Lũ khỉ đóng quân trong một hang.

Quan Thịnh cảm khái: “Trông giống như Thủy Liêm Động trong truyền thuyết vậy.”

Nhung Thu vừa buông tay, con khỉ ngốc nghếch kia đã nhanh nhẹn chui vào trong và biến mất giữa những tảng đá.

Tần Túc: “Vào trong sao?”

Nhung Thu ngước mặt lên hỏi: “Vào chứ nhỉ?”

Hùng Khang Bình: “Tất nhiên là phải vào rồi, chúng ta vất vả lắm mới chuẩn bị xong chỗ tắm, bây giờ lại mất quần áo để thay, ngứa ngáy chết đi được.”

Nhung Thu lập tức tràn đầy tinh thần: “Xung phong!”

Tần Túc nhanh tay lẹ mắt túm lấy cô gái nhỏ, khẽ cười: “Đừng vội.”

Anh chắn trước mặt Nhung Thu, tự mình bước vào trong trước.

Nhung Thu ngẩn người một lúc, sau đó ngoan ngoãn đi theo sau Tần Túc, hai má bỗng chốc ửng đỏ.

Lúc Tần Túc dừng bước, Nhung Thu đã đâm sầm vào lưng anh.

Cô ôm trán rồi ngước đôi mắt long lanh nước nhìn Tần Túc.

Người đàn ông khẽ ho một tiếng, đưa tay xoa đầu cô gái nhỏ, bàn tay to lớn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé trắng nõn mềm mại của cô.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -

“Không sao chứ?”

Nhung Thu như bị giẫm phải đuôi, ấp úng: “Không....không sao! Không sao cả!”

Cô bình tĩnh đi vòng qua người đàn ông cao ráo, nghiêng đầu nhìn......

Giữa thung lũng là một lỗ hổng lớn trên đỉnh núi, ánh sáng từ trên trời chiếu xuống, soi sáng cả hang động, vách đá dựng đứng, tiếng nước chảy tí tách.

Ở giữa là mấy cây cổ thụ cao lớn, sum suê vươn mình ra đón ánh sáng.

Nước chảy róc rách quanh gốc cây, hoa dại mọc um tùm, tạo thành một khung cảnh đẹp như tranh vẽ.

Quan Thịnh: “....Quả là chốn bồng lai tiên cảnh.”

Hùng Khang Bình: “Ngoài đời mà cũng có phong cảnh như vậy sao? Tôi chỉ mới thấy trong game thôi.”

Nhung Thu bình tĩnh lại, suýt nữa thì buột miệng: “Tôi từng thấy ở Khảm Bố Lạp cốc cũng là....khụ khụ, khỉ kìa!”

Đàn khỉ đã phát hiện ra những vị khách không mời mà đến.

Chúng cảnh giác thò đầu ra từ tán lá và khe đá, hai tai vểnh lên.

Chúng không tấn công cũng là vì nể mặt Nhung Thu.

Hai con khỉ vàng to lớn từng “đàm phán” với Nhung Thu hôm qua nắm lấy dây leo đu mình xuống đất một cách nhẹ nhàng.

Khỉ mẹ trìu mến vuốt ve tóc Nhung Thu, còn cẩn thận phủi sạch lá cây trên đầu cô.

Khỉ bố điềm tĩnh hỏi: [Bé con đến tìm chúng ta có việc gì vậy? Là đói bụng rồi sao?]

Nhung Thu mặc cho lũ khỉ muốn làm gì thì làm, ngoan ngoãn để chúng “bắt rận”, hai tay ôm lấy trái cây mà khỉ bố đưa cho mà ăn ngon lành.

Mọi người đứng xem chứng kiến cảnh tượng Nhung Thu bị bao vây bởi đám khỉ nhưng lại có thể hòa nhập một cách tự nhiên và được chúng cưng chiều.

Hùng Khang Bình xắn tay áo: “....Lần đầu tiên tôi thấy người còn biết cách cưng chiều hơn cả tôi, không được, tôi phải thể hiện mới được.”

Quan Thịnh ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Ba Hùng à, cái này anh không đấu lại được đâu.”

Tần Túc im lặng một lúc, sau đó lên tiếng: “Đại Hùng là ba ba, vậy Lão Quan, anh là mẹ sao?”

Khóe mắt anh hiện lên ý cười: “Trong nhà có ba có mẹ, tốt lắm.”

Khán giả xem livestream ban đầu ngạc nhiên trước lời nói đùa hiếm hoi của Tần Túc, sau đó suy nghĩ theo mạch não của anh.

[Nếu nhìn từ góc độ của Nhung Thu thì đúng là chuẩn bài.]

[Ba Hùng, mẹ Quan, anh Tần, chị Tống, ờ, còn có cậu em trai đáng ghét Úc Tử Hoài kia nữa, và bé cưng được mọi người yêu thương Nhung Thu Thu của chúng ta.]

[Ặc, Úc Tử Hoài thì thôi đi, còn Tống...ờ thì, cũng không hợp cho lắm nhỉ?]

Sau màn gượng gạo kia, Tống Quy Khê và Úc Tử Hoài đều không tham gia hoạt động lần này mà ở lại khu cắm trại.

Đồ đạc của Úc Tử Hoài gần như còn nguyên vẹn, cậu chui vào phòng từ nãy đến giờ vẫn chưa ló mặt ra.

Còn Tống Quy Khê thì nói là mệt rồi, các vị khách mời khác cũng không ép buộc cô ta tham gia.

[Ban đầu tôi cứ nghĩ chương trình tạp kỹ có sáu người, giờ vắng mất hai người thì hơi trống trải, nhưng bây giờ tôi chỉ thấy chật chội thôi.]

[Có vài người đúng là không biết điều, đội hình bốn người như vậy là vừa đẹp rồi~]

[Suỵt, đừng nói nữa, cẩn thận bị fan cuồng nào đó tấn công đấy.]

Fan của Nhung Thu, Hùng Khang Bình và Quan Thịnh lại rất ăn ý mà đều im lặng.

Đánh không lại được đâu, ai bảo idol nhà mình không đi theo con đường lưu lượng chứ?

Tần Túc đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén lạnh lùng lướt qua màn hình máy bay không người lái, sau đó nhẹ nhàng dừng lại trên người Nhung Thu.

Nhìn thấy cô gái vui vẻ chơi đùa cùng đám khỉ, khóe miệng anh không khỏi cong lên.

Fan Tần Túc im lặng khóc ròng.

Nhung Thu chơi chán chê, vui vẻ chạy về phía Tần Túc, hai má ửng hồng, nắm lấy tay áo anh, ngẩng đầu cười nói: “Tìm thấy đồ của chúng ta rồi! Chúng ta mau đi lấy về thôi!”

Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ đến khó tin, có Nhung Thu chuyển lời, lũ khỉ không những trả lại hành lý mà còn tặng thêm chuối, kèm theo dịch vụ hậu mãi là màn đánh đòn khỉ con.

“Chít chít chít!”

Những con khỉ con đi quậy phá đều bị tóm gọn, khỉ bố khỉ mẹ chỉ cần một tay đã có thể xách chúng lên, sau đó là những trận đòn nhừ tử.

“Chít——!”

Tiếng kêu thảm thiết của khỉ con vang vọng khắp hang động.

Quan Thịnh thích thú xem kịch, nhưng ngay sau đó đã cảnh giác: “Sao tôi có cảm giác chúng ta vừa kết thù lớn rồi nhỉ? Ánh mắt đám khỉ con kia nhìn chúng ta như muốn phun lửa vậy.”

Hùng Khang Bình nghiêm túc nói: “Chuyện này tôi về phe cậu.”

Tần Túc một tay xách vali một tay xách ba lô của cô gái nhỏ lên vai rồi ngoái đầu lại nhìn: “Khỉ rất hay thù dai đấy.”

Nhung Thu đương nhiên sẽ không nói cho bọn họ biết chuyện đám khỉ con vừa bị đánh đòn vừa chửi bới, kết quả là bị đánh thảm hơn.

Nhung Thu vuốt lại tóc đuôi ngựa, sau đó nhảy xuống khỏi tảng đá: “Quay về thôi! Hôm nay chúng ta ăn gà nướng nhé!”

Tần Túc bất đắc dĩ rụt tay về, Hùng Khang Bình và Úc Tử Hoài cười hì hì đi theo sau.

Khoảnh khắc bước ra khỏi hang động, xung quanh là những vách đá kỳ quái chồng chất lên nhau, ánh sáng từ trên trời rọi xuống.

Bốn người tay xách hành lý đủ màu sắc đi cạnh nhau, ánh sáng chiếu rọi lên khuôn mặt bọn họ như phủ một lớp lụa mỏng, bóng lưng cao thấp khác nhau lại vô cùng hài hòa.

Cho dù chỉ là thông qua bức ảnh, người xem cũng có thể cảm nhận rõ ràng sự tự tại và vui vẻ của bọn họ.

Bộ phận tuyên truyền của <Tuyến Đầu Sinh Tồn> xem đi xem lại bức ảnh, chỉnh sửa hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn không nỡ lòng mà đăng bức ảnh gốc lên Weibo chính thức rồi đặt ở vị trí trung tâm.

Rất nhiều người không xem livestream do bận rộn với công việc và học tập, đây là lần đầu tiên bọn họ biết đến chương trình này.

Dao Dao muốn nhảy nhót: [Tần Túc cũng tham gia chương trình này sao? Woa, mong chờ quá!]

Trương Tam đang học luật: [Trong chương trình này, ngoài Tần Túc ra, tôi chỉ biết mỗi Quan Thịnh, những người khác đều là minh tinh mới nổi gần đây sao?]

Bên bờ suối: [Các bạn ơi, có thể xem qua chị gái nhỏ Tống Quy Khê nhà chúng tôi nha, vừa xinh đẹp vừa tốt bụng lại còn đa tài~]

Không muốn nuôi con, muốn lên thiên đường: [Cảm giác bầu không khí giữa các vị khách mời rất tốt (ps: Đặc biệt là bức ảnh ở giữa) hahaha, là một bà mẹ bỉm sữa, tôi thật sự rất thích kiểu con gái nhỏ nhắn đáng yêu này, cô gái đó là minh tinh nào vậy?]

Tần đại soái mau đến đây với em: [Góc nghiêng của Tần Túc đẹp quá, tiếc là tôi bận quá, không có thời gian xem hu hu hu.]

Mạch Đậu không ăn đậu đỏ: [Hửm? Chương trình mới sao? Thể loại sinh tồn hoang dã à? Môi trường này là hang động sao, nhìn cảnh đẹp ghê, thêm vào danh sách theo dõi thôi!]

....................

Fan của Nhung Thu vô cùng kích động, cố gắng che miệng lại để không buột miệng quảng bá cho idol.

Bọn họ kích động bàn tán trong group chat riêng.

Bảo bối ngoan ngoãn Nhung Nhung: (tin nhắn thoại) [A a a — Có người khen Thu Thu kìa, chúng ta có nên đáp lời không?!]

Ngủ ngon một giấc: [Tôi cũng thấy rồi, có nên nhân cơ hội này giới thiệu tên tuổi không nhỉ? @Hành Tinh Vui Vẻ]

Fan only của Tần Túc và Nhung Thu: [Hahaha, các cậu đừng vội, quảng cáo lộ liễu quá sẽ phản tác dụng đấy, tôi đang ngồi hóng bình luận trên Weibo đây, đã thấy có người tự động giới thiệu rồi! Ngoài thầy anh Tần ra thì Thu Thu là khách mời được nhắc đến nhiều nhất đấy! (tự hào)]

Ngủ ngon một giấc: [Thật sao? Tôi cứ tưởng Úc Tử Hoài và Tống Quy Khê có nhiều fan hơn chứ.]

Fan only của Tần Túc và Nhung Thu hơi buồn cười, cô mơ hồ cảm nhận được sự lo lắng của fan hâm mộ ở bên kia, bọn họ đang cẩn thận thăm dò trong lĩnh vực fan only xa lạ này.

Cô hào phóng chia sẻ kinh nghiệm: [Phần lớn là do fan “tẩy trắng” thôi, người qua đường thật sự mà có thể nhìn thấy Thu Thu trong số sáu vị khách mời thì đã là vượt chỉ tiêu rồi.]

Hành Tinh Vui Vẻ: [Thì ra là vậy, cảm ơn đã giải thích nhé @Fan only của Tần Túc và Nhung Thu.]

Là fan only của một minh tinh đã sập nhà, hiện tại là fan mẹ của Nhung Thu, đối mặt với đám “bạn nhỏ” chưa từng trải sự đời trong giới fan only, cô đã soạn thảo rất nhiều cẩm nang dành cho fan, bao gồm cách thức bỏ phiếu, cày số liệu, kiểm soát bình luận.

Nhưng rất rõ ràng, những người bạn trong group chat này vẫn chưa có ý thức mạnh mẽ như vậy.

Đôi khi cô bị những câu hỏi ngây ngô của bọn họ chọc cười, nhưng lại không hề cảm thấy phiền phức.

............Ngược lại còn cảm thấy rất vui vẻ.

Ngủ ngon một giấc: [Thành tâm cầu xin Thu Thu ra một bài hát hoàn chỉnh.]

Đêm của anh, nước mắt của em: [Đồng ý +1]

Bảo bối đừng khóc: [Bây giờ Thu Thu đang ghi hình chương trình tạp kỹ, mọi người hay ngoan nào, chúng ta phải cố gắng học cách làm một người hâm mộ tốt, biết đâu sau này Thu Thu nhìn thấy sẽ ra bài hát mới thì sao.]

Ngủ ngon một giấc: [Nghe nói rất nhiều minh tinh sẽ cho fan phúc lợi khi đạt được bao nhiêu đó fan hâm mộ, chúng ta có thể hóng không nhỉ? (con ruồi nhỏ xoa xoa tay)]

Hành Tinh Vui Vẻ không tài nào gõ nổi những dòng chữ “Mọi người mau xem file trong group kìa, trong đó có rất nhiều thông tin bổ ích đấy”, đành phải xóa câu nói đó đi.

Đúng là như vậy đấy.

Nhìn đám fan ngoan ngoãn này, cô luôn không nhịn được mềm lòng.

Mơ hồ nhìn thấy hình ảnh chú chó nhỏ đáng thương đang vẫy đuôi và ngước đôi mắt long lanh mong chờ được cho ăn.

Những người hâm mộ này đa phần đều đến từ trang web Mian, trên người toát ra hơi thở của những chú cún con đáng thương.

Hành Tinh Vui Vẻ rất thích bầu không khí này.

Ít nhất là không có những chuyện hỗn loạn như fandom trước kia, fan quay ra cãi nhau, fan mẹ (fan couple) đấu đá lẫn nhau.......

Cô gõ lại: [Các bạn đừng vội, trước tiên chúng ta có thể trò chuyện trong phòng livestream, đôi khi Thu Thu cũng xem bình luận đấy.]

Lá phong gửi cuối thu: [Trưởng nhóm ơi, em phát hiện có một bài viết nói xấu Thu Thu, em nên làm gì đây? Có cần phải report bài viết đó không?]

Lá phong gửi cuối thu: [đường link] @Hành Tinh Vui Vẻ

Hành Tinh Vui Vẻ nhíu mày, bấm click vào đường link, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác “quả nhiên là vậy”.

Cuối cùng cũng đến rồi.

<Tuyến Đầu Sinh Tồn> nổi tiếng nhờ sự tham gia của Tần Túc, chắc chắn sẽ có người ghen ghét đố kỵ.

Vậy bọn họ sẽ xử lý vật cản như thế nào?

Hành Tinh Vui Vẻ thở dài, dĩ nhiên hắt nước bẩn, sau đó gây áp lực buộc tổ tiết mục thay người, cuối cùng là đường đường chính chính thế chỗ, một motip quá ư chi là cũ rích.

Cơn bão trong giới giải trí bắt đầu ập đến.

Hoàn toàn không biết gì về việc mình bị hơn trăm bài viết bôi nhọ, danh tiếng tụt dốc không phanh, Nhung Thu vẫn vui vẻ tay xách nách mang chạy tới chạy lui, Tần Túc đi đến đâu, cô sẽ ngoan ngoãn lẽo đẽo theo sau như cái đuôi.

Tần Túc liếc nhìn cô một cái, ánh mắt tha thiết nhìn chằm chằm vào.....con gà mái trong tay anh.

 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play