Nhung Thu đang nâng niu một đám cá con nhỏ xíu trên tay, đôi mắt cô cong lên thành hình trăng khuyết, vui vẻ nói với Tần Túc: “Anh Tần anh xem này, anh xem này!”

Tần Túc khẽ nhướng mày, còn chưa kịp hỏi số cá con này từ đâu mà có thì đã tận mắt chứng kiến một chú cá con từ trên trời rơi xuống, đáp chính xác vào lòng bàn tay đang mở rộng của Nhung Thu.

Tần Túc với đôi mắt tinh tường đã nhanh chóng bắt gặp một bóng trắng lướt qua.

Chú cá con nhỏ bé vùng vẫy trên bàn tay trắng nõn của cô gái, cố gắng chui vào sâu bên trong, sau đó nằm im thin thít.

Tần Túc bất ngờ nhìn thấy trong đôi mắt đen láy của chú cá con kia vậy mà lại toát ra một loại khí phách hiên ngang lẫm liệt như thể sẵn sàng hy sinh vì chính nghĩa.

Nhung Thu suýt chút nữa thì không giữ nổi nắm cá con trong tay.

Tần Túc nhìn Nhung Thu cười ngây ngô, cũng không nhịn được mà cong môi, cất lời khen ngợi: “Thu Thu giỏi thật đấy.”

Hai tai Nhung Thu bỗng chốc đỏ ửng, hàm răng hổ nhỏ xinh của cô lộ ra rõ mồn một, vội vàng giải thích: “Không phải em không phải em đâu, em chỉ là nhặt của hời từ hải âu thôi.”

Tần Túc không tỏ ý kiến, suy nghĩ một chút rồi nói: “Thu Thu, chúng ta không có dụng cụ nào đủ nhỏ để xử lý những con cá nhỏ thế này.”- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -

Nhung Thu cũng không quá để tâm đến chuyện được ăn thêm chút thịt cá, nghe Tần Túc nói vậy liền ngồi xổm xuống rồi thả đám cá con xuống biển, nhìn chúng bơi lội tung tăng bên cạnh rồi bị sóng biển cuốn đi.

Trở về với biển cả xanh lam bao la.

Nhung Thu vui vẻ ngẩng đầu, cất giọng đầy vui vẻ: “Được nhận món quà như thế này đã là rất vui rồi!”

Nhung Thu vẫy tay về phía những chú hải âu đang bay lượn trên cao: “Cảm ơn các bạn nhé!”

Đàn hải âu kêu lên chói tai, tiếng kêu vang vọng khắp cả một vùng trời.

[Sao sinh vật hai chân này lại không ăn cá?]

[Chẳng lẽ sinh vật hai chân này ăn chay?]

[Sinh vật hai chân thơm quá, chắc chắn là một bảo bối rồi.]

Vừa nói, một chú hải âu sải rộng cánh bay đến đậu trên vai Nhung Thu, sau đó dùng mỏ tỉa tót lại bộ lông của mình.

Đôi mắt nhỏ ánh lên vẻ đắc ý: [Bây giờ tôi cũng thơm phức rồi này.]

Nhung Thu không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc đuôi của chú hải âu, bờ vai gầy gầy khẽ run lên khiến cho chú chim nhỏ phải bay đi.

Tần Túc vẫn luôn đứng bên cạnh với vẻ mặt ôn hòa, thân hình cao lớn phủ bóng xuống che chắn cho dáng người nhỏ nhắn của Nhung Thu.

Tần Túc lên tiếng: “Thu Thu, bên kia có vỏ sò đấy, nếu muốn ăn hải sản thì có thể nhặt một ít vỏ sò mang về.”

Nhung Thu chợt nhớ đến lời Tống Quy Khê từng nói, bèn hỏi: “Vậy chúng ta có mang theo nổi không?”

Tần Túc đáp: “Có thể gom lại trước, lát nữa quay lại lấy sau.”

Thật ra Tần Túc có thể mang theo được, nhưng những thứ nhỏ nhặt như vỏ sò thì cần có vật dụng để đựng.

Nhung Thu nhanh chóng cởi chiếc áo chống nắng đang mặc trên người, đôi mắt sáng long lanh, đề nghị: “Dùng cái này để đựng được không?”

Tần Túc từ chối: “Em cứ mặc vào đi.”

“Đã hy sinh một bộ quần áo rồi, lát nữa còn có thể tái sử dụng mà.” 

Nhung Thu bị Tần Túc nắm lấy tay rồi mặc chiếc áo chống nắng vào, ngoan ngoãn không phản kháng.

Hai người bắt đầu tìm kiếm những chiếc vỏ sò nhỏ trong các khe đá ven bờ biển.

Tống Quy Khê nhìn thấy liền chủ động đi tới cùng làm việc.

Tốc độ của ba người khá nhanh, chẳng mấy chốc đã nhặt được một đống vỏ sò lớn.

Tần Túc tìm một chỗ râm mát rồi trải lá cây xuống đất, sau đó xếp chồng vỏ sò lên trên tạo thành một ngọn núi nhỏ, cuối cùng dùng cỏ dại che phủ lên.

Trông giống như một đống cỏ khô vậy.

Ba người còn chưa kịp thu dọn đồ đạc để quay về, thì nghe thấy một tiếng gọi lớn từ xa vọng lại.

“Anh Tần......Quy Khê.......Thu Thu......mọi người đâu rồi?”

Tần Túc nhíu mày: “Quan Thịnh?”

“Trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Ba người không dám chần chừ thêm nữa, nhanh chóng nhặt lấy những thứ cần mang theo rồi chạy về phía có tiếng Quan Thịnh vọng lại, đồng thời cũng lên tiếng đáp trả.

“Anh Tần......bên này phải không? Tôi tới rồi!”

Quan Thịnh thở hổn hển chui ra từ bụi cỏ và xuất hiện trước mặt ba người với vẻ mặt đầy bụi đất.

Anh ta khóc không ra nước mắt: “Hộc.....hộc.....chúng ta bị khỉ, bị khỉ trộm nhà rồi!” ( truyện trên app tyt )

Cả ba người đều ngơ ngác.

............

“Quan đại gia, anh qua xem cái này đi.”

Hùng Khang Bình gọi Quan Thịnh.

Quan Thịnh phủi phủi bụi đất trên người rồi bước tới: “Tới rồi tới rồi, để tôi xem nào....”

Trước mặt hai người là một thân cây lớn bị đổ, vết cắt gọn gàng khiến người ta khó có thể bỏ qua sự tồn tại của nó.

Quan Thịnh không nhịn được mà cười: “Tổ tiết mục cũng rất chu đáo nhỉ, đã giúp chúng ta chuẩn bị sẵn nguyên liệu rồi sao? Đây là sợ chúng ta không chặt nổi cây bằng cái rìu nhỏ kia à?”

“Ừm, chặt không nổi.”

Quan Thịnh: “.....”

Nhìn vết cắt trên thân cây là biết ngay đã được cưa bằng máy móc, chắc chắn là do tổ tiết mục chuẩn bị từ trước, nếu khách mời cần sử dụng thì có thể dùng luôn.

Dù sao thì đây cũng là một chương trình tạp kỹ được phát sóng mỗi tuần một tập, chứ không phải là sinh tồn nơi hoang dã thực thụ.

Tổ tiết mục đã bỏ rất nhiều công sức, chuẩn bị sẵn căn nhà và các loại nguyên vật liệu cùng dụng cụ.

Vừa không làm trì hoãn hành động tự do của khách mời, vừa không ảnh hưởng đến hiệu quả của chương trình.

Giống như bây giờ, một khúc gỗ đã được cưa sẵn cũng không thể sử dụng trực tiếp mà vẫn cần khách mời tự tay gia công và xử lý, cũng không tính là gian lận hoàn toàn.

Hùng Khang Bình nghiêm túc khoa tay múa chân: “Cái kích thước này mà khoét thành một cái hố thì hơi mệt đấy.”

Quan Thịnh: “Nhưng mà có thể đựng vừa đủ nước cho một người tắm.”

Hai người đàn ông nhìn nhau cười gian xảo.

Đừng nói là đàn ông không thích sạch sẽ, đàn ông ở trong giới giải trí có khi còn thích sạch sẽ hơn cả phụ nữ.

Đặc biệt là bây giờ mặt trời đã lên cao, chỉ cần vận động một chút là mồ hôi đã tuôn ra như mưa, chẳng có ai chịu được cả.

Bọn họ kéo Úc Tử Hoài ra để bàn bạc, quyết định dùng đoạn gỗ to nhất để khoét một cái hố lớn, như vậy khi đựng nước sẽ tiện lợi hơn.

Quan Thịnh: “Anh Tần nói ở bờ biển có dừa, chúng ta có thể dùng vỏ dừa để đựng nước mang đi đun.”

Úc Tử Hoài vừa thở hổn hển vừa làm việc, vung rìu được hai cái thì tay chân đã bủn rủn, Hùng Khang Bình phải tiếp nhận cái rìu từ tay cậu: “Dừa...hộc...hộc...nhỏ như vậy sao?”

Quan Thịnh biết cậu đang nghĩ gì, cười giải thích: “Chắc chắn là không đủ rồi, Anh Tần nói có thể dùng đá.”

Quan Thịnh vừa nói vừa làm động tác minh họa: “Chính là những viên đá được nung đỏ, có thể thả vào nước để đun nóng. Chiều nay chúng ta dựng phòng tắm thì ráng làm cho xong cái này, sau khi lọc nước xong thì đổ vào trong đó, sau đó ném đá nóng vào...”

Hùng Khang Bình tiếp lời: “Hê hê, tắm nước nóng.”

Úc Tử Hoài nghe thấy viễn cảnh tươi đẹp như vậy, lập tức có động lực làm việc.

Ba người đàn ông làm việc không ngại khó nhọc, nhưng dù sao cũng chưa từng làm những công việc nặng nhọc như thế này bao giờ, tốc độ cũng không nhanh được là bao.

Úc Tử Hoài mệt đến mức sắp lưỡi đồn ra ngoài mà loạng choạng bước đi: “Em đi....lấy chút....nước.”

Hùng Khang Bình và Quan Thịnh mệt đến nỗi không muốn nói chuyện, chỉ cặm cụi làm việc.

Đúng lúc này, bọn họ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Úc Tử Hoài.

Rất nhiều bình luận cùng lúc hiện lên trên màn hình.

[Quan Quan cứu mạng!]

[Chết rồi! Nhiều nhiều nhiều....khỉ quá!]

[Cả đám khỉ con khỉ cháu đều xuất động rồi sao? Không phải chứ?!]

Hùng Khang Bình và Quan Thịnh giật mình, lập tức ném dụng cụ xuống đất, sau đó chạy như bay về phía trước. Từ xa bọn họ đã thấy Úc Tử Hoài đang bị một đàn khỉ vây kín!

Thật sự là một đàn khỉ rất đông, nhìn sơ qua có thể thấy cả trong lẫn ngoài căn nhà đều bị khỉ chiếm đóng.

Lũ khỉ này cũng coi như có tình nghĩa không làm hại người, chỉ ghì chặt tay chân Úc Tử Hoài không cho cậu nhúc nhích.

Khi nhìn thấy Hùng Khang Bình và Quan Thịnh, chúng liền kêu chí chóe, sau đó cùng nhau chuyển mục tiêu tấn công sang hai người bọn họ.

Hùng Khang Bình theo bản năng đẩy Quan Thịnh sang một bên: “Cậu chạy trước đi, xem có thể tìm được người đến cứu viện không!”

“.....Cũng chỉ có thể như vậy thôi.” Quan Thịnh lau giọt nước mắt chua xót.

Anh ta vô cùng bi phẫn: “Nhiều khỉ như thế, chúng ta không đánh lại đâu!”

Nhung Thu và những người khác vì mải mê tìm vỏ sò nên không hề biết chuyện gì đang xảy ra ở khu cắm trại, nào ngờ lại xảy ra chuyện bất ngờ như vậy.

[Quan Quan thật đáng thương, nhưng tôi không nhịn được cười nữa rồi hahaha (cười to)]

[Thật sự bị khỉ vây hãm rồi sao? Tôi đi xem thử!]

[Mới xem xong quay về đây, Hùng Khang Bình và Úc Tử Hoài bị giam cầm y như ngồi tù vậy há há há]

Nhung Thu cố nhịn cười, bị Quan Thịnh liếc nhìn với ánh mắt ai oán, cô không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng rồi hỏi một cách chân thành: “Vậy, anh Quan đến tìm chúng em...”

Quan Thịnh vô cùng thành khẩn: “Trước tiên là xem thử anh Tần có cách nào hay không, sau đó, nếu không còn cách nào khác.....thì đành phải hy sinh Thu Thu em rồi.”

Nhung Thu nhỏ bé yếu đuối bị Quan Thịnh vội vàng đẩy đi.

Bốn người nhanh chóng trở về nhà rồi cùng nhau dừng bước.

Quan Thịnh lập tức hướng ánh mắt cầu cứu về phía Tần Túc.

Tần Túc nhìn chung quanh một lượt....

Thật sự, cả đời này của anh chưa từng thấy nhiều khỉ như vậy.

Đàn khỉ đông nghịt, đứa đứng đứa ngồi, chơi đùa nghịch ngợm khắp nơi, còn hai nhân vật đáng thương thì bị bao vây tứ phía, đang co rúm người lại run rẩy.

Nhìn thấy có người đến, mắt của hai người lập tức sáng lên, nhưng lại không dám đứng dậy, chỉ có thể bất lực vươn tay cầu cứu với vẻ mặt đầy nhiệt tình.

Tần Túc im lặng một lúc rồi lùi lại một bước.

Quan Thịnh: “Anh Tần! Tần đại ca! Ba ba Tần! Anh không thể thấy chết mà không cứu được! Chẳng lẽ bọn tôi không phải là những người bạn đáng yêu của anh sao?!”

Tần Túc: “Không phải là tôi không muốn cứu...”

Tần Túc không nhịn được mà bật cười, đôi mắt lạnh lùng hiếm khi hiện lên sự vui vẻ: “Kẻ địch đánh hội đồng, mà chúng ta chỉ có vài người, thế lực quá chênh lệch.”

Quan Thịnh: “Được rồi, vậy thực hiện phương án B.”

Nhung Thu vô cùng vui vẻ bị Quan Thịnh đẩy ra ngoài.

Quan Thịnh còn nhỏ giọng hỏi han sau lưng: “Thu Thu, em làm được không?”

Tống Quy Khê cau mày rồi ngăn cản bọn họ một cách đầy chính nghĩa: “Sao có thể để Nhung Thu đi một mình được? Nhiều khỉ như vậy!”

Quan Thịnh im lặng.

Lý do anh ta đến tìm Nhung Thu là vì người chấm dứt cuộc chiến với đàn khỉ hôm qua chính là Nhung Thu, anh ta cũng chỉ còn cách này là cách cuối cùng.

Quan Thịnh cười khổ: “Vậy.....Quy Khê, cô thấy nên làm thế nào?”

Tống Quy Khê nhăn mày suy nghĩ: “Có thể giao tiếp với lũ khỉ này không? Hay là chúng ta trao đổi với chúng? Không phải chúng ta đã hái được dừa rồi sao? Có thể thử dùng dừa xem sao?”

Cô ta áy náy nhìn Tần Túc: “Anh Tần, em xin lỗi, những thứ đó vừa mới mang về.”

Tần Túc gật đầu: “Mang về là để dùng mà.”

Anh nhìn Nhung Thu đang im lặng co người lại, cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Tống Quy Khê mang theo hy vọng của mọi người, ôm hai quả dừa và tiến lại gần đàn khỉ một cách thận trọng.

Tiếng kêu chí chóe của đàn khỉ bỗng im bặt, vô số ánh mắt đổ dồn về phía cô gái.

Tống Quy Khê giữ nguyên nụ cười “dịu dàng hoàn hảo nhất” trên môi, tay đưa quả dừa về phía trước, cố gắng giảm bớt sự uy hiếp của bản thân: “Các bạn khỉ nhỏ ơi, chúng ta có thể trao đổi một chút được không?”

“Chít chít?”

Tống Quy Khê: “Chính là những quả dừa này, các bạn xem, đây là trái cây đấy, có thể đổi lấy bạn của chị được không?”

Lũ khỉ nghiêng đầu: “...Chít?”

Tống Quy Khê niềm nở lăn quả dừa qua: “Tất cả đều cho các bạn nhé.”

Đàn khỉ lập tức bùng nổ những tiếng kêu chí chóe như thể đang cười khoái chí.

Nhung Thu đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc: “...”

Là người có thể hiểu được tiếng khỉ nói, Nhung Thu hoàn toàn cạn lời, bên người bên khỉ, ông nói gà bà nói vịt cả nửa ngày trời.

Giao tiếp kiểu này thì kết nối được cái gì chứ.

 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play