Tư Niệm và em gái đã rời đi.

Làm sao có thể như vậy, trước đây khi nhìn thấy anh, cô kích động hơn bất cứ ai, thời gian đầu luôn quấn lấy anh, phiền không chịu được.

Vừa rồi nhìn thấy anh lại không phản ứng?

Chẳng lẽ anh hiểu lầm rồi, cô không hề nhìn thấy?

Chắc vậy, khẳng định là không thấy anh rồi, nếu đã nhìn thấy thì cô sẽ không bình tĩnh như vậy được.

Phó Dương nghĩ như vậy, lại nhếch môi khinh thường, kéo kính lên.

Tư Niệm và Phó Thiên Thiên đã đi tới đài phát thanh để làm thủ tục, bởi vì đều là người nhà nên quá trình xử lý khá nhanh.

Làm xong thủ tục, Tư Niệm không còn quan hệ gì với đài phát thanh nữa.

Phó Thiên Thiên đưa tiền cho cô, Tư Niệm thấy thời gian không còn sớm, vội vàng rời khỏi đài phát thanh.

Cô khó có cơ hội vào thành phố một lần, đồ muốn mua rất nhiều.

Nhưng 5 giờ chiều là thời gian bắt chuyến xe cuối cùng ở đây.

Bây giờ đã 3 giờ rồi.

Tư Niệm tính toán tiền tiết kiệm bản thân đang cầm hiện giờ, Phó Thiên Thiên 2 ngàn, trước đó Chu Việt Thâm đưa hơn 600, hơn nữa cả tiền của bản thân, tộng cộng hơn 2700 đồng.

Hai ngàn bảy trăm đồng ở những năm 80 tương đương với với hai vạn thậm chí còn nhiều hơn.

Tiền bây giờ tương đối có giá.

Thực ra Tư Niệm rất may mắn khi bản thân xuyên đến những năm 80 mà không phải 60 hay 70, rốt cuộc khoảng thời gian kia có lúc có tiền cũng không mua được thức ăn, phần lớn vẫn sử dụng phiếu.

Bất kể mua sắm cái gì cũng bị hạn chế.

Nhưng khoảng thời gian những năm 80 huy hoàng này không giống như vậy.

Chỉ cần bạn có tiền thì muốn mua cái gì cũng được.

Tuy rằng dùng phiếu có thể sẽ thuận tiện hơn một chút nhưng hạn chế quá nhiều.

Mọi người đã bắt đầu đuổi theo chất lượng.

Tư Niệm lôi kéo Dao Dao vào trung tâm thương mại.

Dao Dao lần đầu tiên đến nơi như này, đôi mắt to tròn xinh đẹp tò mò nhìn ngắm khắp nơi.

Trong mắt tràn ngập sự tò mò với thế giới này.

Đầu tiên Tư Niệm lôi kéo cô nhóc đi tới khu thời trang trẻ em, định mua cho cô nhóc ít quần áo.

Mùa hè năm nay nắng nóng vô cùng, quần áo trẻ em lại toàn làm từ vải cotton vừa dày vừa nặng.

Dễ bám bẩn không nói lại còn khó giặt.

Người nông thôn nuôi trẻ con đều đem tám mười bộ quần áo mặc lên người bọn nhỏ, giống như một năm bốn mùa đều sợ con trẻ bị nhiễm lạnh. Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T YT và web ty tnovel.

Dao Dao cũng như vậy, hai cái áo khoác luân phiên thay nhau mặc, giặt cũng không sạch.

Vì để giải phóng tay mình nên Tự Niệm định mua cho cô nhóc một vài bộ quần áo trẻ em mỏng nhẹ.

Người dân thời này chịu chi tiền cho trẻ nhỏ cũng tương đối nhiều, một cái áo thun nhỏ giá cũng phải bốn năm đồng, đắt một chút thì mười mấy hai mươi ba mươi đồng cũng có luôn.

Mặc kệ là thời gian nào cũng đều có người có tiền, dù đắt cỡ nào cũng có người mua.

Tư Niệm khá may mắn, vừa lúc gặp thời điểm siêu thị đang đẩy mạnh tiêu thụ, mua một cái liền được tặng một cái.

Cô lựa chọn hai cái áo T-shirt hoa, lại mua thêm hai cái quần với một đôi giày thể thao cho trẻ em chỉ tốn mười lăm đồng.

Vốn cũng định mua cho hai anh em Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn, dù sao Chu Việt Thâm đưa cho cô cũng không ít tiền.

Nhưng Tư Niệm lại không biết kích cỡ của bọn nhỏ, bây giờ mua cũng khó, cô sợ mặc không vừa, vì vậy cô nghĩ có cơ hội lần sau lại đến coi mua vậy.

Không mua được quần áo không có nghĩa là không mua thứ khác, cặp sách của hai cậu nhóc đều đã cũ mèm, cặp sách thì không cần lo lắng kích cỡ như nào, Tư Niệm tùy ý mua hai cái.

Một mình cô không thể mang quá nhiều đồ cho nên cũng không dám mua nhiều, cũng may có cặp sách, có thể đem tất cả đồ cất vào bên trong, lại có thể giấu đi không ít.

Sau đó Tự Niệm đi đến gian hàng đồ dinh dưỡng bán các loại sữa bột, đồ dinh dưỡng, mật ong và những đồ khác.

Suy cho cùng bây giờ bọn nhóc đã bình thường và cần được bổ sung thức ăn dinh dưỡng.

Tư Niệm còn đi mua một ít viên canxi và đồ để bổ sung khí huyết.

Khi cô còn nhỏ sức khỏe không tốt lắm, vẫn luôn ăn uống kém, sau này uống viên canxi, chiều cao của cô tăng đều đặn. Tư Niệm cảm thấy việc bổ sung canxi vẫn rất có lợi.

Mua xong những đồ này cũng đã hơn bốn giờ.

Tư Niệm đưa Dao Dao đi tới trạm xe, một lớn một nhỏ tìm một tiệm ăn vặt ngồi xuống, cô cũng đói dán cả bụng rồi, liền gọi: “Bà chủ, cho một phần sữa đậu nành, hai trái trứng gà, một phần bánh quẩy và một lồng bánh bao nhỏ.”

Đồ ăn vừa được đưa lên bàn, Tư Niệm ăn ngấu ăn nghiến.

Dao Dao cũng tự mình ăn, không cần Tư Niệm đút, tự lấy trứng gà bỏ vào miệng, bộ dáng đáng yêu không chịu được.

Phó Dương vừa lái xe lại đây liền thấy Tư Niệm đang ngồi trong quán ăn vặt.

Chân mày anh ta lập tức nhăn nhúm.

Anh ta biết ngay Tư Niệm chẳng tốt đẹp gì mà.

Bằng không làm sao mà cô biết được bản thân anh ta hôm nay sẽ tới nhà ga này làm việc!

Đoán chừng là cô dùng chuyện công tác của em gái để tìm hiểu hành tung của anh ta.

Thật làm người khác chán ghét.

Tài xế là người ở nhà họ Phó, cũng biết Tư Niệm, nhìn thấy cô lập tức nói: “Cậu chủ muốn chào hỏi cô chủ Tư không?”

Tài xế đối với cô chủ nhà họ Tư này vẫn có chút ấn tượng, rất xinh đẹp, hôm nay còn chủ động chuyển công tác cho cô chủ nhà bọn họ.

Khi nghe thấy rằng mình không phải con ruột thì lựa chọn rời khỏi nhà họ Tư.

Tóm lại vẫn rất đáng thương.

Bằng tuổi con gái ông ta mà đã phải trải qua nhiều chuyện như vậy.

Rốt cuộc hai nhà còn có quan hệ đính ước, lại ở trong đại viện*, ông ta cảm thấy bây giờ gặp mà không chào hỏi thì không tốt lắm.

*大院: đại viện: khu nhà chính phủ dành cho quan chức trong nhà nước và quân đội.

Nghe thấy mấy lời này Phó Dương lập tức khó chịu: “Không cần, cứ lái xe đi.”

Tài xế sửng sốt nhưng nghĩ lại thì hình như cậu chủ thực sự không quá yêu thích cô Tư Niệm, liền không nói thêm gì nữa.

Khi hai người lướt qua nhau, Phó Dương vô thức nghiêng đầu nhìn Tư Niệm.

Không biết vì sao lại muốn thấy biểu tình tràn đầy hưng phấn của cô khi nhìn thấy mình đi ngang qua cô, còn bản thân mình lại giả vờ như không thấy.

Có lẽ đây là bản năng khi dễ phụ nữ của đàn ông.

Bởi vì anh ta cảm thấy ánh mắt của Tư Niệm trước đây khiến anh ta rất không vui.

Tuy rằng anh ta an ủi mình rằng có thể Tư Niệm không nhìn thấy anh ta nhưng trái tim anh ta lại mách bảo cô đã nhìn thấy.

Nhưng mà làm anh ta thất vọng rồi.

Tư Niệm chuyên tâm ăn uống, cũng không quay đầu lại nhìn.

Xe của anh ta lộ rõ đến mức người xung quanh đều vô thức nhìn vào mà cô nhìn cũng không thèm nhìn, quá giả tạo rồi.

Sắc mặt Phó Dương u ám, tựa như đã lâu không để ý tới ai đó, đột nhiên có một ngày tình thế thay đổi, đến lượt anh ta bị người khác phớt lờ.

Nếu Tư Niệm biết trong đầu anh ta nghĩ như thế này, nhất định sẽ hô to oan uổng quá.

Cô không phải là người ở thời đại lịch sử này, nhìn thấy xe cũng không thấy có gì kì lạ, càng đừng nói cô không phải là nguyên thân, không quen thuộc xe của Phó Dương, tự nhiên sẽ không để ý tới.

Ai có thể ngờ rằng chỉ vì không nhìn mà đầu anh ta lại nảy ra vở lạt mềm buộc chặt?

Sắc mặt Phó Dương vẫn âm trầm, thu hồi ánh mắt, không biết là đang nói cho bản thân hay nói cho tài xế nghe, giọng rất lớn: “Từ nay về sau nhìn thấy cô ta, không cần dừng xe, giả vờ không thấy đi.”

Tài xế cảm thấy kì lạ: “Cậu chủ, nói không chừng có thể cô chủ Tư không nhận ra xe của cậu chủ.”

Phó Dương cười lạnh: “Sao có thể được, trước đây khi cô ta nhìn thấy xe của tôi, gọi còn lớn tiếng hơn bất cứ ai.”

Tài xế nghe thấy lời này liền im lặng: “Cậu chủ, cậu cũng nói đó là trước kia, tôi cảm thấy lúc ấy cô Tư có thể chỉ cảm thấy cậu là hôn phu của cô ấy nên mới nhiệt tình chào hỏi, với quan hệ của hai người, không chào hỏi mới là không bình thường?”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play