“Thôi đừng, tôi không có hứng thú làm chị dâu cô.” Tư Niệm xua tay từ chối.
Phó Thiên Thiên: “?”
Cô ấy nhất thời không hiểu được do tai mình có vấn đề hay do đầu óc Tư Niệm có vấn đề.
Trước đây không phải cô nói nếu không phải anh trai cô ấy thì cô sẽ không lấy chồng. Vì sao lúc này như biến thành người khác vậy, nói không có hứng thú tức là không có hứng thú.
Không lẽ cô sợ bị cô ấy cười nhạo, cho nên mới dối lòng?
Sau khi suy nghĩ thông suốt, Phó Thiên Thiên có thể hiểu được.
Cô ấy chưa từng nghĩ rằng Tư Niệm thực sự không còn hứng thú.
Cuốn tiểu thuyết này vẫn luôn xoay quanh các nhân vật nam. Họ được nhiều người phụ nữ mến mộ, nam chính không đồng ý cũng không từ chối. Vì vậy, tình cảm giữa nam chính và nữ chính xảy ra rất nhiều hiểu lầm.
Mà nguyên chủ ở trong cuốn tiểu thuyết này, cũng chỉ có thể xem là một nữ phụ độc ác nho nhỏ mà thôi.
Dù gì nam chính cũng là một viên sĩ quan, người thích anh ta rất nhiều.
Thật ra, Tư Niệm bán lại công việc này cho Phó Thiên Thiên là có lí do.
Bởi vì trong truyện, Phó Thiên Thiên trước đây cũng không hề thích Lâm Tư Tư, nhưng về sau Lâm Tư Tư giúp cô ấy giành được công việc này. Cô ấy cảm động rớt nước mắt trước Lâm Tư Tư, từ kẻ thù hoá giải thành bạn bè.
Nghĩ đến tình tiết này, Tư Niệm còn cảm thấy hơi hoài nghi, tại sao Lâm Tư Tư lại giúp được Phó Thiên Thiên.
Lúc này, cô hoàn toàn vỡ lẽ.
Hoá ra Lâm Tư Tư cướp lấy công việc của cô, coi như là mượn hoa dâng Phật*.
(*) Nguyên văn là (借花献佛): là dùng thứ của người khác để đem tặng.
Sau này, Lâm Tư Tư cũng không tiếp tục theo đuổi nghề phát thanh viên nữa, mà lựa chọn học lên đại học.
Để cho nhà họ Phó vốn đã xem thường cô ta, lúc này phải nhìn cô ta với một con mắt khác.
Cuộc đời của cô ta coi như là thuận buồm xuôi gió.
Bây giờ, cô chủ động bán lại công việc này cho Phó Thiên Thiên, cô ta cũng mất đi cơ hội lấy lòng Phó Thiên Thiên.
Bề ngoài, Phó Thiên Thiên thoạt nhìn rất khó gần, nhưng thực ra tính cách rất đơn thuần, rất dễ chinh phục.
Trong tiểu thuyết, Lâm Tư Tư đã lợi dụng điểm này để từng bước lôi kéo cô ấy.
Nhưng bây giờ đã khác rồi, hiện giờ Phó Thiên Thiên có chút không ưa Lâm Tư Tư.
Mặc dù từ nhỏ cho đến lớn, quan hệ giữa nguyên chủ và cô ấy vẫn rất kém, nhưng dù gì cũng là người quen. Quan hệ giữa họ dù không tốt đến mấy cũng thân thiết hơn Lâm Tư Tư mới đến nhiều.
Ngay lúc này, Lâm Tư Tư lại thông qua cách thức mà Phó Thiên Thiên ghét nhất để lấy được công việc này. Với tính cách của Phó Thiên Thiên, e rằng cả đời này cô ấy sẽ không bao giờ coi trọng Lâm Tư Tư nữa.
Chưa nói đến Lâm Tư Tư còn không muốn nhường lại công việc này cho cô ấy, Phó Thiên Thiên càng ghét cay ghét đắng cô ta.
Với tình hình hiện giờ, Lâm Tư Tư muốn làm thân với cô ấy, có lẽ cũng không phải chuyện dễ dàng.
Không phải có câu kẻ thù của kẻ thù chính là bạn tốt.
“Đi thôi, chúng ta về nhà lấy sổ hộ khẩu trước.” Tâm trạng của Phó Thiên Thiên đang rất tốt, cô ấy không thèm châm chọc Lâm Tư Tư nữa, hối hả kéo Tư Niệm về nhà lấy sổ hộ khẩu.
Tư Niệm vờ tỏ ra khó xử nói: “Hộ khẩu của tôi vẫn còn ở nhà họ Tư, vị trí công việc này có lẽ là bố mẹ tôi xin giúp cho Lâm Tư Tư, tôi sợ…”
Cô muốn nói rồi lại thôi.
Quả nhiên, mặt Phó Thiên Thiên lập tức biến sắc: “Vậy thì sao, cô cũng không phải dựa dẫm vào họ mới lấy được công việc này, dựa vào đâu mà phải nhường cho Lâm Tư Tư. Tôi đi cùng cô, tôi không tin cái cô Lâm Tư Tư gì đó dám tranh giành với tôi!”
“Nếu cô ta dám tranh, tôi sẽ không tha cho cô ta!”
Tư Niệm gật đầu: “Vậy phải làm phiền cô rồi.”
Phó Thiên Thiên cũng không ngờ cô lại khách sáo như vậy, bất chợt cảm thấy hơi gượng gạo, gãi gãi mái tóc ngắn của mình nói: “Hừ, cô đừng tưởng bở. Tôi làm vậy không phải vì muốn giúp cô đâu, tôi chỉ vì công việc của mình mà thôi.”
Tư Niệm mỉm cười.
Tư Niệm đi lại bất tiện bởi vì còn phải bế đứa nhóc, cho nên Phó Thiên Thiên đã bắt một chiếc taxi.
Quả thật Tư Niệm đã thấm mệt. Cô nhóc cũng được hai tuổi rồi, có gầy đến mấy cũng nặng hơn hai mươi cân, lúc này tay cô đã mỏi nhừ.
Thấy đứa trẻ trong lòng Tư Niệm nhìn mình với đôi mắt to tròn xinh đẹp, vẻ mặt Phó Thiên Thiên có chút bối rối.Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng T Y T và web tytnovel.
Không ai từng nghĩ tới, Tư Niệm, người xinh đẹp nhất cũng như được kỳ vọng nhiều nhất ở trong đại viện, con đường hôn nhân lại thảm hại nhất, còn trở thành mẹ kế của đứa trẻ lớn đến nhường này.
Trong giây lát, một cảm giác thương cảm dâng lên trong lòng.
“Này, Tư Niệm, cô không định cứ thế này mãi đúng chứ?”
Tư Niệm vừa chơi đùa với nhóc con, vừa nói: “Thế này không tốt sao?”
“Cô nhìn cô nhóc xem, ngoan lắm.”
Phó Thiên Thiên bĩu môi, cô ấy định nói tôi không thích trẻ con, thì một bàn tay nhỏ xíu cầm lấy viên kẹo đường đưa cho cô ấy, miệng không ngừng bi ba bi bô.
Phó Thiên Thiên sửng sốt: “Cô nhóc chưa biết nói phải không?” Trông có vẻ lớn thế mà vẫn chưa biết nói sao?
Khi vừa mới gặp, đứa trẻ luôn im lặng, cứ tưởng cô nhóc chẳng qua là ngoan ngoãn, hoá ra là do không biết nói.
Tư Niệm gật đầu: “Tạm thời chưa biết nói, nhưng sẽ sớm biết thôi.”
Phó Thiên Thiên nhìn cô với ánh mắt càng thêm phức tạp, càng thêm khâm phục.
Mười phút sau, hai người họ đã tới khu nhà công vụ.
Nếu là bình thường, Tư Niệm thật sự khó mà vào được, dù sao chuyện cô không phải con ruột đã bị loan truyền ầm ĩ khắp nơi. ( truyện đăng trên app TᎽT )
Nhà họ Tư không cho phép, cô quả thật không có cách nào đi vào.
Nhưng đi theo Phó Thiên Thiên thì đi vào rất dễ.
Hai người nghênh ngang đến trước cửa nhà họ Tư. Tư Niệm chưa kịp bước vào, đã thấy bố mẹ đang an ủi Lâm Tư Tư, sa sầm mặt mũi bước ra.
Lâm Tư Tư mất việc, tất nhiên bị đuổi về.
Lúc này, cô ta đang khóc lóc kể lể về sự bất công vừa gặp phải ở đài phát thanh.
Cô ta nói bởi vì Tư Niệm ghen tị với mình sau khi trở về đã cướp mất tình thương của cô, cho nên mới trả thù cô ta.
Nghe cô ta nói vậy, bố Tư mẹ Tư giận đến tái mặt.
Thật không ngờ đứa con gái họ dày công nuôi nấng lại ác độc đến thế!
Bọn họ không đòi hỏi cô phải báo đáp công ơn, nhưng chưa từng nghĩ tới, cô bên ngoài thì giả vờ đồng ý rời đi, khiến cho bọn họ cảm thấy áy náy. Nhưng sau lưng lại dùng mánh khoé khác để chèn ép con gái của bọn họ, khiến cô ta không có chỗ đứng ở trong thành phố!
Thật sự quá đáng ghét mà!
Ngay lúc bọn họ đang định dẫn Lâm Tư Tư đi tìm Tư Niệm để đòi lại công bằng, không ngờ Tư Niệm đã tìm tới cửa.
Lâm Tư Tư đoán chắc Tư Niệm sẽ trở về, bởi vì cô muốn chuyển nhượng công việc thì phải cần đến sổ hộ khẩu.
Nhưng cô ta không lường trước được, Tư Niệm còn dẫn theo cả Phó Thiên Thiên về cùng.
Ngay khi nhìn thấy cả hai người các cô, vẻ mặt cô ta lập tức cứng đờ.
Quả nhiên, bố Tư mẹ Tư vốn đang sa sầm mặt mày, nhưng vừa thấy Phó Thiên Thiên, biểu cảm tức giận trên mặt lập tức tan biến.
Người trong khu nhà công vụ ai cũng rất sĩ diện, dù sao thì không ai muốn mình bị người khác chê cười.
Tuy rằng lúc này bọn họ rất tức giận, những vẫn phải gượng cười: “Vì sao Thiên Thiên cũng ghé thăm?”
Người vừa lên tiếng là bố Tư. Ông ta không còn xa lạ gì với Phó Thiên Thiên. Cô ấy là đứa con gái được thủ trưởng Phó yêu thương nhất, trong nhà còn được cưng chiều hơn cả đứa con trai.
Trước kia, ông ta còn từng bảo Tư Niệm kết thân với cô tiểu thư này.
Tuy rằng hai người trước nay không hợp nhau, vậy mà giờ đây cô ấy lại chủ động đi cùng Tư Niệm.
Trái lại, Phó Thiên Thiên tính tình bộc trực, cô ấy nói thẳng: “Chào chú Tư, cháu đi cùng với Tư Niệm tới lấy sổ hộ khẩu để làm thủ tục chuyển nhượng công việc, chú có thể đưa sổ hộ khẩu cho Tư Niệm được không? Lát nữa cháu sẽ mang trả lại cho chú.”
“Cái gì?” Bố Tư Niệm sững sờ.
Vừa nãy, ông ta chỉ nghe con gái nói Tư Niệm muốn bán công việc cho người ngoài, nhưng đối phương là ai, cô ta cũng không nói rõ.
Bố Tư không thể ngờ tới, người đó là Phó Thiên Thiên.
Lại nghe Tư Niệm nói: “Bố, con cảm ơn bố mẹ đã quan tâm đến con, vì giữ công việc cho con mà còn làm phiền Lâm Tư Tư thay con đi làm, con thật sự rất cảm ơn bố mẹ. Trước đây con vẫn luôn lo lắng về chuyện công việc, tranh thủ có thời gian là vội vàng về ngay, làm phiền bố mẹ lâu như vậy thật ngại quá.”