Phó Dương sửng sốt một chút.

Sau đó cười nhạo nói: “Vậy theo ý của ông thì mới vừa rồi cô ta chính là đang cố ý giả vờ không nhìn thấy? Muốn hấp dẫn sự chú ý của tôi? Người phụ nữ này càng ngày càng nhiều mưu mô, đáng tiếc dù có hối lộ người khác cỡ nào cũng không có cơ hội.”

Tài xế ngạc nhiên: “Cậu chủ cho rằng cô Tư Niệm tới đây sau khi hỏi thăm tung tích của cậu từ người khác ư?”

Phó Dương thản nhiên nói: “Bằng không thì? Làm sao cô ta biết hôm nay tôi tới đây.”

Tài xế nhất thời cứng họng: “Có lẽ…người ta tiện đường ghé qua thôi.”

Phó Dương nghe được những lời này, nheo mắt nói: “Chú Lưu, chú có ý gì, chú nghĩ rằng là tự tôi đa tình à? Hay Tư Niệm cho chú lợi ích gì để chú giúp cô ta nói chuyện?”

Chú Lưu cho rằng là thật nhưng lại không dám trực tiếp nói ra câu cuối cùng, chỉ cảm thấy đầu to như cái búa*, vội vàng nói: “Tôi chỉ là suy đoán thôi, cậu chủ, cậu đừng hiểu lầm.”

*一个头两个大: nhất cá đầu lưỡng cá đại, thường dùng để chỉ trạng thái đau đầu nhức óc khi sự việc quá mức phiền phức, không có cách nào giải quyết.

Phó Dương hừ lạnh một tiếng, tâm tình tốt đẹp ban đầu biến mất không còn một chút gì.

Một giờ sau, Tư Niêm vác bao lớn bao bé trở về thôn Hạnh Phúc.

Lúc này đã gần 6 giờ tối, đúng thời điểm mọi người xong công việc đồng áng đang trở về nhà.

Cũng vừa lúc đụng phải Tư Niệm.

Nhìn thấy cô mua nhiều túi lớn túi nhỏ như vậy, không khỏi có người hâm mộ và có người ghen tị.

Việc cô chủ nhà giàu trong thành phố về nông thôn kết hôn với Chu Việt Thâm đã truyền khắp trong thôn.

Bây giờ nhìn thấy Tư Niệm đến đây đã mua nhiều đồ như vậy, những người có thói quen tiết kiệm tự nhiên cảm thấy có chút tức giận.

Một người phụ nữ đi tới, nhe hàm răng vàng khè hơn hai mươi năm chưa đánh ra nói: “Con dâu nhà họ Chu, cháu cũng quá xa hoa rồi, mới tới có mấy ngày thôi mà tiêu tiền mua nhiều đồ như vậy, không phải dùng tiền của bản thân nên không thấy xót mà.”

“Đúng thế, tuy tiểu Chu nhà chúng ta kiếm ra tiền nhưng không phải để cháu tiêu như thế, không phải thím nói không dễ nghe nhưng mà cháu tiêu xài như vậy sẽ không sống được mấy ngày đâu.”

“Thói tiêu xài ở thành phố của cháu không thể đem về nông thôn được đâu.”

Tư Niệm cười nhạt: “Thím nói rất đúng, tuy rằng đây đều là cháu dùng tiền của cháu mua.”

Người phụ nữ kia một chút cũng không tin: “Một cô gái như cháu làm gì mà có nhiều tiền như vậy? Cháu đang khoe khoang cái gì vậy?”

“Thím à, ai nói con gái không thể có tiền vậy, cháu tốt nghiệp cấp 3, làm phát thanh viên ở đài phát thanh trong thành phố, một tháng kiếm được còn nhiều hơn cả nhà thím, như thế nào lại không có tiền được.”

Bà thím kia nghe xong lời này tức khắc như bị người khác bóp cổ.

Phát thanh viên?

Đó là bát cơm vàng đấy!

Tuy bọn họ không hiểu nhưng trong thôn nhiều nhà cũng có radio. Nghe nói người nói ở trong đó chính là phát thanh viên.

Con gái bằng tuổi Tư Niệm ở nông thôn cơ bản đều đi lấy chồng, ở nhà giúp chồng dạy con, nấu nướng dọn dẹp, hầu như chẳng có thu nhập. Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T YT và web ty tnovel.

Nhưng ở thành phố lại không giống vậy, tốt hơn rất nhiều.

Trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn Tư Niệm không giống nhau.

Bà thím kia ăn quả đắng*, trong lòng cực kì không thoải mái, về đến nhà đúng lúc gặp thím Lưu, liền hỏi: “Bà Lưu này, bà biết Tư Niệm kia có lai lịch gì không?

*Nguyên gốc là 吃瘪 tiếng địa phương chỉ sự khuất phục, nhận thua (Baidu).

Quan hệ của hai người khá tốt, ngày thường cũng hay trò chuyện việc nhà.

Nên cũng cũng biết chuyện thím Lưu giúp nhà họ Chu chăm sóc đám nhỏ.

Thím Lưu nghi ngờ hỏi lại bà ta: “Tư Niệm? Bà hỏi cô ta làm gì?”

Bà thím kia kể lể thêm thắt làm nghiêm trọng chuyện vừa mới gặp Tư Niệm cho thím ta nghe.

Nghe xong thím Lưu ghen ghét tới mức đỏ cả mắt.

Thím ta biết rõ hơn ai hết chuyện Chu Việt Thâm rộng rãi như thế nào.

Tư Niệm tới đây đã mấy ngày cũng chưa thấy đi làm bao giờ, khoe khoang cái gì chứ, còn nói bản thân là phát thanh viên nữa.

Nếu cô ta là phát thanh viên thì còn phải tới chỗ làng quê này sao?

Lập tức nghĩ Tư Niệm đang nói dối, nói không chừng thực sự là cô dùng tiền của Chu Việt Thâm tiêu xài.

Hai hôm nay thím Lưu vốn dĩ vẫn luôn chờ Chu Việt Thâm tới nhà, nghĩ rằng có thể nhân cơ hội này đòi tăng lương cho mình.

Chu Việt Thâm không tới thì cũng bỏ qua, ai mà ngờ được lại nghe thấy tin Tư Niệm cầm tiền của Chu Việt Thâm đi tiêu xài.

Vì thế thím ta cũng không ngồi yên, vội vàng muốn chạy tới nhà họ Chu, nhưng mà nghĩ đến cái gì đó, thím ta xoay người đi tới trại chăn nuôi.

**

Nhà họ Phó.

Tâm tình Phó Thiên Thiên hôm nay cực kì tốt, ngâm nga hát đi về nhà thì gặp phải anh trai nhà mình đang xụ mặt.

Cô bé bị hoảng sợ, hỏi: “Anh à, sao anh lại trừng mắt nhìn em?”

Phó Dương nheo mắt, trầm giọng hỏi: “Phó Thiên Thiên, hôm nay em nói gì với Tư Niệm?”

Phó Thiên Thiên ngây người một chút mới phản ứng lại: “Không nói gì cả.”

“Không nói gì cả? Em không nói cho cô ta biết hôm nay anh sẽ đi tới bến xe?” Phó Dương hơi tức giận nói: “Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, không được nói cho bất kì ai hành tung của anh, đặc biệt là người nhà họ Tư, em không nghe lọt lời anh nói đúng không?”

“Anh, anh nói gì vậy, sao em nghe không hiểu gì cả, em nói cho người khác hành tung của anh lúc nào.”

Nghe những lời trách móc không ai hiểu được của anh ta, Phó Thiên Thiên cũng có chút tức giận, giận dỗi hét lên.

Đáy mắt Phó Dương hiện lên chút nghi ngờ: “Hôm nay chỉ có em từng tiếp xúc với Tư Niệm, ngoài em thì ai nói cho cô ta biết anh muốn đi tới bến xe?”

Nghe thấy lời này, Phó Thiên Thiên sợ ngây người, bị sự tự luyến của anh trai nhà mình làm cho sợ ngây người: “Anh à, đừng bảo anh cho rằng Tư Niệm đi tới bến xe là vì muốn chờ* anh nhé?”

*Nguyên văn 蹲: ngôn ngữ mạng Trung Quốc, thường dùng để diễn tả hành vi chú ý hoặc chờ đợi một sự kiện, thông tin nào đó.

Phó Dương nheo nheo mắt: “Em có ý gì.”

Phó Thiên Thiên cười phì: “Anh à, anh cũng quá tự luyến rồi, ha ha ha, người ta đi tới bến xe sao lại là ngồi chờ anh chứ, rõ ràng Tư Niệm đang phải vội về nhà, trong thành phố chỉ có một cái trạm xe, lại không phải chỉ có mình anh có thể đi tới đó, đầu anh không có vấn đề gì chứ?”

Nói xong cô bé liền sờ sờ đầu Phó Dương: “Không sốt mà, sao lại nói mê sảng vậy nhỉ.”

Mặt Phó Dương lập tức xám đen.

Phó Thiên Thiên nhìn vẻ mặt của anh ta thấy chọc không được nữa mới thu hồi nụ cười, nói nghiêm túc: “Anh à, anh yên tâm, thật sự em không nói, hơn nữa làm sao em biết được hôm nay anh sẽ đi ra bến xe, anh chưa nói gì với em thì đã đi rồi, người ta đi tới chỗ đó đơn giản là muốn về nhà thôi, chẳng lẽ chị ấy thật sự chặn anh ở bến xe?” ( app TYT - tytnovel )

Phó Thiên Thiên hỏi một cách tò mò.

Nếu không phải như vậy thì sao anh trai lại tức giận như thế.

Phó Dương sửng sốt một chút, vẻ mặt phản ứng có chút vi diệu.

Thật sự Tư Niệm…không có chờ anh ta, chỉ là tình cờ xuất hiện thôi.

Bây giờ ngẫm ngại đúng là có chút kì lạ.

Nếu thật sự cô đánh cược chờ anh ta thì không có khả năng cô còn có tâm trạng ngồi ăn cơm.

Nghĩ đến khả năng hiểu lầm cô, vẻ mặt Phó Dương còn khó coi hơn khi nuốt phải ruồi.

**

Mặt trời khuất núi, cuối cùng Tư Niệm cũng về tới nhà.

Bên ngoài, Chu Việt Đông đang ngồi giặt quần áo trên ghế nhỏ.

Đại Hoàng nằm mơ màng ngủ ngoài cửa.

Tư Niệm bước vào, Đại Hoàng đứng lên đầu tiên, phe phẩy cái đuôi, tỏ vẻ bản thân đói bụng.

Chu Việt Đông nhìn thấy cô cũng ngây người phút chốc sau đó vội vàng đứng lên, xoa xoa bàn tay vào quần áo.

Nhìn thấy Chu Việt Đông, Dao Dao đi chơi cả một ngày về rất hưng phấn, vội vàng buông tay Tư Niệm, từng bước chập chững chạy tới.

Chu Việt Đông ôm chặt em gái.

“A a a~” Dao Dao nhét xâu mứt quả trong tay vào miệng anh trai, tuy rằng không nói được nhưng nhìn vẻ mặt của cô nhóc là biết ăn rất ngon, ý bảo anh trai mau ăn.

Chu Việt Đông vội ngăn cản: “Dao Dao ăn đi, anh không ăn.”

Dao Dao lại mút một cái, thật ra xâu mứt quả đã chảy một chút nhưng cô nhóc ăn rất ngon miệng, đôi mắt to xinh đẹp híp thành một đường, trên mặt nở nụ cười thỏa mãn.

Tư Niệm nhìn lướt qua rồi đi vào phòng.

Trong phòng, Chu Việt Hàn đang ghé vào bàn làm bài tập.

Nhìn thấy cô trở về, bỗng ngồi thẳng dậy.

Nhưng không thấy em gái, cu cậu lập tức hoảng sợ.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play