“Bố ơi~” Giọng của cu cậu so với thường ngày có thêm một chút hạnh phúc, dường như không có sợ Chu Việt Thâm như trước đây.
Chu Việt Thâm chưa từng nhìn thấy đứa con trai thứ hai của mình vui vẻ như vậy, so với đứa con lớn của mình, tính cách của đứa thứ hai vẫn luôn tinh nghịch nhưng cũng chỉ là khi không có anh ở đó.
Bây giờ lại vui vẻ như vậy, không biết cu cậu đang muốn nói cái gì.
Chu Việt Thâm rất nhanh đã phát hiện cặp sách mới trên lưng cu cậu.
Đôi mắt đen láy của anh nhấp nháy, ngồi xuống sờ sờ đầu cu cậu: “Cặp sách mới mua hả? Đẹp lắm.”
“Đúng không ạ!” Mắt cu cậu sáng rực, gật đầu thật mạnh, khuôn mặt nhỏ gầy gò mang chút hưng phấn “Dì mua cho con đấy!”
Cu cậu thoáng nhìn về phía nhà bếp, không dám gọi Tư Niêm là mẹ kế, càng không dám gọi cô là mẹ.
Sau đó lại kéo Chu Việt Thâm đi tới trước bàn, nói: “Anh trai cũng có đấy bố, bố mau nhìn xem này ~”
“Còn có quần áo của em gái, có cả đầm váy nữa cơ ~~”
“Bố nhìn đây nữa này, cái này là kẹo dẻo trái cây, còn có kẹo nổ nữa ~~”
“Bánh quy này ăn rất ngon đấy ạ, con từng thấy bạn ở trường ăn.”
Anh nhìn chằm chằm túi bánh quy kia, anh chưa từng được ăn nhưng ăn biết nhất định ăn rất ngon.
Chu Việt Thâm nhìn đồ trên bàn, kẹo, bánh quy, cặp sách, đồ mặc của trẻ em, còn có sữa bột và mật ong, cơ bản đều là đồ mua cho trẻ con ăn.
Thím Lưu ngây dại đứng cạnh.
Vẻ mặt không thể tin được!
Tư Niệm lại mua cho bọn nhỏ cặp sách, còn có quần áo nữa?
Sao có thể đây!
Cô lại có thể bỏ tiền ra được à!
Điên rồi ư!
Mấy thứ đồ này, nhìn qua thôi cũng biết là hàng đắt tiền rồi.
Tốt lắm, cái con người lẳng lơ lòng dạ tâm cơ này, nhất định là cô biết Chu Việt Thâm hết sức quan tâm đến mấy đứa con của mình cho nên mới mua nhiều đồ dùng trẻ em như vậy để lấy lòng anh.
Là thím ta đã xem thường cô rồi, quả nhiên con gái thành phố không giống con gái ở nông thôn họ mà.
Mặt thím Lưu xanh ngắt, vừa tiếc tiền vừa ghen ghét.
Nếu Tư Niệm không tới đây, số tiền này chưa biết chừng được đưa cho thím ta.
Dường như Tư Niệm nghe thấy tiếng động bên ngoài nên đi ra.
Cô vừa mới hầm canh sườn xong, vừa nấu cơm thì nghe thấy tiếng nói ở bên ngoài.
Không ngờ rằng Chu Việt Thâm đã về. Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng T YT và web ty tnovel.
Cô bưng một tô sườn kho tương lớn để lên bàn ăn.
Nhìn lướt qua thím Lưu đang ghen ghét đỏ cả mắt rồi thu hồi ánh mắt, nói với Chu Việt Thâm: “Anh đã về rồi à, đi rửa tay ăn chút gì trước nhé, cơm còn chưa nấu xong.”
Chu Việt Thâm nhìn tô sườn kho còn nóng hôi hổi, không thể không thừa nhận người phụ nữ này nấu cơm rất ngon, làm anh nhìn cũng thấy đói bụng.
Gật gật đầu rồi nói: “Ừ, được rồi.”
Ngay sau đó nhìn thoáng qua thím Lưu, thấy vẻ mặt của thím ta biến đổi liên tục*, ánh mắt anh tối lại, nhỏ giọng lạnh nhạt: “Thím Lưu, không còn việc gì để nói thì thím về nhà thôi.”
*五彩斑斓: ngũ thải ban lan. Dịch ý: màu sắc sặc sỡ.
Lúc thím Lưu nhìn thấy tô sườn lớn trên bàn thì mắt cũng dại ra.
Ai biết được rằng Chu Việt Thâm xoay người lại muốn đuổi thím ta đi.
Lập tức mặt thím ta đỏ bừng: “Việt Thâm à, những lời thím vừa nói với cháu, cháu đừng hiểu lầm, không phải là thím cố ý muốn phá hỏng mối quan hệ của hai cháu, những lời này là do thím nghe người ta nói, chính là thím cũng lo lắng bọn nhỏ phải chịu uất ức thôi.”
Nói xong thím ta làm ra vẻ đáng thương: “Hai ngày nay thím vội vội vàng vàng nên chưa có thời gian để qua nhà nấu cơm, làm phiền cô Tư Niệm nấu cơm, thấy cô ấy vất vả như vậy lại còn phải chăm sóc bọn trẻ, thím cũng băn khoăn lắm, cháu yên tâm đi, ngày mai thím sẽ qua nhà nấu cơm cho mọi người.”
Thím Lưu không phải kẻ ngốc, tuy rất ghét Tư Niệm nhưng thím ta biết, người phụ nữ này thông minh như vậy, bây giờ bản thân đối nghịch với cô không phải là chuyện tốt.
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, giờ vờ hiền lành để giữ được công việc của mình rồi lại nói tiếp.
Người phụ nữ này mới đến đây, khẳng định là đang muốn lấy lòng mọi người, thím ta không tin người này tốt bụng như vậy, không biết chừng chẳng bao lâu sẽ lộ bản chất thôi.
Tư Niệm đã sống hai đời sao lại không hiểu được bản mặt vô lại này thím Lưu?
Trước đây, lúc Chu Việt Thâm không có mặt, thím ta không phải là bày vẻ mặt này cho cô nhìn ư.
Cô còn đang suy nghĩ nên nói như thế nào với Chu Việt Thâm để anh đuổi đối phương đi, dù sao hai nhà quen biết đã lâu, quan hệ cũng tốt, cô thật sự lo lắng Chu Việt Thâm sẽ để thím ta tiếp tục làm việc.
Vậy không phải quá chướng mắt rồi ư.
Nghe thấy Chu Việt Thâm bình tĩnh nói: “Thím Lưu không cần đâu, trước đây cháu đã nói xong rồi, cháu cưới vợ xong sẽ không làm phiền thím nữa, tiền lương tháng này cháu đã đưa trước cho thím rồi, còn lại cũng chỉ có hai ngày, sau này thím không cần tới nữa đâu.”
Chu Việt Thâm không phải người ngốc, trước đây công việc của anh quá bận rộn, không có thời gian chăm sóc con trẻ, vì vậy mới bất đắc dĩ phải nhờ người giúp.
Trên phương diện tiền bạc và đồ ăn chưa từng đối xử rẻ rúng với bọn trẻ.
Nhưng bọn trẻ càng nuôi lại càng gầy.
Chúng vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn nên cần ăn thêm một chút, nhìn mấy ngày nay là có thể thấy rõ rõ ràng ràng trạng thái bọn nhỏ không giống ngày xưa.
Trước đây sắc mặt bọn nhỏ vàng như nghệ, còn không bằng mấy đứa trẻ nhà không có ăn trong thôn.
Tư Niệm tới đây chỉ mới vài ngày thôi, mặt mũi bọn nhỏ hồng hào lên không ít không nói lại còn sạch sẽ.
Không hề giống những con khỉ người đầy đất trước đây một chút nào.
Anh có thể đưa cho thím Lưu nhiều tiền như vậy chính là nghĩ rằng hy vọng thím ta có thể chăm sóc tốt bọn nhỏ. ( truyện trên app t.y.t )
Nhưng kết quả lại làm người ta thất vọng.
Trước đây rất nhiều lần nửa đêm bắt gặp bọn nhỏ uống nước cầm hơi cho đỡ đói, Chu Việt Thâm cũng đưa tiền cho bọn nhỏ nhưng chúng tiếc tiền không dám xài.
Thím Lưu biến sắc, biểu tình hoảng loạn, quả nhiên sự việc thím ta lo lắng nhất vẫn xảy ra.
Thím ta chặn lời Chu Việt Thâm: “Như này, như này không ổn đâu, người ta là cô chủ nhà họ Tư, mới tới đây không lâu đã để cô ấy một mình gánh vác hết công việc, nếu thím không đến, nhất định cô ấy lo không xuể công việc bộn bề.”
Tư Niệm nghe thấy thế liền cười như không cười, nói: “Cảm ơn đã qua tâm, nhưng tôi không cảm thấy mình sẽ làm không xuể, ở nhà ngoài việc nấu cơm cho bọn trẻ hình như cũng không còn chuyện gì khác cần tôi phải làm, thím Lưu nói quá rồi.”
Ở nông thôn, có thể chỉ chăm sóc con trẻ rồi nấu cơm đã rất hạnh phúc rồi, những nhà khác đều phải lưng cõng con ra đồng làm việc, mệt bở hơi tai lại còn phải về nhà cho gà cho heo ăn, nấu cơm cho cả nhà, chờ mọi người ăn xong thì dọn dẹp, rửa ráy mới có thể đi ngủ.
Tư Niệm chỉ việc nấu cơm và chăm một cô nhóc đã quá may mắn rồi.
Chu Việt Đông và Chu Việt hàn cơ bản không cần cô quản, bản thân bọn nó đều biết việc, chủ động làm, biết quét dọn vệ sinh, giặt quần áo.
Trong nhà cũng nuôi một con chó, so với những người khác đây là cuộc sống hạnh phúc rồi.
Không giống như những lời thím Lưu nói quá lên như vậy.
Thím Lưu tức muốn cắn răng, trên mặt lại tỏ vẻ ngượng ngùng, cười nói: “Cô là người thành phố, không giống với dân quê bọn thím, không chịu được khổ, có thím giúp đỡ thì có thể nhẹ gánh hơn rất nhiều.”
Một chút cơ hội Tư Niệm cũng không để cho thím ta: “Không cần phải làm phiền tới thím đâu, mấy việc cực khổ này tôi chịu được.”
Thím Lưu còn muốn mở miệng nói tiếp đã bị Chu Việt Thâm chặn lại: “Thím Lưu, chuyện đã nói tới mức này, thím về nhà đi thôi.”
Thím Lưu nóng nảy, dưới tình huống cấp bách liền cầu xin: “Việt Thâm à, cháu không thể đối xử với thím như vậy, không còn công việc này, về sau thím phải sống ra sao đây, sau này một tháng thím không cần cháu đưa thím 50 đồng nữa, cháu đưa 40, à không, 45 đồng là được rồi, thím nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bọn nhỏ, quét dọn nhà cửa cho cháu, làm trâu làm ngựa cũng được, cháu đừng đuổi việc thím mà.”