Ánh mắt Chu Việt Đông cũng phức tạp, không nói gì.
Chu Việt Thâm dọn hộp cơm đi ra, thấy hai đứa đang đứng ở ngoài, anh cũng hiểu tình hình. Tuy nói trẻ con có thể sai lầm, nhưng chúng còn quá nhỏ, không nghĩ rằng có người xấu đến vậy cho nên mới để thím Lưu có cơ hội thừa nước đục thả câu.
Hiện giờ chúng tự trách mình thành thế này, ai nhìn cũng thấy đau lòng.
Bàn tay to lớn xoa đầu hai đứa con, giọng nói trầm thấp: “Vào đi, cô ấy sẽ không trách bọn con đâu.”
**
Đứng ở hành lang cầu thang bệnh viện, Chu Việt Thâm cúi đầu châm điếu thuốc, rít sâu một hơi, tay kia cầm một phong thư, rồi tiện tay ném vào thùng rác.
Tư Niệm kiểm tra một lượt, không có vấn đề gì nên cô quyết định xuất viện.
Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn ngồi ở hành lang bệnh viện, thấy Tư Niệm bước ra vội vàng đứng dậy, chân tay luống cuống.
Tư Niệm nhìn chúng, mỉm cười vui vẻ: “Đi thôi, hiếm có dịp được vào thành phố, dì dẫn các con đi dạo một lát.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play