Ơ này… Tư Niệm thật sự bị bà thím này làm cho sợ ngây người.

Một tháng 50 đồng?

Tiền lương này khéo sắp bằng tiền lương làm MC của mình rồi.

Người đàn ông này cũng hào phóng thật!

Bảo sao thím Lưu lại không chịu rời đi, nếu là cô thì cô cũng không chịu.

Giọng thím ta the thé đáng sợ tới mức làm Dao Dao òa khóc, trong chốc lát tiếng khóc tiếng cầu xin ồn ào làm Chu Việt Thâm ong ong cả lỗ tai, anh nhíu mày không vui, giọng cũng trở nên không giận tự uy: “Thím Lưu, cháu đã nói bây giờ không cần phải nhờ thím nữa, nếu thím còn như vậy thì đừng trách cháu không nể tình hàng xóm.”

Tư Niệm đi tới bế Dao Dao bị dọa cho phát khóc lên, cách thật xa thím Lưu ra.

Đáng sợ nhất là loại người cứ dây dưa không rõ này.

“Dao Dao ngoan, đừng sợ nữa nhé.” Cô vuốt vuốt lưng cô nhóc vỗ về, quả nhiên được người quen thuộc ôm lấy, Dao Dao liền yên tâm, ôm gắt gao cổ của cô, sợ hãi nhìn thím Lưu đang la lối khóc lóc.

Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn cũng hiện ra vẻ mặt chán ghét.

“Thằng cu lớn, thằng cu bé à, hai đứa nhanh, nhanh nói giúp bà một câu đi, trước đây bà chăm sóc hai đứa lâu như thế, không có công lao cũng có khổ lao mà, chẳng lẽ hai đứa không muốn mỗi ngày đều được ăn thịt ư.”

Thấy không đánh động được Chu Việt Thâm, thím Lưu đem chủ ý hướng tới hai nhóc Chu Việt Đông Chu Việt Hàn.

Chu Việt Hàn nuốt nước miếng, ngượng ngùng nói: “Bà Lưu, con không cần đâu, con không ăn đâu, tất nhiên ý con không phải là đang nói cơm bà nấu ăn dở đâu.”

Thím Lưu: “…”

Chu Việt Đông không nói câu nào.

“Thím Lưu, tôi không muốn một lời mà phải nói tới lần thứ ba.” Chu Việt Thâm đã tỏ ra không vui, “Tư Niệm đã tới đây được hai ngày, thím đến một câu chào hỏi cũng không nói đã bỏ về, tôi trả lương cho thím là để thím làm việc nhưng bản thân thím làm như thế nào chắc hẳn trong lòng thím tự hiểu rõ, tôi không so đo này kia do nể tình hàng xóm láng giềng, nếu thật sự muốn dây dưa nữa, thím hẳn phải trả lại một phần tiền cho tôi đấy. Nếu thím không muốn mất mặt thì vui lòng đi về nhà đi.”

Thím Lưu nghẹn họng, muốn thím ta trả tiền, đây không phải là muốn lấy mạng thím ta rồi sao?

Thím ta vô cùng luống cuống, sợ tiếp tục dây dưa nữa sẽ bị tra ra chuyện trước đây bản thân tham ô tiền, vì thế ngượng ngùng rời đi.

Cuối cùng trong phòng cũng yên tĩnh lại.

Chu Việt Thâm nhìn Tư Niệm, thấy cô đang nhìn chằm chằm mình liền nói: “Xin lỗi, không giữ thím ấy lại làm việc không phải ý muốn em làm hết mọi chuyện, sau này tôi sẽ cố gắng giúp đỡ em, nếu em thấy rắc rối thì không cần cố ý đưa cơm cho tôi, giúp tôi chăm sóc tốt Dao Dao là được rồi.”

Anh sợ rằng Tư Niệm sẽ cảm thấy cô mới đến mấy ngày anh đã sa thải thím Lưu chính là vì mình muốn Tư Niệm làm người trông trẻ.

Tuy Chu Việt Thâm hy vọng có người chăm sóc tận tình bọn nhỏ nhưng anh cũng không muốn con gái nhà người ta chịu uất ức.

“Sau này mỗi tháng tôi sẽ đưa em 200 đồng để chi tiêu hàng ngày, ngoài tiền chăm lo cho bọn nhỏ, còn dư lại bao nhiêu thì em cứ giữ. Ngoài ra nếu em có yêu cầu gì thì cứ nói với tôi.”

Tư Niệm bị anh làm cho sợ ngây người. Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T YT và web ty tnovel.

Hai, hai trăm đồng….

Người đàn ông này giàu có như vậy ư?

Hai trăm đồng tương đương với ba bốn ngàn tệ trong tương lai đấy, có khi còn nhiều hơn, dù ở tương lai thì cũng có rất ít người sẽ đưa cho vợ một tháng mấy ngàn tệ làm tiền tiêu vặt?

Uầy! Rốt cuộc anh kiếm được bao nhiêu tiền lời vậy!

Tư Niệm cảm thấy bản thân đã trúng số độc đắc* rồi.

“Cái đó, có phải quá nhiều không…Vậy tôi không khách sáo đâu nhé.”

Thấy cô ngoài miệng khách sáo nhưng đôi mắt lại sáng rực, đáy mắt Chu Việt Thâm nổi lên ý cười nhàn nhạt.

“Yên tâm đi, tôi tiết kiệm được không ít tiền, đủ cho mọi người tiêu xài, chỉ cần em vun vén cuộc sống tốt là được rồi.”

Cha mẹ Chu Việt Thâm mất sớm, tất nhiên là một người ăn no cả nhà sẽ không đói, từ rất nhỏ anh đã đi bộ đội, làm lính biên phòng tám năm rồi xuất ngũ, nếu anh không xuất ngũ bây giờ đã lên chức đoàn trưởng**.

*: Trung đoàn trưởng là người chỉ huy cao nhất của một đơn vị cấp trung đoàn trong quân đội, thường là đại tá hoặc trung tá.

Nhưng bởi vì một việc ngoài ý muốn nên không thể không xuất ngũ, tiền mấy năm nay của bản thân anh đều giữ tiết kiệm, không xài gì cả, tiền sau xuất ngũ vẫn còn, sau khi trở về quê anh đã mở trại chăn nuôi, chuyển nhượng giá thấp từ những người trước kia nên không tốn bao nhiêu tiền.

Thời buổi này chỉ cần gan lớn một chút, không đụng chạm tới những việc mấu chốt* thì cơ bản đều sẽ thành công.

*: Trong bối cảnh hiện đại, ý mô tả các ranh giới hoặc tiêu chuẩn không thể vượt qua, chẳng hạn như điểm mấu chốt của một số chính sách, luật pháp hoặc chuẩn mực đạo đức.

Chỉ là nhà nước không cho làm quá lớn nên Chu Việt Thâm cũng chỉ làm ở nông thôn.

Nhưng thực tế danh tiếng của anh đã lan xa, đã làm nhà cung ứng thịt tươi mới cho thị trường.

Người nhập vào dưới trướng anh cũng không ít.

Bây giờ anh chỉ cần chờ nhà nước hoàn toàn mở cửa.

Nhưng tiền kiếm được nhiều như vậy, lại không có thời gian tiêu xài, thậm chí mấy đứa nhỏ cũng nuôi dưỡng không được tốt.

Nhưng hôm nay, khi anh thấy đứa thứ hai của mình đeo một chiếc cặp sách mới với vẻ mặt đầy kích động, vui mừng giới thiệu cho anh những thứ đồ mà Tư Niệm mua, bỗng nhiên anh tìm ra được ý nghĩa của việc kiếm tiền.

Hóa ra không phải không có ý nghĩa, chỉ là trước đây vẫn luôn dùng sai chỗ.

“Yên tâm đi! Thời buổi này không có việc gì mà tiền không giải quyết được!” Tư Niệm tủm tỉm cười nói.

Không sai, cuộc sống khó khăn 80% đều bởi vì tiền.

Chỉ cần có tiền là có thể giải quyết, còn có việc gì khó đây?

Thím Lưu bị đuổi đi làm Tư Niệm cũng nhẹ nhàng thở ra, cô luôn cảm thấy thím Lưu này không đi thì chính là một quả bom hẹn giờ, bây giờ đi rồi cũng tốt.

Cô vào bếp xem nồi canh xương sườn, còn phải hầm thêm nửa tiếng nữa, xương sườn hầm mềm rục ăn mới ngon, nếu không bọn nhỏ sẽ không gặm được.

Tư Niệm thêm vài cây củi, sau đó đi qua bên khác rửa đồ ăn, trong nhà không có đồ ăn gì mấy, đều là cô mới mua, một ít khoai tây, cà chua với cải thìa. ( truyện trên app T Y T )

Lúc cô đang bận rộn thì cảm thấy có người đi đến phía sau mình, quay đầu nhìn lại liền thấy Chu Việt Thâm.

Phòng bếp rất rộng nhưng dáng dấp anh cao lớn, giương mắt nhìn giống như một ngọn núi làm toàn bộ phòng bếp trở nên chật chội.

“Có gì cần anh giúp không?”

Nhìn bộ dáng cô lúi cúi bận rộn lại không giống với những người phụ nữ nhà khác. Mặc dù cô nấu cơm nhưng vẫn thật xinh đẹp, gọn gàng ngăn nắp, không chật vật một chút nào.

Bóng dáng mảnh khảnh được ánh hoàng hôn phản chiếu, chiếc eo thon kia dường như một tay có thể ôm được, giống như chỉ cần hơi dùng sức là sẽ bẻ gãy.

Người con gái như vậy, sinh ra nên được hưởng phúc.

“Được đấy, anh giúp tôi quét dọn phòng bếp một chút, vừa mới rửa xương sườn xong nên bị ướt, hơi trơn một chút.” Tư Niệm cũng không khách sáo, cô thích nấu ăn nhưng lại ghét chuyện dọn dẹp sau khi ăn xong, quét dọn rất phiền toái.

Nhưng có người giúp đỡ thì không sao.

Chu Việt Thâm hơi gật đầu, cầm chổi bắt đầu dọn dẹp.

Phòng bếp nóng nực mùi thức ăn bay lãng bãng làm căn phòng trống trải tràn ngập hơi thở của cuộc sống.

Ngôi nhà này mới xây được hai ba năm, luôn vắng lặng tẻ nhạt, ở vẫn thấy không thoải mái.

Chu Việt Thâm vẫn luôn thấy thiếu một chút hương vị.

Nhưng lại không biết thiếu cái gì.

Bây giờ anh đã biết rồi

Tư Niệm vốn định từ từ thái rau nhưng rất nhanh đã cảm thấy ánh mắt chăm chú của anh nhìn mình.

Cô bỗng nhiên có chút không được tự nhiên, người đàn ông này, sao lại nhìn cô chằm chằm vậy.

Tuy cô thừa nhận rằng mình thật sự xinh đẹp nhưng bị nhìn chằm chằm như vậy, dù da mặt cô có dày cũng khó tránh khỏi đỏ mặt.

Có lẽ do ở thời đại này nên dáng người cao lớn vạm vỡ của Chu Việt Thâm không phải rất hút mắt.

Nhưng trong tương lai, người đàn ông mạnh mẽ như này là điều khó mà cầu được đấy.

Trước kia cô cũng đã thấy người mổ heo, đều là ông chú bụng phệ, thích hút thuốc.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play