Đại fan chủ động đứng ra.
——Đổi tên nhóm.
Đổi thành 【Nhóm Phong Tâm Tỏa Ái ⑨】.
Các fan trong nhóm rất ngoan, vừa khóc vừa thống nhất đổi cả nickname.
Diệt Hỏa 87: [ Tớ cảm thấy chuyện là thật, tính cách của Thư Tình chúng ta cũng hiểu mà, không có gì thì sao có thể và một bé gái nào đó thân thiết đến vậy chứ! ]
Diệt Hỏa 23: [ Tớ không muốn nghe huhuhu! ]
Diệt Hỏa 97: [ Bọn họ mới quen có hai ngày thôi mà?! Không! Một ngày rưỡi?! ]
Siêu Dễ Thương: [ Yêu từ cái nhìn đầu tiên à? ]
Diệt Hỏa 87/…: [ Cậu ngậm miệng lại đi! ]
Boss Diệt Hỏa: [ @Siêu Dễ Thương đổi tên của cậu đi ]
Diệt Hỏa 007: [ Đổi xong rồi ạ~ ]
Boss Diệt Hỏa: [ Chúng ta xem lại đoạn hồi nãy đi, có manh mối gì mọi người cùng đưa ra, thống nhất gửi cho quản trị viên, tổng hợp lại cho tớ. ]
Khả năng hành động và điều tra chi tiết của fan vô cùng đáng sợ, dù sao cũng là một đám người có thể nhận ra anh nhà từ trong đám người bịt kín mít bằng khẩu trang, kính mắt, mũ.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Họ dùng tốc độ nhanh nhất để thống kê dòng thời gian.
Boss Diệt Hỏa: [ Tổng kết lại —— Trên du thuyền, phỏng đoán có tiếp xúc, tạm thời không chắc chắn (ghi chú: không chắc chắn trước đây có quen biết hay không). ]
Boss Diệt Hỏa: [ Vừa lên đảo, anh Tần cứ nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái kia, nhìn mãi. ]
Boss Diệt Hỏa: [ Lúc tìm nhà gỗ nhỏ, anh Tần chủ động đi theo Nhung Thu, phỏng đoán là nghe thấy cô ấy hát, đoạn này livestream góc nhìn của Nhung Thu có (ghi chú: anh Tần từng nói thích nghe hát). ]
Boss Diệt Hỏa: [ Bên lửa trại, anh Tần nhìn thấy ánh mắt sùng bái của Nhung Thu, ánh mắt anh ấy vô cùng cưng chiều! ]
Boss Diệt Hỏa: [ Sáng nay, anh Tần chủ động chào hỏi Nhung Thu (ghi chú: anh Tần chủ động! ra tay thả thính trước!), Quan Quan dường như cũng nhận ra còn trêu chọc Thư Tình. ]
Boss Diệt Hỏa: [ Vừa rồi, anh Tần và cô ấy có một chút xíu tiếp xúc cơ thể, bước chân luống cuống, tai đỏ bừng. ]
Cựu “Thư Tình Tố Tụng”, nay là “Diệt Hỏa 87”, nhìn dòng thời gian được tổng kết lại, tâm trạng dần dần từ phẫn nộ chuyển sang kỳ quái.
Lối rẽ tình cảm của Tần lão đại sao mà nó....
Diệt Hỏa 007: [ Trông ngây thơ quá đi. ]
Diệt Hỏa 87 thầm nghĩ, không phải ngây thơ thì là gì?
Tổng kết lại thì đây chính là một cậu nhóc vừa gặp đã yêu cô gái nhà người ta, sau đó lặng lẽ tiếp cận.
Boss Diệt Hỏa hiển nhiên cũng nghĩ như vậy.
Boss Diệt Hỏa: [ Anh Tần hẳn là có chút hảo cảm với Nhung Thu, sau đó tiếp xúc thêm, chưa chắc đã phát triển thành người yêu. ]
Boss Diệt Hỏa: [ Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? ]
Trong nhóm im lặng một hồi lâu, mới có người rụt rè lên tiếng.
Diệt Hỏa 98: [ Hay là cách ly bọn họ? Chỉ cần Nhung Thu không ở trong đoàn phim là được rồi... ]
Diệt Hỏa 87 cau mày, gõ phím bay vèo vèo: [ Cậu nói cái gì vậy? Chúng ta là ba mẹ của Thư Tình à? Anh Tần lần đầu tiên có hảo cảm với con gái nhà người ta, là muốn cách ly luôn sao? Còn chưa hẹn hò đã bôi nhọ người ta rồi hả? ]
Phần lớn mọi người trong nhóm đều không tán thành với ý kiến này.
Họ phần lớn đều là fan sự nghiệp của Tần Túc, bởi vì năm đó Tần Túc từng đích thân xuống sân dập tắt một đợt fan couple, thẳng thắn nói rằng anh không thích ảo tưởng viển vông kiểu này, chú ý đến anh ta sẽ chẳng có kết quả gì đâu.
Hơn nữa ngoài lễ trao giải, Tần Túc rất ít khi xuất hiện với hình tượng bản thân.
Lâu dần, fan của Tần Túc cũng xuôi xuôi theo.
Có cái để xem là tốt lắm rồi! (Siêu to tiếng)
Nếu bọn họ tự ý nhúng tay vào chuyện tình cảm riêng tư của Tần Túc thì.....
Diệt Hỏa 007: [ Sẽ bị anh Tần mắng cho một trận te tua đó. ]
Diệt Hỏa 87: [ Huhuhu, tớ không muốn bị ba Tần khiển trách, tớ vẫn muốn làm người nhà họ Tần. ]
Boss Diệt Hỏa: [ ....Vậy thì chỉ có thể vừa chú ý, vừa xem xét tình hình bên phía cô gái kia, sau đó điều tra một chút. ]
Diệt Hỏa 23: [ Biết rồi! ]
Fan của Tần Túc đứng ngồi không yên, vừa khóc lóc vừa canh giữ trong phòng livestream, lăn lộn cầu vuốt ve.
Người đàn ông nhẫn tâm này ngay cả liếc mắt nhìn livestream cũng chưa từng!
Ngay cả Nhung Thu bên cạnh còn thỉnh thoảng quay sang giới thiệu với phòng livestream vài câu!
Nhung Thu hắt xì một cái, khó hiểu mà sờ cái mũi đột nhiên ngứa ngáy.
Cô dịu dàng nói với khán giả đang đặt câu hỏi: “... Môi trường hiện tại của chúng tôi không tính là quá tệ, tài nguyên rất phong phú và phần lớn là các loài phổ biến.”
“Nếu thực sự bị lạc vào hoang đảo, lại phát hiện xung quanh mình đều là những loài thực vật xa lạ, có thể thử cho động vật ăn trước xem có ăn được hay không.”
“Nếu không tìm thấy động vật thì hãy thử nghiệm dị ứng bằng cách bôi nhựa cây lên da trước, ưu tiên chọn lá cây, độc tính của lá cây thường không quá mạnh.”
Nhung Thu rất có trách nhiệm, trực tiếp thị phạm một lần.
“Ví dụ như muốn ăn bông hoa này, ngửi thì cũng thơm đấy.”
Dòng bình luận không nể nang cười ầm lên: [ hahahahaha sao lại có người muốn ăn hoa chứ? ]
[ Biết đâu là Tiểu Tiên nữ thì sao (mặt chó) ]
[ Mẫu vật này không nghe lời lắm hahaha ]
Nhung Thu bực bội dùng sức bằng cả hai tay, vậy mà lại không nhổ nổi bông hoa dại bình thường này.
Cô giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, thản nhiên đút tay vào túi, chỉ dùng móng tay véo một cánh hoa nhỏ, nghiền nát cánh hoa rồi chấm nước lên cổ tay.
“Nếu không xuất hiện các phản ứng bất thường như sưng đỏ, ngứa ngáy... thì phần lớn là không có độc tính quá lớn.”
Nhung Thu: “Tuy nhiên vẫn khuyên mọi người nên ăn những loại thực vật quen thuộc, đừng mạo hiểm tính mạng.”
Tần Túc kiên nhẫn đợi Nhung Thu giải thích xong, mới gọi cô: “Lại đây, chúng ta phải ra ngoài rồi.”
Nhung Thu lập tức lon ton chạy theo.
Từ xa đã nhìn thấy một luồng sáng chiếu thẳng về phía trước, nhắm mắt lại né tránh, sau đó là vùng biển rộng mở trong tầm mắt.
Ngược lại Tần Túc rất thản nhiên, sáng nay anh đã chạy bộ đến đây rồi, cho nên nhớ đường dẫn hai cô gái đi về phía trước.
Tống Quy Khê mỉm cười vén tóc mai ra sau tai: “Anh Tần, bên kia hình như có cây dừa.”
“Ừ, lát nữa có thể hái vài quả mang về.”
Tần Túc ngắn gọn súc tích: “Vỏ dừa có thể làm bát, cũng có thể làm nồi đun nước sôi.”
Nhung Thu dẫm lên bãi cát mềm mại, hơi ấm của ánh nắng mặt trời truyền từ lòng bàn chân lên.
Cô vui vẻ xoay vòng vòng, sau đó ngoan ngoãn đi theo Tần Túc hái dừa.
“Tất cả đều tránh xa một chút.”
Tần Túc kiên nhẫn đợi sau khi các cô gái đều đứng sang một bên, anh liền nâng chân dài lên, đột nhiên dùng sức đá một cái ——
“Bịch!” “Bịch!” “Bịch!”
Liên tiếp đá xuống ba quả dừa, khiến bãi cát lõm xuống mấy cái hố nhỏ.
Tần Túc: “Lấy thêm ba quả dừa nữa.”
“Có phải hơi nhiều rồi không?” Tống Quy Khê lên tiếng: “Trên tay cô Nhung còn đang cầm một con gà, hơn nữa lúc về chúng ta còn phải hái sơn trà nữa mà?”
Nhung Thu chớp mắt: “Tôi cầm được, tay trái ôm dừa, tay phải xách gà!”
Tần Túc nhịn không được cong môi cười khẽ, nhanh chóng cởi áo khoác ngoài ra bọc ba quả dừa lại gọn gàng.
Anh nhìn trúng một cây dừa khác đã chín, sau đó dựa theo cách cũ mà làm, thu hoạch được bốn quả dừa vượt quá định mức.
Tần Túc đưa thêm hai quả dừa cho Tống Quy Khê bảo cô ta ôm lấy, dùng áo khoác bọc dừa lại có thể xách trên tay, cánh tay người đàn ông hơi gồng lên nhưng không hề nổi gân xanh. ( truyện trên app T Y T )
Trông có vẻ rất thoải mái.
Ánh mắt Tống Quy Khê hơi lóe lên, không đưa ra ý kiến gì nữa.
“Còn cần gom cái gì nữa không?” Nhung Thu bẻ ngón tay tính toán: “Đồ ăn thức uống, à, đúng rồi! Con gà này nên làm gì đây? Nướng hay hầm?”
Mắt Nhung Thu sáng lên: “Gà nướng thì phải tìm gia vị, gà hầm thì phải tìm nấm!”
Tính toán một hồi, cô phát hiện vẫn còn thiếu rất nhiều thứ.
“Không có dầu không có muối, không có thì là hoa hồi.”
Tần Túc cười bí hiểm, khóe miệng nhếch lên: “Chuyện này à...quay về rồi tính.”
Dòng bình luận bị nụ cười này của anh câu dẫn đến rung động.
[ Ư ư ư người đàn ông này thật biết cách, thật mê hoặc~ ]
[ Mình có linh cảm rồi, khách mời nhất định sẽ gây chuyện! Không có mùa nào khách mời không gây chuyện cả! ]
Tần Túc không trả lời câu hỏi khó hiểu của Nhung Thu, ngẩng đầu nhìn mặt trời: “Thời gian còn sớm, chúng ta có muốn đi dạo xung quanh không?”
“Thể lực mọi người còn ổn không?”
Tống Quy Khê: “Vẫn còn có thể kiên trì.”
Nhung Thu gật đầu lia lịa.
Tần Túc bèn dẫn bọn họ đi dọc bờ biển, bóng cây vừa hay có thể che nắng, sẽ không bị cháy nắng.
Gió biển mặn mòi thổi qua, hơi nước nồng nặc cuồn cuộn, có chim hải âu bay lượn trên bầu trời.
Nhung Thu nhìn thấy vài cái đầu nhỏ màu trắng lao thẳng xuống nước biển, sau đó ngậm cá con bay lên trời.
Cô vui vẻ nói với Tần Túc một tiếng, sau đó đặt đồ đạc xuống và cởi giày ra, kế tiếp liền hào hứng chạy ra bờ biển chờ sóng biển đánh tới.
Tống Quy Khê nhìn theo từ xa: “Đôi khi thật sự rất ngưỡng mộ tính cách như Nhung Thu, giống như một đứa trẻ vậy, rất tự tại và vui vẻ.”
Tống Quy Khê cười nói: “Anh Tần này, em có thể cảm nhận được mọi người trong đoàn phim đều coi Nhung Thu như con gái mà nuông chiều. Đặc biệt là anh Hùng, mà anh Tần hình như cũng rất quan tâm chăm sóc Nhung Thu, thật sự khiến người khác rất ngưỡng mộ.”
Sắc mặt Tần Túc nhàn nhạt: “Tính cách của Nhung Thu đúng là rất tốt.”
“Đúng vậy.” Tống Quy Khê cong mi: “Em thì không được rồi, đây là lần đầu tiên em tham gia chương trình truyền hình thực tế kiểu này, luôn không được tự nhiên.”
Cô ta có vẻ ngại ngùng, hơi cúi đầu đỏ mặt nói: “Hôm qua…thật sự xin lỗi anh Tần, em chưa từng sinh tồn trong môi trường hoang dã, cho nên em thấy sợ.”
Hình như cô ta đang giải thích chuyện nhào vào người Tần Túc ngày hôm qua, cũng hình như đang giải thích chuyện khóc lóc cả ngày hôm qua.
Tần Túc không để ý, trong mắt chỉ có bóng dáng nhỏ nhắn vui vẻ ở đằng xa: “Ai cũng sẽ có lúc không thích nghi được.”
“Anh Tần thật sự có thể hiểu cho em sao?” Tống Quy Khê mừng rỡ vô cùng, ánh mắt nhìn Tần Túc vô cùng chăm chú, còn mang theo sự sùng bái và ngưỡng mộ “Thật ra em.....”
“Anh – Tần – ơi ——”
Cô gái ở đằng xa vừa nhảy nhót vừa vẫy tay, ánh nắng chiếu rọi trên khuôn mặt cô ấy là niềm vui rạng rỡ.
Tần Túc đột nhiên đứng dậy, cúi đầu dặn dò: “Tôi qua đó xem sao.”
Tống Quy Khê mỉm cười gật đầu, đợi đến khi Tần Túc xoay người rời đi, sắc mặt dần trở nên buồn bã.
Hình như cô ta vừa mới sực nhớ ra bên cạnh còn có flycam đang livestream, xấu hổ nghiêng đầu cắn môi.
Góc nghiêng tinh xảo thuần khiết hiện ra hoàn hảo trước ống kính livestream, cũng đồng thời đưa cả vẻ mặt uất ức của cô ta vào trong đó.
Trong phòng điều khiển...
Hách Vạn Lý không khách khí trợn mắt: “Tôi thật sự không thể hiểu nổi cô gái này, tham gia cho tốt chương trình của chúng ta không được sao? Cứ phải làm như phim cung đấu vậy.”
Trợ lý lúng túng nói: “Đạo diễn Hách, lượng dữ liệu livestream của Tống Quy Khê lại tăng rồi, hiện tại đã vượt qua Úc Tử Hoài trở thành người thứ hai rồi ạ.”
Vừa nhìn thấy đầy màn hình đều là [ Khê Khê thật đáng thương ], Hách Vạn Lý liền cảm thấy như bị kim châm vào mắt, anh ta đau khổ che mắt lại không muốn nhìn thêm một cái nào nữa.
“Tống Quy Khê này cũng ghê gớm thật, kích động fan đi công kích Nhung Thu, cô ta muốn làm gì? Đuổi Nhung Thu ra khỏi chương trình à?”
“Chuyện này....Có lẽ là vậy....”
Trợ lý suy nghĩ một chút: “Nói không chừng là muốn mượn sức fan của anh Tần để gây sóng gió, anh cũng biết đấy, fan của anh Tần cũng rất nổi tiếng ở trong giới.”
Bảo vệ thần tượng, cực kỳ bá đạo.
Thử nhớ lại xem, biết bao nhiêu nữ minh tinh từng xào couple với Tần Túc đều bị đào ra vô số scandal, quan trọng nhất là đều là có chứng cứ xác thực, khiến địa vị tụt dốc không phanh.
Nếu fan của Tần Túc thật sự nhằm vào Nhung Thu, chỉ cần trên người Nhung Thu có vết nhơ, vậy thì cơ bản là không thoát được.
Hơn nữa, hiện tại vết nhơ trên người Nhung Thu còn chưa được tẩy trắng.
Trợ lý suy đoán, mục đích chủ yếu nhất của Tống Quy Khê có lẽ chính là mượn dao giết người.
Hách Vạn Lý không ngừng lắc đầu: “Thảm rồi...”
Anh ta thở dài một cái, không biết là đang thương tiếc cho vận mệnh của ai.