Tư Niệm dứt khoát từ chối, cố tình tỏ ra kinh ngạc: “Công việc của tôi là do tôi dựa vào thực lực của mình để cạnh tranh cùng với những người khác, hoàn toàn không liên quan gì đến bố mẹ. Cô không nên quá dựa dẫm vào bố mẹ, chúng ta đâu còn là con nít, cần gì phải gọi bố mẹ ra mặt. Tôi chỉ biết là, tôi chưa bao giờ chuyển nhượng lại công việc này cho bất kỳ một người nào cả.”

Nói xong, cô ngó lơ Lâm Tư Tư đang mặt nặng mày nhẹ, quay sang nhìn chị Trần đang mù mờ không hiểu gì nói: “Chị Trần, chị biết em không phải loại người vô trách nhiệm như vậy mà, cho dù em muốn chuyển nhượng lại công việc này cho người khác, chắc chắn đó cũng phải là một người có năng lực, chứ không phải tuỳ tiện giao cho một người ngoài ngành. Việc chuyển nhượng cũng cần em phải ký tên, em chưa từng đến đây, sao có thể bàn giao lại công việc này cho cô ta được? Em không biết rốt cuộc là vì lý do gì, càng không biết từ bao giờ đơn vị lại có thể tự ý giao công việc lại cho người khác mà không cần sự đồng ý của đương sự nữa.”

“Tất nhiên không phải!” Chị Trần lập tức phủ nhận: “Đơn vị chúng ta coi trọng năng lực của mỗi cá nhân, người không có năng lực cho dù có dựa vào quan hệ để vào cũng không thể trụ lại lâu được!”

Câu nói này của chị không khác gì đang chế mỉa mai Lâm Tư Tư không có năng lực.

Đối với chuyện Tư Niệm vô duyên vô cớ nhượng lại công việc này cho một người ngoài ngành, chị vốn đã rất bực mình.

Nói một hồi mới biết, cô ta vậy mà lại chọn cách đi cửa sau mà chị ghét nhất.

Ngay cả bản thân Tư Niệm cũng không hề hay biết chuyện này!

Chị Trần là người thế nào, bao năm nay một mình vật lộn mới đạt được vị trí này. Chị đã từng thấy không ít người tuy không có năng lực nhưng vì có quan hệ mà bị bắt phải nhét vào. Nhưng chị chưa bao giờ gặp ai to gan đến thế.

Đây có khác gì một kẻ học hành dốt nát cướp lấy thành tích của người khác, thay họ bước chân vào cánh cửa đại học hay không.

Chị Trần nhìn Lâm Tư Tư với ánh mắt ẩn ý.

Lâm Tư Tư hít thở không thông, suýt thì đánh mất bình tĩnh, dưới ánh mắt nghi ngờ của mọi người, cô ta đành phải cúi đầu, cắn môi tỏ vẻ tủi thân: “Chị Tư Niệm, em thật sự không biết gì cả, em chẳng qua là nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ, đều do bọn họ gọi em đến làm thay.”

Cô ta nhìn vậy mà rất biết giả vờ làm người vô tội, Tư Niệm biết bố mẹ nguyên chủ hơi thích xu nịnh, nhưng cũng không đến mức quá đáng như vậy. Lâm Tư Tư đang giở trò, ma quỷ cũng không tin được. 

Cô cười khẩy nói với cô ta: “Cô nói đúng, bố mẹ chỉ lo tôi không có cách nào để quay trở lại làm việc thôi, nhưng không sao, bây giờ tôi đã về rồi, vậy không cần phiền cô nữa, mời cô về cho.”

Lâm Tư Tư: “...”

Nếu vậy mấy ngày nay cô ta vất vả, cam chịu ăn chửi ở đây vì cái gì?

Lâm Tư Tư tức tối đến mức đỉnh đầu bốc khói.

Tư Niệm mặc kệ cô ta, quay sang nói chuyện với chị Trần: “Thật ra thì bố mẹ em lo lắng không sai, hiện tai em phải quay về nông thôn, đi làm quả thật không tiện, nhưng e lo rằng nếu trì hoãn quá lâu sẽ gây ra không ít rắc rối cho chị Trần. Cho nên, hôm nay em cũng muốn mau chóng giải quyết dứt điểm vấn đề này.”

Chị Trần gật đầu, hoàn cảnh của cô hiện tại chị cũng có nghe nói đến. Chị nhìn thấy cô một tay ôm đứa bé trong lòng nhưng vẫn suy nghĩ cho mình, không khỏi mủi lòng, thở dài nói: “Em tính giải quyết thế nào?”

“Cứ để một người ngoài ngành thay em đi làm mãi cũng không phải cách. Không những làm phiền đến chị, mà em cũng thấy áy náy trong lòng.”

Lâm Tư Tư đứng bên cạnh nghe cô nói vậy, sắc mặt trở nên xanh xao.

Nhưng đây không phải là nhà họ Tư, cô ta không hề có tiếng nói ở đây.

Lắng nghe Tư Niệm nói tiếp: “Cho nên em định bán lại công việc này, bán cho những người có chuyên môn trong đơn vị chúng ta, em tin rằng những người sẵn lòng chi tiền ra để mua lại công việc này chắc chắn sẽ tâm huyết với nó.”

Cô vừa thốt ra những lời này, Phó Thiên Thiên đứng bên cạnh hóng chuyện lập tức dỏng tai lên, thiếu điều viết lên mặt ba chữ thật lớn “Bán cho tôi”.

Ước mơ của cô ấy chính là được làm người dẫn chương trình phát thanh.

Lúc này ước mơ đang ở ngay trước mắt mình, chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới!

Cô ấy sốt ruột nhìn Tư Niệm, bất chợt cảm thấy hối hận vì sao lúc trước mình lại cãi nhau với cô.

Nếu như mối quan hệ giữa hai người họ trở nên tốt đẹp hơn, biết đâu lúc này Tư Niệm sẽ để lại công việc này cho cô ấy?

Phó Thiên Thiên hồi hộp tới đỏ bừng mặt.

Chị Trần ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy cô nói cũng đúng. Cái bát cơm vàng như thế này, biết bao nhiêu người muốn bỏ tiền mua cũng không mua được, cũng chẳng mấy ai nỡ bán đi, trừ khi là bất đắc dĩ.

“Em có muốn tiến cử ai không?” Chị Trần hỏi

Tư Niệm gật đầu nói: Em cảm thấy Phó Thiên Thiên rất được, giọng nói truyền cảm, tiếng phổ cũng rất chuẩn, hơn nữa trước đây cô ấy đi phỏng vấn cùng em, em cảm thấy năng lực của cô ấy không hề kém cạnh em.”

Phó Thiên Thiên đứng bên cạnh: “?!” Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T Y T và web tytnovel.

Cô ấy có nghe nhầm không? 

Tư Niệm tiến cử mình sao?

Chị Trần cũng khá quen mặt Phó Thiên Thiên, cũng biết xuất thân của cô chiêu này. Tuy rằng cô ấy hơi bướng bỉnh vô tắc, nhưng không hề cậy quyền cậy thế mà cạnh tranh không công bằng để được nhận vào làm như những người khác.

Chị Trần cũng khá yêu thích cô gái nhỏ này.

“Vậy em hỏi cô ấy có đồng ý mua lại…” Chị Trần nhìn Phó Thiên Thiên.

Chiều cao của Phó Thiên Thiên không đạt yêu cầu, cô ấy nếu không dựa vào thế lực của người trong nhà, có lẽ cô ấy cả đời cũng không có cách nào trở thành một phát thành viên cả.

Dù sao thì hình tượng, khí chất tốt cũng là một trong những điều kiện quan trọng để sàng lọc.

“Em đồng ý, em đồng ý!” Phó Thiên Thiên vội vàng nói, giống như sợ cô sẽ đổi ý.

“Có cần bao nhiêu tiền thì mới bán cho tôi?” Cô ấy nắm lấy tay Tư Niệm.

Tư Niệm hỏi ngược lại: “Cô đồng ý mua với cái giá bao nhiêu?”

“Tôi cho cô hai ngàn, cô có bán hay không?” Phó Thiên Thiên còn rất ngây thơ, cộng với việc nhà cô ấy có tiền, rất chịu chi.

Bởi vì công việc này của Tư Niệm, một tháng được trả năm mươi đồng, sau một năm đã có thể thu hồi vốn, hai ngàn quả thực không nhiều.

Đây chính là bát cơm vàng đó!

Nhưng người chủ động chi tiền cũng khá ngây thơ, Tư Niệm nắm rõ cô ấy trong lòng bàn tay. Cô gái này tuy rằng không thể sống hoà thuận với nguyên chủ, nhưng tâm địa lại không hề xấu.

Cô cũng không đòi quá nhiều, gật đầu đồng ý: “Được, tôi bán cho cô.”

“A a a!!!” Phó Thiên Thiên vốn định tới kiếm chuyện với cô, lúc này lại phấn khích khua tay múa chân: “Đi, chúng đi làm thủ tục ngay và luôn.”

Cô ấy rất sợ Tư Niệm xoay người liền trở mặt, phải nhanh chóng làm thủ tục, đến lúc đó cô chỉ có thể khóc thầm trong lòng.

Lâm Tư Tư bị ngó lơ, cô ta cảm thấy mình đang bị coi thường. Tư Niệm còn đem công việc này bán đi, cô ta quả thật đứng ngồi không yên.”

Cô ta vội vàng cản hai người họ lại, nói: “Chị Tư Niệm, chuyện lớn như vậy, sao chị có thể đưa ra quyết định chóng vánh như vậy, bố mẹ đã đồng ý chưa!”

Cô ta vừa dứt lời, Phó Thiên Thiên lập tức nhìn cô ta với ánh mắt như nhìn thấy kẻ thù.

Tư Niệm khinh bỉ nói: “Tôi đã lớn rồi, công việc của tôi, tự tôi quyết định. Hơn nữa, bố mẹ đã tìm được cô con gái ruột của mình, tôi vì để báo đáp công ơn nuôi dưỡng mười mấy năm trời của bọn họ, chấp nhận trở về nông thôn thay cô kết hôn, giải quyết mớ rắc rối đó của cô. Tôi không nghĩ rằng tôi còn nợ nhà cô cái gì cả.”

“Nếu bọn họ không phải bố mẹ tôi, bọn họ cũng không có quyền nhúng tay vào lựa chọn của tôi, không mượn cô phải nhọc lòng.” Tư Niệm nói xong, ôm đứa bé trong tay, cùng Phó Thiên Thiên đi làm thủ tục.

Phó Thiên Thiên biết người phụ nữ này đã dòm ngó vị trí này từ lâu, lúc này cô ấy nhìn Lâm Tư Tư tràn đầy cảnh giác.

Cô ấy không nhịn được cằn nhằn: “Để cô ta làm chị dâu tôi, thà rằng để cô tới làm.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play