Nụ cười của Tư Niệm trở nên rất ôn hòa: “Không sao, không sao, nấu cơm cho anh là vinh hạnh của tôi mà.”
Ừm… đàn ông mà, sao có thể không được, xin lỗi, tôi thừa nhận vừa rồi mình có hơi lớn tiếng với anh.
Dù sao sau này Tư Niệm cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy trong một ngày.
Không cần phải nỗ lực làm việc, bỏ qua mấy chuyện nhỏ nhặt này thì đã sao?
Thái độ của cô thay đổi nhanh đến mức khiến người đàn ông khẽ mỉm cười.
Anh không nói gì, đưa tiền cho cô.
Tâm trạng Tư Niệm vô cùng tốt, cô vẫy tay tạm biệt, nụ cười trên mặt còn tươi hơn hoa.
Bàn tay cầm số tiền lớn ấy run run.
Mặc dù vừa rồi không thể quang minh chính đại đếm, nhưng nhìn thoáng qua thì cũng đại khái ước tính được khoảng vài trăm!
Này chẳng phải là người đàn ông hào phóng trong truyền thuyết sao?
Ước mơ “được một người đàn ông hào phóng bao nuôi” mà cô ghi trong phần bình luận của người khác cuối cùng đã thành hiện thực rồi?
Tư Niệm đi một quãng đường dài, khi chắc chắn không có người mới lấy tiền ra và bắt đầu đếm.
Tổng cộng có năm tờ năm trăm đồng, mười tờ mười đồng và một ít tiền lẻ.
Tổng cộng là sáu trăm bảy mươi đồng!
Cảm giác giàu lên sau một đêm quả là không còn gì bằng.
Nên nhớ, vào thập niên 80, có trong tay hơn sáu trăm đồng đã có thể mua được rất nhiều thứ.
Chẳng trách người đàn ông này chi mấy nghìn đồng tiền cưới hỏi mà không chớp mắt.
Ở nông thôn, người này đúng thật là đại gia.
Bởi mới nói, chẳng biết thím Lưu kia đã thâu bao nhiêu tiền rồi.
*
Trong trang trại chăn nuôi.
Sau khi Tư Niệm rời đi, mọi người tụ tập bàn tán xôn xao.
“Ông chủ, sao rồi, nói chuyện thế nào?”
“Ông chủ, anh vậy là không được đâu, có người đẹp mà giấu kỹ như vậy, anh sợ chúng tôi giật mất à?”
“Nhìn này, chị dâu còn đem đồ ăn tới cho anh ăn kìa. Tôi mới lại gần là mùi thơm xộc thẳng vào mũi, thèm chảy nước miếng.”
Chu Việt Thâm không quan tâm đến bọn họ, anh ngồi xuống chỗ Tư Niệm vừa mới đứng, mở hộp cơm ra.
Tổng cộng có ba món, món nào cũng nhiều.
Thịt kho tàu còn nóng hổi, bóng dầu nổi trên nước thịt, khiến người ta muốn chén ngay một miếng lớn.
Tuy hai món còn lại đều là món chay nhưng lại nấu nhiều dầu, bóng dầu anh ánh, vô cùng hấp dẫn.
Cơm chín vừa dẻo vừa thơm.
Nhìn là muốn ăn ngay.
Những người vừa mới ăn cơm xong đồng loạt nuốt nước miếng, mắt nhìn chằm chằm, mấy chữ ghen tị và ngưỡng mộ viết rõ trên mặt.
“Chết tiệt, thịt kho tàu hả? Chị dâu làm món này thật sao? Tôi chỉ được ăn thịt kho tàu ở tiệm cơm quốc doanh thôi. Một phần đến mấy đồng, đắt gần chết, nhưng trông cũng không ngon như thế này.”
“Món này chắc chắn không phải thím Lưu nấu. Thím Lưu nấu cơm rất keo kiệt, nhìn thôi đã thấy hết muốn ăn.”
“Nói đi cũng phải nói lại, do ông chủ không kiêng, món gì cũng ăn thôi. Tôi cảm thấy số thịt ngon đó bị thím Lưu phá hỏng hết rồi.”
“Đúng vậy, may mà giờ có chị dâu, sau này ông chủ có lộc ăn rồi.”
Chu Việt Thâm rủ mắt, nhớ đến món bánh bao thịt buổi sáng.
Thật sự là tự tay cô làm.
Bởi vì Tư Niệm không cần phải tìm người nấu mấy món này để lừa anh.
Chưa kể cô mới đến đây, chẳng quen biết ai cả.
Có vẻ cô khác với những gì anh từng nghe nói.
*
Khi Tư Niệm trở về nhà, hai đứa bé đã ngủ quên trên ghế sô pha.
Thím Trương ngồi gần đó đóng đế giày, thấy Tư Niệm đã về bèn vội lên tiếng chào hỏi: “Cháu về rồi. Thím thấy hai đứa nhỏ mới ngủ, bế Thạch Đầu đi về trước cũng không được nên thím ở đây chờ cháu. Giờ cháu về rồi, thím cũng phải đi thôi.”
Tư Niệm cảm ơn: “Thật phiền thím quá, cháu về hơi muộn.”
“Không sao, không sao, tính Việt Thâm rất tốt, giá bán thịt cho chúng ta là thấp nhất, cũng nhờ nó mà chúng ta mới có thể ăn thịt, nhìn mấy đứa nhỏ là biết.”
Tư Niệm cũng cảm nhận được, dù Chu Việt Thâm có vẻ lạnh lùng, nhưng lại có tiếng nhân hậu trong thôn.
Chí ít thì đối với anh, nhân phẩm không phải là vấn đề.
Nhưng nếu anh tốt như vậy thì tại sao lại ly hôn vợ cũ?
Chắc hẳn ba đứa trẻ đã chấp nhận cô ta trước khi cô ta đến mà.
Đừng nói là vì họ nên mới xảy ra chuyện nhé.
Tư Niệm nhịn không được hỏi: “Thím Trương, cháu xin phép hỏi một câu, vì sao anh Chu lại ly hôn với vợ cũ vậy?”
Thím Trương ngẩn người một lúc, sau khi định thần lại, sắc mặt thay đổi, vô cùng trịnh trọng nói: “Phải rồi, cháu vẫn chưa biết chuyện này.”
Tư Niệm dừng một lúc, nhớ lại hồi mọi người nhắc đến vợ cũ của Chu Việt Thâm, cô cau mày hỏi: “Nếu tiện, thím có thể cho cháu nghe được không?”
Thím Trương gật đầu, trầm giọng nói: “Đây không phải bí mật gì, nói cho cháu biết cũng không sao.”
“Có một vụ ồn ào lớn trước khi hai người họ ly hôn."
“Người phụ nữ kia đúng là không phải người.” Thím Trương thở dài.
“Trước khi cưới, trong nhà đã có ba đứa con, mọi chuyện êm đẹp, Việt Thâm không muốn sinh thêm nữa, cô ta đồng ý.”
“Cháu cũng thấy điều kiện gia đình Việt Thâm rồi. Một ngôi nhà lớn như vậy, rộng cả trăm dặm, nhà to đất rộng, không chỉ chăn nuôi mà còn tự mình giết lợn. Nghe nói từ trấn đến huyện đều đến chỗ nó lấy thịt. Nó là một trong những nhà kinh doanh tư nhân đầu tiên kiếm được nhiều tiền.”
“Có lẽ người phụ nữ đó không ngờ rằng nhà Việt Thâm lại giàu như vậy. Ban đầu cô ta rất tốt, chăm sóc con cái cũng chu đáo. Mọi người đều nghĩ cô ta là người tốt. Ai mà ngờ người phụ nữ này lại bị lòng tham làm mờ mắt, cho rằng Việt Thâm không muốn sinh con là vì định để lại toàn bộ tài sản cho mấy đứa nhỏ này.”
“Chắc cô ta nghĩ nếu ba đứa trẻ có mệnh hệ gì thì Việt Thâm sẽ muốn sinh thêm đứa nữa. Thế là cô ta bỏ độc vào đồ ăn của thằng hai nhỏ. May mà anh cả nhỏ phát hiện sớm, nếu không chắc thằng hai nhỏ đã không còn rồi.”
“Sau khi chuyện này, cô ta vẫn một mực chối cãi. Việt Thâm đã phải tìm người bán thuốc trừ sâu làm chứng vạch trần cô ta, sau đó cô ta mới chịu thừa nhận. Dù đứa trẻ được cứu sống nhưng Việt Thâm rất tức giận, tống thẳng cô ta vào tù, cô ta lãnh án mấy năm, đến giờ còn chưa mãn hạn.” ( truyện trên app t.y.t )
“Giờ thì cháu biết vì sao Việt Thâm giàu như vậy nhưng không ai muốn gả cho nó chưa. Bởi vì sau chuyện của vợ cũ nó, mọi người đều biết Việt Thâm thật sự không có ý định sinh con. Vừa không được sinh con, vừa phải nuôi con của người khác, sau này tài sản cũng thuộc về người khác, ai mà chịu cho được.”
“Thế nên nó mới trì hoãn cho đến bây giờ.”
“Những đứa trẻ này thật đáng thương, chúng rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nhưng cuối cùng suýt bị hãm hại.”
“Thím không phải giả vờ đáng thương cho cháu xem, thím chỉ nghĩ rằng chỉ cần cháu đối xử tốt với mấy đứa nhỏ, chắc chắn Việt Thâm cũng sẽ đối xử tốt với cháu.”
Tư Niệm thật sự không biết chuyện này, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Cô nhớ lại tối qua, lúc mình làm cơm cho anh hai nhỏ ăn, anh cả nhỏ phản kháng như vậy là có nguyên nhân.
Bởi vì nỗi sợ hãi mà mẹ kế trước đây gây ra quá lớn, trở thành bóng ma tâm lý của anh cả nhỏ nên thằng bé mới ghét cô đến vậy.
Lúc đó, cô cảm thấy đứa trẻ này quá nhạy cảm lại còn nóng tính.
Nhưng giờ nghĩ lại, thì ra đó chỉ là cách mà một đứa trẻ tự vệ mà thôi.