Lũ khỉ phấn khích chỉ trỏ về phía Tống Quy Khê: [Cái sinh vật hai chân này cũng có thể bắt được đúng không?]

[Bắt đi bắt đi! Đại vương nói đám sinh vật hai chân ở đây đã xúc phạm đến ngài ấy! Phải bắt lại! Bắt về cho chúng ta sai khiến!]

Lúc Tống Quy Khê đưa dừa ra, đám khỉ không vui.

[Sinh vật hai chân này có phải là muốn dùng cục đá kia để ném chúng ta không?]

[Nó đặt xuống rồi, có phải là đang thừa nhận địa vị của Đại vương chúng ta không?]

[U hu hu! Đại vương! Đại vương!!!]

Tống Quy Khê vẫn giữ nụ cười khó hiểu trên môi, cô ta tự cho rằng tiếng kêu của đám khỉ chính là đồng ý, còn thở phào nhẹ nhõm, định bụng khom người đi vào đưa Hùng Khang Bình và Úc Tử Hoài ra ngoài.

Nhưng vừa bước vào trong, trán cô ta đã bị cái gì đó ném trúng một cái.

Cô ta sững người một lúc, sau đó là vô số trái cây bay tới tấp về phía cô ta.

Quan Thịnh vẫn luôn do dự đứng xem, lúc này đồng tử co rụt lại, không chút do dự lao lên che chắn cho Tống Quy Khê: “Cẩn thận! Mau lùi lại!”

Tần Túc nhanh tay lẹ mắt kéo một cái, kịp thời lôi hai người về phía sau, tránh cho bọn họ bị chôn vùi trong đống trái cây.

Khán giả xem livestream cũng sốt ruột thay cho các vị khách mời.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -

[Tổ tiết mục không định can thiệp sao?! Nếu khách mời bị thương thì phải làm sao đây?!]

[Thì bó tay thôi chứ sao, chẳng lẽ bạn không biết khách mời tham gia chương trình <Tuyến Đầu Sinh Tồn> đều phải ký thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm sao?]

[Khỉ rất tò mò, nhưng tính công kích cũng rất mạnh, tùy tiện đến gần đàn khỉ sẽ chỉ khiến chúng tấn công mà thôi.]

Tống Quy Khê dù ngốc đến đâu cũng biết “cuộc đàm phán” của mình đã thất bại, cô ta uất ức che trán, hốc mắt bắt đầu đỏ hoe: “Xin lỗi...”

Lúc này Quan Thịnh cũng không biết phải nói gì cho phải.

Anh ta lúng túng nhìn Tống Quy Khê thút thít khóc, gãi đầu gãi tai hồi lâu, cuối cùng vẫn cảm thấy nguy cơ trước mắt quan trọng hơn.

Anh ta bất đắc dĩ túm lấy Nhung Thu, vẻ mặt như sắp chết đến nơi: “Thu Thu, em là hy vọng duy nhất của mọi người đấy.”

Nhung Thu ngoan ngoãn đút tay vào túi, sau đó bước vào con đường giải cứu đầy gian nan.

Chỉ thấy cô đi thẳng một mạch vào trong đám khỉ, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Nhường đường một chút, nhường đường một chút nào.”

"Dẫm phải đuôi rồi, nhấc lên một chút đi."

“Đừng ôm chân nữa, tôi không đi được.”

Quan Thịnh trợn mắt há hốc mồm nhìn cô gái nhỏ bé len lỏi trong đám khỉ, như thể đang đi trong sân nhà mình vậy.

Nhung Thu không chút sợ hãi đi thẳng đến góc tối tăm nơi Hùng Khang Bình và Úc Tử Hoài đang ủ rũ, tiện chân đá nhẹ con khỉ định ôm chân mình sang một bên.

Hùng Khang Bình: Trợn mắt há mồm.

Úc Tử Hoài: Cún con đơ người.

Thu Thu, em là thần tiên sao!

Cô cứ như vậy đi một vòng, sau đó dẫn hai “nhân vật đáng thương” bị nhốt ra ngoài, toàn bộ quá trình không quá ba phút.

Phần lớn thời gian bị trì hoãn là do lũ khỉ gây ra, là do lũ khỉ cứ thích ôm chân cô.

Các vị khách mời: “...”

Khán giả xem livestream: “...”

Cứ như đang xem một thế giới kỳ ảo vậy!

Quan Thịnh giật giật khóe mắt, nói bằng giọng khó khăn: “Thu Thu, anh đã kỳ vọng rất nhiều ở em...”

[Tôi cứ ngỡ mình đang xem phim khoa học viễn tưởng....Đây thật sự không phải là đang diễn sao?]

[Tôi cũng vậy.....Bây giờ vẫn chưa hoàn hồn lại được...]

“...Nhưng anh không ngờ là em lại lợi hại đến vậy!”

Quan Thịnh nhìn Nhung Thu với ánh mắt sáng rực.

Nhung Thu cố gắng kìm nén khóe miệng đang muốn nhếch lên, khiêm tốn nói: “Không có đâu không có đâu, là do lũ khỉ giơ cao đánh khẽ thôi.”

Chẳng lẽ không phải sao?

Bây giờ cô vẫn còn nghe thấy tiếng lũ khỉ đang bàn tán xôn xao.

[Hình như là sinh vật hai chân thơm phức mà lão đại nói?]

[Không được bắt! Vậy có thể để cô ấy sờ lông tôi được không? Tôi ngày nào cũng bắt bọ đấy, sạch sẽ lắm! ]

[Tôi có thể ôm cô ấy một cái được không? Tôi có thể giúp khỉ con chải lông mà.]

Ánh mắt lũ khỉ di chuyển theo Nhung Thu, nhìn cô không chớp mắt mà bàn tán sôi nổi.

Nhung Thu thoải mái ngồi xổm xuống, vươn tay sờ con khỉ bên trái một cái, lại gãi ngứa cho con khỉ bên phải, đám khỉ như bị thu hút bởi viên ngọc sáng chói mà lặng lẽ tụ tập lại xung quanh cô.

Quan Thịnh không khỏi cảm thán: “Nhìn Thu Thu lúc này giống hệt nhân viên trông coi vườn thú vậy.”

Tần Túc gật đầu: “Chỉ thiếu một thứ trên tay.”

Quan Thịnh: "Bát đựng thức ăn."

Hùng Khang Bình hoàn hồn: “.....Đây là lần thứ hai tôi bị nhiều khỉ vây công như vậy.”

Quan Thịnh cười: “Đời này chắc không quên được phải không?”

Hùng Khang Bình: “Khắc cốt ghi tâm."”

Úc Tử Hoài vẫn còn sợ hãi: “Hy vọng là không có lần sau nữa, bọn chúng khỏe lắm! Lại còn đông nữa, tôi không nhúc nhích được tí nào.”

Cậu đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng nhìn về phía Tống Quy Khê với đôi mắt đỏ hoe: "Khê Khê! Cảm ơn cô đã đến cứu tôi....chúng tôi, cô thật sự rất dũng cảm!”

Dường như để chứng minh điều gì đó, cậu nói thêm: “Cô xem, ngay cả anh Tần cũng không đánh lại lũ khỉ này!”

Tần Túc: “.....”

Anh liếc thấy ánh mắt tha thiết của Úc Tử Hoài, không muốn tính toán với cậu.

Tống Quy Khê thất vọng nói với giọng khàn khàn: “Xin lỗi, tôi không cứu được mọi người.”

Cô ta rưng rưng nước mắt: “Tôi không bằng Nhung Thu, cô ấy thích hợp hơn...”

Úc Tử Hoài vội vàng ngắt lời: “Làm gì có chuyện đó chứ?! Không ai có thể sánh bằng cô! Nhung Thu chỉ là tình cờ may mắn thôi!”

Bầu không khí chìm vào im lặng.

Các vị khách mời khác đều nhìn Úc Tử Hoài với ánh mắt kỳ quái.

Thấy người ta lật mặt nhanh như lật bánh tráng thì cũng thấy nhiều rồi, nhưng chưa từng thấy ai vừa buông đũa xuống đã mắng người nấu.

Hùng Khang Bình hừ lạnh một tiếng, dứt khoát rời khỏi nơi này.

Tần Túc lạnh lùng bỏ đi.

Quan Thịnh gãi đầu gãi tai, cười bất đắc dĩ rồi cũng nhấc chân rời đi.

Sắc mặt Tống Quy Khê tái nhợt.

Cô ta không ngờ EQ của Úc Tử Hoài lại thấp đến vậy? Cô ta cố tình dẫn dắt Úc Tử Hoài nói ra những lời này, mọi người sẽ nhìn cô ta như vậy sao?

Tống Quy Khê cố gắng cứu vãn: “Đừng nói như vậy, Tiểu Úc, Nhung Thu vừa mới cứu cậu đấy.”

Úc Tử Hoài lúc này mới nhận ra mình hình như đã làm sai điều gì đó, cậu lúng túng há miệng thở dốc. ( truyện trên app T Y T )

Tống Quy Khê: “Tiểu Úc, giờ tôi qua bên kia xem thử, anh Quan nói hình như có đồ bị lũ khỉ lấy mất rồi...”

Úc Tử Hoài nói bằng giọng khó khăn: “Hình như là vậy...”

Cậu trơ mắt nhìn Tống Quy Khê không chút do dự xoay người, bước nhanh đuổi theo những người khác.

Chỉ còn lại một mình cậu đứng yên tại chỗ.

Cậu cảm thấy luống cuống không biết phải làm sao.

Khán giả xem livestream cũng không biết phải đánh giá hành động của Úc Tử Hoài như thế nào.

[Úc cún con...Cậu có não không vậy, tức chết tôi rồi!]

[Chứ sao nữa, không cần phải bợ đít như vậy chứ, cái cô Tống Quy Khê kia cũng khôn lỏi lắm, cậu ta vừa nói sai làm sai một cái là cô ta đã chạy mất dép rồi.]

[Lần này, nếu Úc cún con không xin lỗi Nhung Thu, tôi thật sự sẽ coi thường cậu ta.]

[Đồng ý với bạn trên, tuy tôi không thích Nhung Thu lắm (nhỏ giọng, đặc biệt là fan nhà cô ta, thành phần phức tạp thật sự), nhưng dù sao người ta vừa mới cứu mạng, không cần phải báo đáp, nhưng ít nhất cũng nên cảm ơn người ta một tiếng chứ?]

[Cũng đâu có cứu mạng... ]

[... Tôi không biết bạn trên là anti-fan hay là học sinh tiểu học nữa.]

Fan của Úc Tử Hoài phần lớn là fan chị và fan mẹ, từ khi cậu debut đến nay luôn ở bên cạnh ủng hộ cậu.

Nickname Úc cún con cũng là do fan đặt cho cậu chàng này.

Nhưng thật sự là không có fan nào lại muốn idol của mình biến thành kẻ bợ đít và vong ân bội nghĩa cả!

Nói năng không suy nghĩ, bọn họ đã cố gắng tẩy trắng Úc Tử Hoài, nào là thật thà, nào là thẳng thắn.

Bợ đít Tống Quy Khê thì cũng thôi đi, dù sao cô ta cũng là tiểu hoa đang nổi, nhân phẩm và danh tiếng đều ổn, bọn họ nhịn được.

Nhưng thứ mà fan chị và fan mẹ không thể chịu đựng nhất chính là con trai cưng của bọn họ bỗng dưng xuất hiện vết nứt về nhân phẩm.

Điều này khiến bọn họ phải tự hỏi, rốt cuộc mình đang hâm mộ người như thế nào vậy?!

Người đại diện của Úc Tử Hoài đang theo dõi livestream trước màn hình đương nhiên cũng nhìn thấy phản ứng của fan hâm mộ, trong lòng thầm kêu một tiếng “xong rồi”, sau đó nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể xông vào trong nhéo lỗ tai Úc Tử Hoài.

Anh ta lập tức gọi điện cho đạo diễn Hách Vạn Lý của <Tuyến Đầu Sinh Tồn>: “Đạo diễn Hách? À, tôi là quản lý của Tiểu Úc, chắc anh cũng thấy màn xung đột vừa rồi rồi nhỉ?”

Anh ta cười gượng gạo, tay nhanh chóng gửi tin nhắn xin chỉ thị cấp trên: “....Như vậy đi, công ty chúng tôi đồng ý tăng thêm tiền đầu tư, anh xem có thể châm chước một chút được không?”

“Không không không! Không cần đâu không cần đâu! Cứ để cậu ta tự kiểm điểm đi, chúng tôi sẽ không đưa cậu ta về đâu!”

“Đúng vậy, đạo diễn Hách à, anh xem, hãy cho chúng tôi thêm thời gian để giáo dục lại cậu ta nhé, chúng tôi biết đạo diễn làm chương trình cũng muốn mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, chúng tôi nhất định sẽ hợp tác...”

Úc Tử Hoài không hề biết rằng mình sắp bị người đại diện mắng cho một trận te tua, lúc này cậu đang cụp tai ủ rũ, ngồi im thin thít trong góc như một cây nấm.

Không ai chú ý đến cậu.

Nhung Thu, người vừa nghe thấy những lời nói ngây thơ và ngu ngốc của cậu cũng không để tâm, hiện tại cô đang cố gắng giảng đạo lý cho đám khỉ.

“Mấy thứ các bạn lấy đi giờ đang cất ở đâu thế?”

Quan Thịnh và những người khác đi vòng qua đám khỉ vào trong nhà, lúc này mới phát hiện hành lý của các vị khách mời gần như đã không cánh mà bay, chỉ còn lại hai ba chiếc vali nặng trịch của Úc Tử Hoài bị vứt chỏng chơ trong góc.

Tần Túc buồn cười nhìn cô gái nhỏ với vẻ mặt nghiêm túc, từng ngón tay gõ nhẹ vào đầu con khỉ nhỏ.

Nhung Thu: “Nói hay không?”

Đám khỉ giả ngu: [Tiểu bảo bối thơm quá, sờ chỗ này sờ chỗ này đi~]

[Đồ gì cơ? Sinh vật hai chân có ăn trái cây không? Tặng hết cho cậu.]

[Tôi không nói cho cậu biết đâu, đồ đạc đều được chúng tôi giấu ở chỗ Đại vương rồi hừ.]

Khóe miệng Nhung Thu khẽ nhếch lên, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Tần Túc, nghiêm túc nói: “Em nghĩ lũ khỉ đã mang về địa bàn của chúng rồi.”

Giọng Tần Túc hơi cao lên: “Ồ?”

Nhung Thu thành thật: “Thật đấy, không phải trên báo từng đưa tin khỉ trêu chọc du khách, cướp điện thoại và đồ đạc, cuối cùng phát hiện trong hang động sao? Em nghĩ là như vậy đấy.”

Đôi mắt Tần Túc ánh lên ý cười, đôi đồng tử sâu thẳm như muốn hút hồn người đối diện: “Vậy... Thu Thu định làm gì?”

Nhung Thu ngượng ngùng ho khan một tiếng rồi đứng dậy đi loanh quanh, cố gắng chống lại sức hấp dẫn của người đàn ông: “Bắt một con khỉ dẫn đường được không? Để em xem thử...”

Nhung Thu túm lấy đuôi con khỉ ngốc nghếch cuối cùng tự thú, vừa dụ dỗ vừa đe dọa: “Dẫn chúng tôi đến chỗ Đại vương của các cậu, nếu không...”

Cô vênh mặt nói một cách hợp tình hợp lý: “Nếu không tôi sẽ gọi phụ huynh đến đánh đòn các cậu đấy!”

Khán giả xem livestream được một trận cười nghiêng ngả khi chứng kiến màn đe dọa đáng yêu của Nhung Thu.

[Thu Thu đáng yêu quá đi, cô ấy đang đe dọa một con khỉ kìa!]

[Gọi phụ huynh gì chứ! Hahaha, không biết Thu Thu có thật sự gọi phụ huynh đến đánh đòn không nhỉ? Hóng quá (mặt chó)]

[Thật ra thì khỉ vàng hoang dã có tính bầy đàn rất cao, nhìn đám khỉ con này là biết chúng lén lút chạy ra ngoài khi không có phụ huynh rồi, khỉ bố khỉ mẹ quản lý con cái rất nghiêm khắc.....Rất có khả năng sẽ bị đánh đòn đấy!]

Khán giả xem livestream cười nghiêng ngả, thích thú nhìn Nhung Thu không biết lấy từ đâu ra một sợi dây leo nhỏ.

Cô một tay nắm đuôi khỉ, một tay vung vẩy sợi dây leo, miệng lẩm bẩm: “Xuất phát xuất phát!”

Các vị khách mời và khán giả đều cười nghiêng ngả.

 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play