Fan hâm mộ theo dõi livestream từ sớm đã ca ngợi sự tốt bụng và độ lượng của Khê Khê nhà mình.
[ Cô ấy thật dịu dàng, tôi yêu cô ấy quá ~ Khê Khê giỏi quá ~ ]
Fan hâm mộ như ruồi nhìn thấy kẽ hở, bám chặt lấy “thánh ý” của Tống Quy Khê để phân tích.
[ Mọi người đều mệt mỏi, chỉ có Nhung Thu là không thể dậy nổi sao? Ahaha. ]
[ Hiểu thì sẽ hiểu ~ Không phải cô gái nào cũng siêng năng và độ lượng như Khê Khê nhà chúng ta đâu. ]
[ Quả nhiên là đến để kéo chân người khác mà? Hôm qua con đạo nhái kia cũng chẳng làm gì mà? Mệt mỏi ở chỗ nào chứ?! ]
Vốn dĩ tưởng rằng đây lại là một trận mỉa mai dễ dàng, fan hâm mộ vẫn đang hả hê.
[ ...... Sáng sớm ra đã có kẻ nịnh nọt sủa um sùm, người rảnh rỗi tránh ra đi nha, tránh bị vạ lây. ]
[ Khê Khê nhà chúng tôi hiền lành và độ lượng lắm, rất thích kéo độ nổi tiếng, rất thích tạo scandal nhỉ ~ ]
[ Hôm qua dính lấy anh Tần như sam thì giờ lại giả vờ quên hết rồi sao? Ahaha. ]
Fan của Tống Quy Khê đứng hình.
Phản ứng đầu tiên là đi kiểm tra thân phận của những người này.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nếu là fan của Tần Túc, bọn họ chỉ biết ngậm ngùi tránh sang một bên, còn nếu là người qua đường, bọn họ không thể quá ồn ào, để tránh gây ấn tượng xấu cho người qua đường.
Hôm qua Tống Quy Khê thực sự có chỗ xử lý không khéo, bọn họ cũng không cãi lại người qua đường.
Cô ấy cũng là lần đầu tiên tham gia một chương trình vất vả như vậy, cô ấy đã rất cố gắng rồi.
Không ngờ, người đang cãi nhau với bọn họ lại là fan của Nhung Thu?
Điều này khiến fan của Tống Quy Khê hoàn toàn bối rối.
Nhung Thu mà cũng có fan sao? Không phải cô ta nên bị đuổi khỏi giới giải trí rồi sao?!
Thực tế, Nhung Thu không những có fan hâm mộ, mà sau một đêm lên men, lượng fan của cô đã tăng lên theo cấp số nhân.
Một đêm vô cùng yên bình và thanh thản.
Khiến rất nhiều người bị mất ngủ hành hạ phải rơi lệ vì hạnh phúc.
Khoảng 11 giờ tối qua, trên web Mian - một trang web nhỏ tập trung nhiều người bị mất ngủ nhất thế giới, đột nhiên xuất hiện một bài viết.
Tiêu đề rất đơn giản —— 《Tôi đã ngủ, và bây giờ, tôi đã thức dậy》
Hàng ngàn người mất ngủ trước màn hình ghen tị click vào, trong lòng tự an ủi, chắc lại là người bình thường thỉnh thoảng mất ngủ đến đây khoe khoang thôi.
Trên thực tế, thường có người vô tình lạc vào thế giới im lặng này, sau đó hả hê khoe khoang, thật sự thấy rất thương hại họ.
Người bị mất ngủ đã quen rồi.
Những người đó chưa từng trải qua cảm giác thức trắng đêm, đau đầu như búa bổ, tóc rụng như trút, thuốc an thần cũng vô dụng, họ sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác của họ đâu.
Chỉ có họ, mới thực sự là bạn đồng hành của nhau.
Tuy nhiên, bất ngờ thay, khi click vào xem thì điều đập vào mắt họ là một lời tự sự chân thành, kể lại toàn bộ quá trình mất ngủ của mình.
Người đăng bài là một sinh viên, áp lực học tập tăng cao từ năm lớp 10, sau đó dần dần bị mất ngủ, ngay cả khi vào đại học vẫn không thể thoát khỏi căn bệnh mất ngủ kinh niên này, điều này khiến cô ấy rất phiền não.
Nhưng hôm qua, chủ thớt đã tìm thấy “vị cứu tinh” của đời mình.
Khi nghe thấy giai điệu ấy, cô ấy nhanh chóng buồn ngủ và ngủ một mạch được bảy tiếng đồng hồ!
Những người bị mất ngủ vừa ghen tị vừa không dám tin tưởng, nhưng lại nóng lòng muốn biết đó là phương pháp gì? Giai điệu? Là tiếng tạp âm nào đó sao?
May mà chủ thớt không làm mọi người thất vọng, cô ấy đã đăng đường link video lên.
Hàng vạn người bị mất ngủ lần lượt click vào, sau đó không ai nói nên lời.
Bài viết vắng tanh nhưng lượt xem vẫn không ngừng tăng.
Bài viết bí ẩn này giống như một cái bẫy ngọt ngào, thu hút sự chú ý của vô số người, không ngừng có con mồi tò mò tiến lại gần, sau đó bị dính bẫy và rơi vào giấc mộng ngọt ngào.
Khi mờ mịt mở mắt ra vào buổi sáng, rất nhiều người vẫn còn cảm nhận được sự mệt mỏi dễ chịu.
Đôi mắt họ đã ướt đẫm, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Ngủ thiếp đi rồi, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi rồi.
Sau khi thức dậy, họ tràn đầy năng lượng.
Đầu tiên là vội vàng vào bài viết cảm ơn chủ thớt như ân nhân, sau đó liền vội vàng tìm đến phòng livestream {Tuyến đầu sinh tồn}, mua vé vào cửa, ngoan ngoãn vẫy đuôi ngồi chờ.
Góc quay của Nhung Thu vẫn chưa thấy nhân vật chính xuất hiện, flycam liền quay 360 độ cảnh rừng xanh mướt.
Sương đêm rơi xuống, những giọt sương long lanh đọng lại trên lá xanh.
Gió nhẹ nhàng thổi qua, những giọt sương theo gió rơi xuống tí tách tí tách.
Những người từng bị mất ngủ, giờ đây đã trở thành fan cứng của Nhung Thu, nhìn cảnh tượng này đều cảm thấy tràn đầy sức sống.
[ Chào buổi sáng các anh chị em ~ Đều dậy hết rồi chứ? ]
[ Chị tôi vẫn chưa dậy, cô ấy thậm chí còn ngủ lâu hơn cả tôi, hu hu hu. ]
[ Ngoan nào, thực ra mất ngủ lâu ngày rất khó điều chỉnh, có thể ngủ được trên năm tiếng đồng hồ là đã có thể dần dần điều chỉnh lại được rồi. ]
[ Sao lại không quay cận mặt Nhung Thu lúc ngủ nhỉ, chắc chắn rất xinh đẹp. ]
Một đám người từng bị mất ngủ hăng say trò chuyện và chia sẻ kinh nghiệm.
Khiến cho đám fan nhan sắc và fan mèo còn có fan trang trí vào hóng drama từ hôm qua bị chèn ép vào một góc, ai nấy đều hoang mang bối rối.
Cứu với, chật quá!
Sao tự nhiên lại đông người thế này?!
[ ......À thì, cho tôi hỏi mọi người đều biết đến Nhung Thu từ đâu vậy? Tự nhiên lại có thêm nhiều bạn đồng hành như vậy, hơi sợ quá đi mất! (Khóc rống) ]
[ Đừng hoảng đừng hoảng! Chúng tôi đều là fan hâm mộ giọng hát của Nhung Thu! ]
[ Fan hâm mộ giọng hát......Hình như tiếng tăm của Nhung Thu trong giới không được tốt lắm thì phải...... ]
Những người mất ngủ suýt chút nữa bị hiểu lầm là fan cuồng thuê để nói xấu, họ chỉ muốn dùng hết sức lực để chứng minh.
Họ thực sự vô cùng yêu mến Nhung Thu!
Mớ bòng bong này còn chưa gỡ ra thì fan hâm mộ lại nghe thấy lời nói ẩn ý của Tống Quy Khê.
Kiểu lời nói nửa ẩn nửa hiện này là khó hiểu nhất, cũng khiến người ta ghê tởm nhất.
Fan của Nhung Thu còn chưa kịp phân biệt xem mọi người đều đến từ đâu, đã chuyển hướng mũi giáo đồng lòng chống lại kẻ thù.
Ném chiến trường tranh cãi sang phòng livestream của Tống Quy Khê, còn “lãnh địa” của họ thì toàn là những lời nũng nịu và yêu thương.
Vài lời chửi bới lác đác hoàn toàn không thể gây sóng gió.
Fan của Tống Quy Khê: Tức chết mất!!!
Nhung Thu uể oải thức dậy, vừa dụi mắt vừa loạng choạng bước ra khỏi cửa, flycam liền vội vàng bay đến.
Cô hơi choáng váng, cầm cánh flycam đưa lên trước mặt.
Tình cảm nồng nhiệt giống như những bông hoa đủ màu sắc, nở rộ trước mắt.
[ A a a a —— Nhung Thu ơi, tôi yêu cô quá đi! ]
[ Nhung Thu, nhìn tôi này, tôi thực sự, thực sự rất thích cô! Cảm ơn cô! Thực sự! (Khóc rống) ]
[ Nhung Thu, cô có thể hát thêm bài nữa không? Hay là ra album đi? Tôi đang nói linh tinh gì thế này! Suýt chút nữa thì hóa điên rồi! ]
Nhung Thu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chớp chớp mắt, hơi lúng túng trước lòng tốt đột ngột này.
“...... Cảm ơn mọi người đã yêu mến?” Giọng nói nhỏ nhẹ của cô vẫn còn hơi khàn, “Chào buổi sáng mọi người.”
[ Chào buổi sáng chào buổi sáng, đây là buổi sáng tuyệt vời nhất của tôi trong vòng năm năm qua —— ]
[ Tuyệt đến nỗi có thể chạy ba vòng quanh tòa nhà mà không hề hụt hơi! ]
[ Người anh em trên kia đang nói gì vậy! Tôi xuống lầu nhảy điệu dân gian còn chưa nói gì kìa (che mặt). ]
Nhung Thu vẫn còn đang bối rối, Hùng Khang Bình đã không khách sáo giơ tay ra, vuốt phẳng mái tóc lòa xòa trên đầu cô.
“Sao còn chưa tỉnh ngủ nữa vậy?” Hùng Khang Bình cười tươi rõ hàm răng trắng bóng: “Đi đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng thôi.”
Nhung Thu ngoan ngoãn gật đầu.
“Hình như không có nước thì phải.”
“Yên tâm, Quan đại gia đã tìm được rồi.”
Hùng Khang Bình cảm thán: “Xem như tổ tiết mục còn có chút nhân tính, phía sau chòi của chúng ta có một con suối nhỏ, hôm qua không có thời gian đi tìm kiếm nên mới không phát hiện ra.”
Nhung Thu vui mừng khôn xiết, vội vàng ôm bàn chải đánh răng và cốc nước chạy tới.
Hùng Khang Bình hô lớn: “Nhung Thu nhớ dùng nước đã đun sôi ở bên cạnh nhé!”
Nhung Thu không quay đầu lại, tay giơ lên cao vẫy vẫy.
Hùng Khang Bình nhìn theo bím tóc đuôi ngựa đung đưa của cô, liền không kìm được mỉm cười hiền từ.
[ ......Bây giờ tôi nhìn thấy tin đồn của anh Hùng bên ngoài, chỉ cảm thấy bình tĩnh vô cùng. ]
[ Sao lại thế nhỉ? Anh Hùng của tôi rõ ràng nam tính như vậy, sao nói chuyện lại giống ông bố già thế không biết, tôi tuyệt vọng quá. ]
[ Ôi, thông cảm một chút đi, anh Hùng vừa mới làm bố, tâm trạng người cha hơi khó kiềm chế một chút mà. ]
Dù đã dọn dẹp qua loa, nhưng do địa điểm có hạn nên không thể tắm rửa thoải mái.
Tiểu tinh linh ưa sạch sẽ buồn bã thở dài.
“Sao thế?”
Một giọng nói trong trẻo và trầm ấm vang lên, Nhung Thu quay đầu lại thì thấy Tần Túc đang đứng phía sau.
Anh đang dùng khăn lau mồ hôi trên trán, Nhung Thu có thể nhìn thấy những giọt nước theo đường cong cổ anh trượt xuống và thấm vào áo.
Nhung Thu đỏ mặt, cố gắng giữ bình tĩnh: “Không, không có gì ạ. Chào buổi sáng anh Tần.”
Nhung Thu: “Chỉ là trên đảo không có chỗ tắm rửa, cảm thấy hơi khó chịu.”
Tần Túc gật đầu: “Hôm nay chúng ta phải làm một phòng tắm rửa và nhà bếp đơn giản, nếu không phải ở trên đảo này bảy ngày thì khổ lắm.”
Khóe miệng anh nhếch lên nụ cười: “Dù sao thì, con người cũng không thể tách rời ‘ngũ cốc luân hồi’.”
Nhung Thu ngoan ngoãn gật đầu, sau đó lùi lại một bước, nhỏ giọng nói: “Anh Tần mau qua đây rửa mặt đi, em xong rồi.”
“Cảm ơn.”
Giọng nói trầm ấm như thấm vào tai khiến Nhung Thu muốn che tai lại.
Người đàn ông hình như nhớ ra điều gì, trước khi Nhung Thu rời đi, anh quay người lại, đôi mắt sắc sảo hơi dịu dàng, nhỏ giọng nói: “Quên mất chưa nói......Chào buổi sáng, Thu Thu.” ( truyện đăng trên app TᎽT )
........
Nhung Thu ngồi đó ngẩn ngơ, cố gắng giữ bình tĩnh trên khuôn mặt.
Nhưng màu đỏ ửng trên má và tai cô đã không thể kiểm soát được nữa, nó đang từ từ lan dần xuống chiếc cổ trắng ngần.
Trong đầu cô vang vọng lời chào hỏi trầm ấm của người đàn ông ấy.
Không chịu nổi nữa, không chịu nổi nữa!
Nhung Thu mắt đờ đẫn, trái tim đập thình thịch, như một chú nai con đang bồn chồn, loạn nhịp.
“Thu Thu, có nghe không đấy?”
Quan Thịnh vẫy tay trước mặt cô, ánh mắt lo lắng.
Nhung Thu giật mình, lớn tiếng trả lời: “Có ạ!”
“Phụt!” Quan Thịnh nheo mắt cười: “Thu Thu đáng yêu quá!”
Anh biết cô gái nhỏ chắc là đang lơ đãng, liền nhắc lại nhiệm vụ hôm nay một cách chu đáo: “Hôm nay em đi cùng Quy Khê và anh Tần đi tìm vật liệu được không?”
“Ba người bọn anh sẽ ở nhà chơi bùn.” Anh nói đùa: “Anh Tần vất vả một chút, dẫn hai cô gái đi gom đồ vật, chiều nay chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng hoàn thành ‘công trình dang dở’ này.”
Quan Thịnh xoa tay, háo hức nói: “Nếu nhanh chóng một chút, tối nay có khi còn được tắm nước nóng đấy.”
Nhung Thu mừng rỡ trợn mắt.
Quan Thịnh nhìn thấy thế liền cười mỉm, ánh mắt dần trở nên dịu dàng, anh ta muốn xoa đầu cô gái nhỏ nhắn ngoan ngoãn này.
Đang định nói rõ cho Nhung Thu biết mục tiêu hôm nay thì bị Tần Túc đột nhiên đứng dậy ngắt lời.
Tần Túc thản nhiên nói: “Nghỉ ngơi xong thì xuất phát thôi, tranh thủ trên đường đi tiêu bớt thức ăn.”
Nhung Thu lập tức bị thu hút, vội vàng đứng dậy gật đầu, chạy vội về dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị xuất phát.
Tần Túc nhìn theo bóng lưng vui vẻ của cô gái.
Quan Thịnh ngồi khoanh chân, ánh mắt tinh ranh liếc nhìn xung quanh.