?
Trong nguyên tác, khách mời cố định của {Tuyến đầu sinh tồn} vẫn là những người này.
Úc Tử Hoài luôn xoay quanh Tống Quy Khê.
Quan Thịnh là người tốt bụng, ban đầu cũng đối xử tốt với “Nhung Thu”, nhưng sau đó vì “Nhung Thu” quá khép kín và tin đồn với Tống Quy Khê, cho nên cũng dần xa lánh.
Hùng Khang Bình tưởng chừng như rất thẳng thắn nhưng lại là người chỉ lo cho mình, sau này khi bị thương được Tống Quy Khê chăm sóc chu đáo, mới cảm động mà trao tặng cô ta những nguồn lực cao cấp.
Tống Quy Khê dính lấy Tần Túc, anh chỉ lạnh nhạt né tránh.
“Nhung Thu”, một cô gái u ám, xuất hiện trong chớp mắt rồi lại rời khỏi chương trình.
Nhung Thu đọc kỹ từng chữ, chỉ nhìn thấy sự khinh thường và lạnh nhạt của Tống Quy Khê dành cho “Nhung Thu”.
Cô ta cười nói với Quan Thịnh: Nhung Thu ấy à ...... Thật ra cô ấy không nên lấy bài hát của Cổ Viễn Nhạc ...... Haiz, ai cũng có nỗi khổ riêng, nhưng mà cô ấy ......
Cô ta nũng nịu với khán giả trong phòng livestream: Tôi rất tốt mà, chỉ là cảm thấy Nhung Thu hơi khó gần, có lẽ chúng tôi không hợp nhau thôi.
Cô ta đứng trước mặt “Nhung Thu”: Cô Nhung, thật ra tôi thấy đã tham gia chương trình thì phải làm việc chứ, nếu không nhận tiền cát-xê cũng áy náy lắm.
Chỉ vài câu nói đơn giản, đã dìm “Nhung Thu” xuống dưới chân.
Trong mắt Nhung Thu thoáng qua vẻ thản nhiên, nhìn Tống Quy Khê đang thân thiện trước mặt, cô cố gắng phân tích mục đích của cô ta.
Là vì bản thân không bị cô ta gán ghép bừa bãi? Hay là vì mọi người không xoay quanh cô ta? Nên Tống Quy Khê mới không hành động giống như trong sách?
Hệ thống cũng kinh ngạc: 『Vận may của nữ chính đang giảm! Chuyện gì đang xảy ra thế?!』
Nó lại nhìn thêm lần nữa: 『Ôi chao! Thanh tiến độ nghịch tập đang tăng! Ký chủ, cô làm cách nào vậy?!』
Tống Quy Khê vẫn đang hăng say chỉ vào một bông hoa trắng đơn độc nở rộ: “Thu Thu, bông hoa này đẹp quá, chúng ta hái về trang trí phòng đi.”
Cô ta còn giơ tay ra muốn khoác tay Nhung Thu.
Nhung Thu lặng lẽ lùi lại một bước, nghiêng đầu: “Cô Tống, cô muốn làm gì thì không cần hỏi ý kiến của tôi đâu, tôi thế nào cũng được.”
Nụ cười trên môi Tống Quy Khê cứng đờ: “......”
Nhung Thu lặng lẽ nhìn một lúc, sau đó tắt hệ thống đang hò reo không rõ lý do trong đầu đi, bước nhanh đến chỗ Tần Túc đang đứng phía trước: “Anh Tần, hình như bên kia có tiếng động.....”
[ Cái quái gì thế?! Ý cô ta là sao? Con Nhung Thu này có bệnh à? Bíp ——! Bíp ——! ]
[ Con này thật là đáng ghét, quả nhiên là loại người sẽ đi đạo nhái! ]
[ Đang làm cái trò gì thế? Định thể hiện trước mặt anh Tần sao? Không phải chứ? Chương trình sinh tồn mà còn chơi trò tranh đua hả!!! ]
Phòng livestream của Nhung Thu ập vào một làn sóng chửi bới.
Fan của Nhung Thu cũng chứng kiến toàn bộ sự việc, lúc này đang xoa tay cầm vũ khí xông lên.
[ Nói cho rõ ràng, Nhung Thu và bạch liên hoa nhà các người quan hệ không tốt thì phải? Giả vờ tốt bụng gì chứ. ]
[ Buồn cười thật đấy, Khê Khê nhà các người nói chuyện với Nhung Thu như vậy, Cổ Viễn Nhạc không tức giận sao? ]
[ Đúng đúng, anh Cổ Viễn Nhạc là nhạc sĩ tài năng được Khê Khê nhà các người công khai ủng hộ đấy (mỉa mai ing) ]
Nhung Thu không biết gì về cuộc chiến đang diễn ra giữa các fan hâm mộ.
Bây giờ cô vẫn chưa quen với sự tồn tại của fan hâm mộ, cũng không có khái niệm gì về họ.
Cô chỉ biết phía đối diện màn hình là một đám người kỳ lạ, giống như đang xem võ đài, theo dõi bọn họ để giải trí.
Lúc này, cô đang cúi người che miệng, đi theo phía sau Tần Túc.
Tần Túc nheo mắt nhìn theo hướng Nhung Thu chỉ, cầm cây gậy gỗ được vót nhọn trong tay dùng sức ném đi.
Một tiếng “Cục tác——” vang lên thảm thiết.
Tần Túc cầm con mồi trong tay nhướng mày đứng dậy.
Một con gà mái rõ ràng là gà nhà bị đâm xuyên qua cánh đang loạng choạng giãy giụa.
Không khí im bặt trong giây lát.
[ ...... Chuyện gì đang xảy ra thế?! ]
[ Cái quái gì vậy? Cái quái gì vậy?! ]
“!” Nhung Thu bị hành động nhanh như chớp của Tần Túc làm cho kinh ngạc, hồi thần lại, cô che miệng không nói nên lời, đôi mắt long lanh không ngừng nhìn Tần Túc.
Tần Túc cười nói: “Có thể nói chuyện rồi.”
Nhung Thu mới buông tay xuống, vỗ tay không tiết kiệm lời khen: “Anh giỏi quá!”
Cô hào hứng đi quanh con gà to núc ních, ánh mắt và khuôn mặt đều toát lên vẻ muốn thử.
Tinh linh thuần chủng ăn chay, nhưng tinh linh lai lại ăn thịt!
Tần Túc nhanh tay buộc chân và cánh con gà mái lại, nhẹ nhàng nói: “Bây giờ chưa xử lý được, đợi về nhà rồi tính.”
Tống Quy Khê bình thản nói: “Anh Tần giỏi quá, em còn tưởng mấy ngày nay phải ăn kiêng chứ.”
“Ừm, ăn thịt mới có sức làm việc.”
Tần Túc đáp lại, nhìn thấy vẻ thèm thuồng của Nhung Thu, anh cười đưa con gà cho cô.
“Trên này vẫn còn máu, em cẩn thận đừng để dính vào quần áo.”
Tần Túc nhớ là khi Nhung Thu đến, trên vai cô chỉ đeo một chiếc ba lô, không biết trong đó có bao nhiêu bộ quần áo, nhưng chắc là không nhiều.
Ánh mắt anh chuyển động, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Nhung Thu không dám đoán ý tư của đại lão, cô hài lòng cầm con gà mái nặng khoảng bảy tám cân mà không hề thấy nặng.
Con gà mái vốn đang giãy giụa, khi được đặt bên cạnh Nhung Thu liền trở nên ngoan ngoãn.
Điều khiến cô hài lòng nhất là cô không nghe thấy tiếng nói của những loài động vật được nuôi nhốt này, nếu không cô sẽ cảm thấy hơi khó chịu khi ăn chúng.
Có lẽ là vì chúng không có linh trí? Nhung Thu đoán.
Trong thế giới tinh linh có rất nhiều loài động vật yếu ớt không biết “nói chuyện”, thường trở thành con mồi của thú dữ. ( truyện trên app T Y T )
Sau khi thu hoạch được thành quả, cô càng hăng hái dỏng tai lên, cố gắng tìm kiếm con mồi tiếp theo.
Những loài thực vật có linh khí sẽ là trợ thủ đắc lực của cô.
Cành cây lay động trong gió sẽ mang đến cho cô những tin tức từ xa.
[ Ở phía trước, phía trước cô gái nhỏ có thứ gì đó đấy. ]
[ Nhìn tôi này, hu hu hu, nhìn tôi này. ]
Nhung Thu dỏng tai lắng nghe một cách cảnh giác, vội vàng kéo góc áo Tần Túc.
Tần Túc nhíu mày hơi lùi lại một bước.
Nhung Thu chỉ cảm thấy đầu ngón tay chạm vào viên ngọc ấm áp, nhiệt độ ấy không thể giấu nổi trong da thịt, lan tràn ra.
Đầu ngón tay cô run nhẹ, không nhịn được mà co lại.
Cô ngượng ngùng nhón chân, ấp úng nói: “Anh....anh Tần, phía trước còn có thứ gì đó ạ.”
“Vậy chúng ta tiếp tục đi thôi.”
Tần Túc nhẹ giọng đáp lại.
Mảng da nhỏ trên mu bàn tay anh như bị lông vuốt nhẹ nhàng, nhưng lại có cảm giác như bị thiêu đốt.
Anh cuộn những ngón tay lại, siết chặt thành nắm đấm, sắc mặt bình thản dẫn đường phía trước.
Che chở cho Nhung Thu và Tống Quy Khê ở phía sau.
Tống Quy Khê cứng đờ nhìn hai người đang dần dần trở nên kỳ lạ, trực giác mách bảo cô ta rằng, có điều gì đó đang thay đổi.
Cô ta hoang mang muốn ngăn cản, cảm giác như có thứ gì đó vốn nắm chắc trong tay đang tuột mất.
Cô ta nhìn bóng lưng cao ráo sạch sẽ của Tần Túc mà nghĩ thầm, không được, phải tìm cơ hội nói chuyện với Tần Túc mới được.
Anh Tần là thần tượng của cô ta, hiếm khi được tham gia chương trình cùng thần tượng, nếu cứ lạnh nhạt như vậy, cô ta sẽ hối hận mất.
Hơn nữa còn có Nhung Thu......
Tống Quy Khê nhìn bóng lưng vui vẻ của Nhung Thu với ánh mắt âm u.
Nhung Thu hoàn toàn không phù hợp với chương trình này, cô ta không thích hợp xuất hiện ở đây không phải sao?
Phòng livestream của Tần Túc bị lag một lúc.
Sau đó, như chưa có chuyện gì xảy ra, mọi người lại vui vẻ bàn luận về nhan sắc đỉnh cao của anh.
Nhưng trên thực tế, một vài nhóm chat fan của Tần Túc đã nổ tung.
Thư Tình Kiện Tụng: Không phải chứ ...... Anh Tần ......
Làm Mèo Của Tần Gia: Có biến rồi mấy chị ơi! Má ơi! Tiểu yêu tinh nào xuất hiện thế này! Không được! Anh Tần là của chúng ta!
Gửi Gắm Thư Tình Đến Giang Nam: Mẹ kiếp?! Trực giác của phụ nữ tôi nó bảo, hình như anh Tần thực sự......
Thư Tình Kiện Tụng: Thực sự......
Tiểu Thư Nhà Họ Tần: Thực sự......
Đáng Yêu Quá Đi: Yêu rồi hả?
Thư Tình Kiện Tụng/Gửi Gắm Thư Tình Đến Giang Nam/......: Câm miệng lại đi!
Fan của Tần Túc rưng rưng nước mắt, không nghe không nghe, tôi không nghe, chuyện này nhất định là giả!