“Dao Dao, Dao Dao đâu…” Cu cậu sợ hãi la lên.

“Anh, anh ơi, không thấy Dao Dao đâu cả! Anh, cô ấy đưa em gái…” Trong lúc cu cậu thét lên thì nhìn thấy Chu Việt Đông dắt em gái đi vào, tức khắc im bặt—

Mấy chữ của cái câu cô ấy đem em gái đi bán rồi bị nghẹn lại ở cổ họng.

Chu Việt Đông liếc mắt nhìn em trai.

Tư Niệm nhướn mày nhìn Chu Việt Hàn: “Dì đem em gái làm gì cơ?”

Chu Việt Hàn run một cái, vội vàng cúi đầu, lắp bắp nói: “Không, không có gì ạ.”

“Con lại đây.” Tư Niệm từ từ nói.

Mắt Chu Việt Hàn đỏ lên, chân run rẩy, lắc lư loạn cả lên, đứng không vững, không dám đi qua.

Cu cậu không đi, đi tới nhất định sẽ bị người phụ nữ xấu xa kia đánh mình, hu hu, cu cậu sẽ bị ăn đòn.

Chu Việt Hàn giương mắt cầu cứu anh trai mình.

Anh cả không nói một lời nào cả.

Hu hu, anh trai cũng kệ cu cậu hay sao?

Em gái phản bội, giờ anh trai cũng phản bội hay sao?

Xem bộ dáng bài xích của cu cậu, Tư Niệm thở dài.

Mình là đầu trâu mặt ngựa gì hay sao?

Lúc đầu gối Chu Việt Hàn mềm nhũn muốn ngồi sụp xuống đất thì bỗng một thứ đồ xuất hiện trước mặt cu cậu.

Cu cậu ngỡ ngàng một chút, xoa xoa đôi mắt có chút mơ hồ, nhìn kĩ lại thì thấy hai chiếc cặp sách màu xanh.

Cu cậu từng thấy ở trường có người khoác cặp sách loại này, nghe nói nhà người đó rất giàu, mọi người đi học đều đeo túi đeo chéo làm từ vải, chỉ có cậu ta đeo cặp sách hai quai.

Ai cũng hâm mộ cậu ta hết.

Chu Việt Hàn dụi dụi mắt, sau khi xác định bản thân không nhìn nhầm liền mở to đôi mắt.

“Cái này, đây là?”

“Cặp sách của hai đứa đều hư hỏng hết cả rồi, đúng lúc dì đi vào thành phố nên mua cho con và anh trai con mỗi người một chiếc, hai đứa tự chọn đi nhé.”

Tư Niệm lấy đồ để trong cặp sách ra, để cặp sách trước mặt hai cu cậu.

Chu Việt Hàn vui mừng đến nỗi quên cả chuyện mình vừa gây ra lỗi lầm với người ta, sung sướng mà bưng kín miệng.

“Mua…cho chúng con ạ?”

Cu cậu vốn là do sợ hãi mà nước mắt trào ra, bây giờ nước mắt lại vì không thể tin được và vui sướng mà rớt xuống.

“Nha nha nha~” Dao Dao thấy anh hai khóc thì chập chững bước qua, đem kẹo đường trong tay nhét vào trong miệng cu cậu.

Chu Việt Hàn không có sức trấn định mạnh mẽ như Chu Việt Đông, vừa ngậm kẹo vừa khóc.

Nhìn bộ dáng em trai không có chí khí gì hết, Chu Việt Đông liền lựa chọn không thèm nhìn nữa.

Tư Niệm cũng không cười nhạo cu cậu, bản thân đem đồ để vào bếp rồi chuẩn bị bữa tối ngày hôm nay.

Vừa bước vào bếp thì thấy xương sườn đã chặt gọn gẽ để trong nồi.

Ánh mắt Tư Niệm ngạc nhiên không thôi. Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T YT và web ty tnovel.

Đồ ngon đây mà, thời buổi này thịt heo rất đắt, đặc biệt là xương sườn, gia đình người bình thường không ăn được.

Cô còn đang suy nghĩ làm sao để nói với Chu Việt Thâm có thể lấy thịt về nhiều một chút không, không ngờ rằng anh lại chủ động đem về.

Ngay lập tức Tư Niệm quyết định tối nay ăn lẩu xương sườn!

Canh xương sườn dinh dưỡng cao lại ăn ngon, nấu lẩu ăn cũng cực kì ngon.

Chủ yếu là cách nấu rất đơn giản – hầm lên thôi.

Người đàn ông này là một người cẩn thận, chắc lo cô không biết dùng dao chặt nên cẩn thận chặt xương thành từng miếng nhỏ, mỗi một miếng dao cắt rất đều.

Ngoài hầm xương sườn, Tư Niệm còn định làm một phần sườn heo nấu tương bọn trẻ thích ăn.

Cô đem sườn rửa sạch, đổ nước lạnh vào nồi, thêm hành gừng để khử mùi tanh.

Không bao lâu trên bề mặt nổi lên bọt trắng, hớt bọt khỏi nồi.

Bây giờ đã muộn, hầm xương sườn rất tốn thời gian, Tư Niệm dự định làm sườn heo nấu tương trước để cho bọn nhỏ ăn lót dạ rồi lại từ từ hầm canh.

Đun nóng dầu trong chảo, thêm đường vào đảo cho đến khi có màu nâu cánh gián. Sau đó, thả sườn vào chiên vàng, để tránh việc lửa lớn làm cháy sườn nên Tư Niệm phải canh độ lừa. ( app TYT - tytnovel )

Sườn đã chiên vàng thì thêm hành, ớt, tỏi, rượu gia vị vào đào một phút, rồi thêm nước tương và một số gia vị đơn giản, trong nhà không có tương đậu nành nên đành từ bỏ vậy, Tư Niệm thêm nước tương vào nồi, nấu ở lửa vừa thêm mười lăm phút là hoàn thành.

Trong chốc lát, từ căn bếp của nhà họ Chu trào ra một mùi thơm không thể tưởng tượng được.

Chu Việt Hàn ở ngoài đang ôm cặp sách yêu thích đến nỗi không muốn buông tay cũng phải chảy nước miếng, mắt mở to: “Vui quá, tối nay lại có thịt để ăn!”

Chu Việt Đông liếc nhìn cu cậu, không đành lòng dập tắt vẻ mặt hạnh phúc của em trai.

Đúng là mấy hôm nay mấy đứa nhóc bọn nó ăn uống tốt hơn so với những năm trước rất nhiều.

Vì vậy giấc mơ quá mức hạnh phúc này làm bọn nhóc có chút không phân biệt là thật hay mơ.

Chu Việt Hàn hạnh phúc ôm em gái xoay vòng vòng, lúc này cu cậu bỗng nhiên cảm thấy nếu người mẹ kế kia luôn như thế này thì thật tốt.

Cu cậu xoay một hồi liền xoay tới trước cửa nhà bếp.

Một mùi thơm ngào ngạt nháy mắt chui vào mũi.

Chu Việt Hàn nuốt nước miếng ừng ực, nháy mắt liền đứng im, không di không dịch, ngay lập tức một nồi to xuất hiện trước mặt cu cậu, ánh mắt cu cậu dính chặt vào sườn heo nấu tương trong nồi.

Xương sườn được hầm mềm rục, màu vàng óng ả phủ trên bề mặt thịt, nước sốt còn đang sôi lục bục.

Thật, thật thơm quá!

Chu Việt Hàn nhìn Tư Niệm một cái, ngượng ngùng hỏi: “Nhà chúng ta tối nay ăn món này ạ?”

Tư Niệm đang thái khoai tây định để hầm cùng xương sườn, nghe thấy vậy liền nói: “Đúng rồi, con đói bụng hả?”

Chu Việt Hàn đỏ bừng mặt, nói lắp bắp: “Không, không đói bụng ạ.”

Nói xong thì vội vàng ôm em gái chạy ra ngoài, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

Không biết vì sao, cu cậu nói chuyện với mẹ kế thì trong lòng rất kích động, còn ẩn ẩn một chút vui vẻ và hưng phấn không làm sao nói rõ được.

Tuổi cu cậu còn nhỏ nên không hiểu được đây là cảm giác gì nhưng Chu Việt Hàn biết, bản thân mình không từ chối, bài xích cảm giác này, thậm chí, thậm chí có chút vui vẻ.

Cu cậu nghĩ…nếu mẹ kế vẫn luôn như vậy thì quá tốt rồi.

*

Thím Lưu một đường đi theo Chu Việt Thâm về nhà, suốt quãng đường đều nói Tư Niệm tiêu tiền phung phí như thế này như thế kia, nói rằng cô không biết cách sinh hoạt, cô chỉ muốn moi tiền của Chu Việt Thâm. Cô mua rất nhiều thứ cho bản thân nhưng không mua gì cho bọn nhỏ cả.

Thím ta biết con cái chính là vảy ngược của Chu Việt Thâm, nếu không làm gì quá đáng thì Chu Việt Thâm sẽ không nói gì cả, nhưng Tư Niệm mới gả vào đây đã làm một hành động lớn như vậy, thím Lưu cảm thấy không có một người đàn ông nào có thể chịu được.

Nhưng vừa đi đến cổng nhà họ Chu, hai người đã ngửi thấy một mùi thơm nức mũi.

Thím ta vừa ngửi đã đoán ra đây là mùi thơm của xương sườn.

Hai mắt lập tức sáng lên.

“Cháu thấy chưa, thím biết ngay mà, khẳng định cô ta đem đồ ngon cho bản thân ăn sẽ không chia cho bọn nhỏ ăn.”

Chu Việt Thâm nghe được mấy lời này thì liếc nhìn thím ta một cái, sau đó đẩy cổng đi vào.

Thấy Chu Việt Thâm không nói câu nào, thím Lưu còn chắc mẩm rằng anh đang nổi nóng, trong lòng lập tức vui vẻ, niềm vui khi thấy người gặp họa.

Hai người vừa vào nhà thì thấy trên bàn bày rất nhiều đồ.

Thím Lưu còn chưa nhìn thấy rõ là đồ vật gì liền lập tức cáo trạng: “Việt Thâm, cháu nhìn đi, thím nói thím không lừa cháu mà, cháu xem cô ta phung phí như thế nào, mới đến có mấy hôm thôi mà mua sắm nhiều đồ như vậy, thật sự là phá của quá đi mất.”

“Bố ơi!” Thím ta còn chưa kịp nói hết, Chu Việt Hàn đã chạy tới, vẻ mặt hưng phấn, trên vai còn đang đeo cặp sách mới của cu cậu.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play