Trên mạng xã hội Weibo, một vài tiêu đề hot search kỳ lạ đang tăng vọt với tốc độ tên lửa.
# Khách mời {Tuyến đầu sinh tồn} ẩu đả tập thể
# Hùng và Úc nghi ngờ đắc tội tổ chức lớn bị vây đánh
# Vũ khí của kẻ thù là chiến lợi phẩm của chúng ta
Người dùng mạng vừa tan làm, thư thái lướt Weibo: ???
Chương trình gì mà còn có ẩu đả tập thể vậy? Lẽ nào an ninh mạng không quản chuyện này sao?
Với sự tò mò khó hiểu, rất nhiều người đã bị “dụ” vào xem.
Nhìn thấy ẩu đả, người qua đường ban đầu còn tò mò.
Khi nhìn thấy người và khỉ ẩu đả, khóe miệng người qua đường bắt đầu co giật.
Xem liên tục ba góc nhìn kỳ diệu của ba khách mời, người qua đường không nhịn được mà lao vào biển bình luận —— [ Đánh nó đi! ]- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Không ai biết đến cuối cùng ai là người chiến thắng, nhưng rất có thể là hai bên cùng thua.
Phụ huynh đám khỉ nhỏ xuất hiện, mang theo một nắm to sơn trà làm quà xin lỗi tặng cho Nhung Thu.
Nhung Thu trang trọng nhận lấy, sau đó dẫn hai đứa trẻ chưa hả giận quay trở về “nhà”.
Khoảnh khắc Úc và Hùng nhìn đàn khỉ con trước khi chia tay, bọn họ đều hiểu rõ —— chuyện này còn chưa kết thúc!
“Mọi người về rồi à?” Quan Thịnh lau mồ hôi, cười nói: “Woa, tìm được không ít đồ đấy chứ!"
“Nhưng mà sao trên người của mọi người......”
Quan Thịnh nhìn từ trên xuống dưới, từ đầu cho đến quần áo của hai người đàn ông đều lấm lem vết bẩn.
Hùng Khang Bình đau xót cởi áo khoác ra: “Đừng nhắc nữa! Mọi người có biết không? Trên đảo này có khỉ đấy! Chúng tôi vừa mới đánh nhau với chúng nó xong.”
Quan Thịnh: “?”
Tần Túc: “......”
Tống Quy Khê: “???”
Sao mấy người này chỉ đi lang thang bên ngoài có hơn một tiếng mà lại có nhiều chuyện để kể thế?
Úc Tử Hoài hậm hực nói: “Nếu không phải thời gian không đủ, chúng tôi nhất định đánh bại đám khỉ con kia.”
Quan Thịnh: “Tôi chưa tiếp xúc với khỉ ở khoảng cách gần bao giờ đây này. Nào, chúng ta vừa làm việc vừa nói chuyện.”
“Chính là ở khu rừng kia kìa, lúc chúng tôi đi tìm đồ ấy....”
Úc Tử Hoài kể lại một cách hăng say, Hùng Khang Bình vừa giúp dựng lửa trại vừa thỉnh thoảng chen vào vài câu, hai người vì trải nghiệm chiến đấu bên nhau nên đã ngầm hiểu bỏ qua xung đột trước đó.
Họ đang phấn khích kể chuyện, không ai để ý đến bầu không khí kỳ lạ của ba người ở lại.
Hoặc nói đúng hơn là chỉ có một mình Tống Quy Khê không được bình thường.
Tống Quy Khê bị “rắn” dọa khóc lóc một hồi, Quan Thịnh an ủi không được, Tần Túc thì lại không thèm để ý.
Mọi chuyện trở nên gượng gạo và kỳ quái.
Cuối cùng, ba người đều im lặng và âm thầm làm việc, không ai để ý đến việc Tống Quy Khê đã nín khóc từ lúc nào.
Khóe mắt cô ta vẫn còn đỏ ửng, ánh mắt tức tưởi nhìn Úc Tử Hoài.
Úc Tử Hoài toe toét cười, thậm chí còn miễn cưỡng nhắc đến Nhung Thu: “Nhung Thu đứng bên cạnh hỗ trợ, mỗi khi đàn khỉ ném trái cây xuống, cô ấy liền giúp chúng tôi nhặt, phối hợp với nhau còn khá là ăn ý.”
Cậu lơ đãng nghĩ, Nhung Thu thực ra cũng không đến nỗi tiểu nhân như trong tưởng tượng, thực ra.......cô ấy cũng không tới nỗi nào........
Chú cún con vô tâm không nhận ra, sắc mặt Tống Quy Khê càng lúc càng xanh xao, bộ móng tay được tỉa tốt bây giờ đang đâm sâu vào lòng bàn tay do cô ta siết chặt nắm tay khi khiêng khúc gỗ hồi nãy.
Mọi người vừa làm việc vừa cười đùa, mặt trời sắp lặn, ánh hoàng hôn cuối cùng rọi xuống mặt đất, phủ lên mọi thứ một lớp lưới huyền bí và lung linh.
Núi xanh ôm lấy mặt trời lặn, mây trôi soi bóng ánh chiều tà.
Khách mời và khán giả cùng nhau thưởng thức phong cảnh này.
[ Đột nhiên cảm thấy, thỉnh thoảng đi dạo ngoài thiên nhiên thật thoải mái. ]
[ Mỗi ngày ngồi lì một chỗ làm việc, thật sự rất áp lực, nếu không phải trên vai gánh nợ mua nhà mua xe, tôi đã nghỉ việc lâu rồi. ]
[ Đúng vậy, nếu không phải vì cuộc sống, ai lại không muốn đi khắp mọi nơi chứ. ]
Nhung Thu dừng lại thưởng thức một lúc rồi lại chuyên tâm ôm củi nhỏ ngồi xổm bên cạnh Tần Túc.
Vị ảnh đế đang cầm hòn đá lửa màu đen, ánh mắt tập trung cao độ.
Từ góc độ này, Nhung Thu có thể nhìn thấy gương mặt của Tần Túc dưới ánh hoàng hôn.
Khuôn mặt người đàn ông này không hề có chút khuyết điểm nào, mái tóc ngắn màu đen nhánh.
Những ngón tay thon dài trông trắng bệch dưới ánh đá lửa, nhưng đầu ngón tay lại dùng sức nhanh chóng, khiến cánh tay anh hơi gồng lên như một con thú hoang đang lười biếng duỗi móng vuốt.
Ngay lập tức, tia lửa nhảy vào cỏ khô và bốc cháy trong chớp mắt.
Nhung Thu nhanh tay lấy những cành củi khô đã chuẩn bị sẵn xếp chồng lên, để lửa cháy lan ra.
Cô không kìm được mắt sáng rực rỡ nhìn Tần Túc: “Sao anh Tần còn biết cả nhóm lửa nữa vậy! Lợi hại quá!”
Tần Túc: “Lúc trước khi quay phim anh từng học qua.”
Quan Thịnh cũng hết lời khen ngợi, tiến lại gần: “Nhung Thu không biết đấy thôi, anh Tần nhà chúng ta được mệnh danh là người cực kỳ tận tâm với nghề, luôn luôn diễn xuất hết mình.”
Nhung Thu tò mò chống cằm.
Quan Thịnh: “Hình như có một bộ phim cậu ấy phải đóng vai người dân thường? Em biết không, ngay khi nhận được kịch bản, anh Tần đã xin đạo diễn nghỉ một tháng, đạo diễn hỏi cậu ấy đi đâu làm gì?”
Trong mắt Quan Thịnh toát lên vẻ vui vẻ và ngưỡng mộ: “Anh Tần nói ‘Tôi chưa từng trải qua cuộc sống này, phải đi trải nghiệm một chút’.”
Nhung Thu hỏi tiếp: “Sau đó anh Tần thực sự đi à?”
Quan Thịnh gật đầu: “Đi chứ! Không hề gian dối đâu, anh Tần trực tiếp đến khu nhà trọ thuê một căn phòng tầng hầm ở đó một tháng, ăn chơi với đám thanh niên lêu lổng ở đó, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, thậm chí còn trở thành đại ca của bọn họ nữa.”
Anh cười nghiêng ngả: “Anh Tần còn tự nói làm vậy là phá hỏng hình tượng, đã bảo là đóng vai nhân vật nhỏ không ngóc đầu lên được, giờ thì hỏng bét rồi!”
Nhung Thu không rõ lắm về diễn xuất, nhưng nhìn Tần Túc đầy khí chất thanh cao, lại nghĩ đến hình ảnh thanh niên hút thuốc bên đường, thực sự không thể liên hệ hai người này lại với nhau.
Có một loại người, dù đứng giữa đám đông thì trên người họ vẫn tỏa ra ánh hào quang khiến người khác phải chú ý.
Hạt cát không thể trộn lẫn với đá quý, vì sao không thể che lấp ánh trăng.
Fan của Tần Túc đều cảm ơn Quan Thịnh, họ rưng rưng nước mắt.
[ Nói về sự tận tâm trong giới này thực sự không ai sánh bằng Tần Túc, ba giải ảnh đế thực sự danh xứng với thực! ]
[ Tần Túc, nhất định anh phải tiếp tục cố gắng! Em rất muốn khi về già vẫn được nhìn thấy anh trên màn ảnh rộng. ]
[ Yêu thần tượng, từ khi bắt đầu đến khi nhắm mắt xuôi tay hhhh ]
Tần Túc cười nhẹ, ánh mắt điềm tĩnh: “Trước mặt tôi thì đừng khen tôi nữa.”
“Sao thế, anh Tần đây còn biết xấu hổ cơ à?”
Tần Túc thản nhiên: “Đều là trách nhiệm của tôi, khen như vậy khiến tôi ngại quá.”
“Chậc chậc chậc.” Quan Thịnh lắc đầu: “Thấy chưa Nhung Thu, văn phong khiêm tốn cấp độ max!”
Nhung Thu không nhịn được mà nhếch mép cười.
Bữa tối chỉ có sơn trà.
Hơn nữa, sơn trà dại này không được ngọt cho lắm, ăn xong còn để lại vị chua và chát, hoàn toàn không phải vị chua ngọt của sơn trà được trồng như bình thường.
Sau khi trò chuyện rôm rả một hồi, mọi người quây quanh lửa trại dùng bữa tối liền trở nên ủ rũ.
Ánh lửa ấm áp cũng không thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của họ.
Trong số những người ở đây chỉ có Tần Túc như bị mất vị giác, ăn liên tục mấy miếng mà biểu cảm không hề thay đổi.
Tóc anh lấp lóe ánh lửa, ánh mắt điềm tĩnh, hàm răng nhai quả sơn trà, nước ép văng tung tóe, đường viền hàm dưới thanh tú hằn lên một bóng râm trên cổ khiến yết hầu anh thoắt ẩn thoắt hiện khi nuốt.
Chân anh rất dài, lúc này ngồi bên lửa trại, đôi chân dài không có chỗ duỗi nên chỉ biết cuộn lại một cách khó nhọc.
Nhung Thu vừa nghe mọi người nói chuyện vừa lơ đãng nhìn trộm Tần Túc.
Cô không nhịn được mà nghĩ đến bạn đồng hành tinh linh của mình, ông chú Thu Nhĩ và anh trai Thương Nha đều rất đẹp trai, vậy tại sao cô lại......
Người đàn ông nhấc mí mắt, đôi đồng tử đen láy nhìn sang.
Dưới ánh lửa bập bùng, Nhung Thu nhìn thấy hình bóng nhỏ bé của mình được thu vào trong đôi mắt ấy làm cô chìm đắm trong đó.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Tần Túc thoáng lên ý cười, anh lấy một quả sơn trà chín mọng đưa cho Nhung Thu.
Mọi người đang nói chuyện rôm rả, ánh lửa ấm áp.
Bóng tối bên dưới chính là tấm màn che chắn tốt nhất, không ai để ý đến hành động nhỏ trong góc khuất. ( truyện đăng trên app TᎽT )
Nhung Thu không kìm được đỏ mặt, nhanh chóng lặng lẽ nhận lấy.
Như một chú chuột nhỏ lén ăn vụng, còn lo lắng không dám ngẩng đầu lên sợ bị phát hiện.
Nụ cười trong mắt Tần Túc càng thêm sâu thẳm.
Nhung Thu bóc vỏ rồi nhẹ nhàng cắn một miếng, nước ép ngập tràn khoang miệng.
Là một quả rất ngọt.
..............
Tiếng chim hót líu lo trong trẻo vang lên vào buổi sớm mai.
Ngọn lửa đã tắt, chỉ còn lại tro tàn của than củi nằm trên mặt đất tạo thành hình tròn.
Flycam đã bay về thay pin vào nửa đêm, sau đó lại run rẩy bay về làm việc.
Phòng livestream đã có khán giả vào xem.
[ Woa, chim sớm bắt được giun! ]
[ (Ngáp dài ing)—— ]
[ Cười chết mất, ông anh trên kia khiến tôi cũng phải ngáp một cái, thứ này quả nhiên dễ lây thật. ]
Dân tình trò chuyện rôm rả, đúng lúc này, cánh cửa gỗ mộc mạc khẽ mở ra, fan hâm mộ liền hứng khởi ngay.
Quả nhiên là Tần Túc.
Anh mặc một bộ đồ thể thao thoải mái, cổ quàng khăn mặt.
[ Hu hu hu! Anh Tần chăm chỉ quá, giờ này đã dậy tập thể dục rồi. ]
[ Lát nữa có phúc lợi gì không ta, xoa tay hóng trông, ví dụ như mồ hôi này, ví dụ như, thở hổn hển...... ]
[ Chị gái trên kia ngại ngùng quá! Để em nói cho, em muốn xem anh Tần quyến rũ, hít hà —— ]
[ Sáng sớm ra đã nói năng hổ báo thế này, quả nhiên là các cậu (giơ ngón cái)! ]
Tần Túc khởi động nhẹ nhàng, sau đó bắt đầu chạy bộ dọc bờ biển.
Người đàn ông nhanh chóng di chuyển giữa khu rừng, rõ ràng là đường chạy địa hình gập ghềnh nhưng lại như đi trên mặt đất phẳng.
Fan hâm mộ vẫn đang hào hứng trợn mắt xem, thì chứng kiến cảnh flycam bay lên cao, Tần Túc biến thành một chấm đen nhỏ di chuyển trong rừng.
[ ...... Flycam cố lên đi! Cái quái gì thế này! ]
Sau khi Tần Túc rời đi, Hùng Khang Bình là người thức dậy thứ hai.
Hắn vừa nhe răng vừa xoa xoa vai, ngủ một đêm trên nền đất cứng khiến hắn bị đau lưng mỏi cổ.
“Chất lượng cuộc sống này thật sự không ổn chút nào.”
Hắn lẩm bẩm.
Quan Thịnh vừa ngáp vừa chui ra khỏi chòi: “Tránh ra, tránh ra. Hít hà —— Không khí trong lành thật.”
Căn chòi nhỏ dần dần xuất hiện tiếng động.
Các khách mời đều dậy sớm, vừa bất ngờ vừa hợp lý.
Thoát ly khỏi cuộc sống hiện đại tiện nghi, đột nhiên trở về với thiên nhiên hoang dã, ban đêm trở nên yên tĩnh đến lạ thường.
Bên ngoài tối om, chỉ có vầng trăng khuyết treo trên cao, xa xa đối diện với ngọn lửa trại.
Các khách mời không có gì làm nên ngủ sớm, tự nhiên cũng dậy sớm.
Quan Thịnh cười nói: “Nếu cứ tiếp tục sống như vậy, không phải thức khuya, tôi nghĩ mình có thể sống thêm mười năm.”
Úc Tử Hoài mặt mày khó chịu, xoa mái tóc rối bời: “Không được chơi game, tôi cảm thấy mình sẽ chết sớm mười năm.”
Lúc Tống Quy Khê đi ra, trên mặt đã trang điểm nhẹ nhàng.
Cô ta mỉm cười dịu dàng với Úc Tử Hoài: “Tiểu Úc dù cho có thích chơi game thì cũng không nên thường xuyên thức khuya như vậy, rất hại sức khỏe đấy.”
Cô ta cẩn thận đóng cửa lại: “Cô Nhung vẫn chưa thức dậy, hôm qua cô ấy chắc là mệt rồi, chúng ta đừng gọi cô ấy dậy vội, làm việc trước đi.”
Không ai nhìn thấy vẻ u ám thoáng qua trong mắt Tống Quy Khê khi cô ta khẽ nhíu mày.