Lúc nhỏ gặp kẻ xấu xa như vậy, sao tam quan không lệch lạc cho được? Thế nên đừng trách tại sao một đứa trẻ khi trưởng thành lại độc ác xấu xa.

Sau này thằng bé sẽ trở thành kẻ lưu manh. Người ta phải đến xin hòa với thằng bé, cũng không trông mong thằng bé đối xử tốt với mình, chỉ cần mình không có tên trong danh sách những kẻ thằng bé sẽ trả thù vì đã làm tổn thương anh em thằng bé là được.

“Cháu hiểu rồi, thím Trương, cháu sẽ đối xử tốt với chúng, thím cứ yên tâm.”

Tư Niệm đồng ý, thím Trương cũng không còn gì để nói nên đứng dậy bế Thạch Đầu về.

Phía bên kia, thím Lưu đang nằm ở nhà nhàn nhã phơi nắng nghe thấy tiếng động thì hé mắt nhìn sang.

Kể từ khi làm việc cho nhà họ Chu, một tháng thím ta được nhận năm chục đồng, tất nhiên, số tiền này bao gồm tiền mua đồ ăn. Thím ta ít khi mua đồ ăn, thường chỉ ăn đồ còn trong nhà. Cho nên, một tháng thím ta tiết kiệm được đến bốn chục đồng cho bản thân. Mấy hôm Chu Việt Thâm mang thịt về, thím ta còn lấy được kha khá.

Nhờ có việc này mà bố mẹ chồng không dám mắng mỏ thím ta nữa. Mỗi ngày chỉ nấu hai bữa cơm, vô cùng nhàn hạ.

Đương nhiên, thím ta không thể để Tư Niệm ở lại. Nếu Tư Niệm ở lại, thím ta tìm đâu ra một công việc tốt như thế này nữa?

Thím ta chắc chắn Tư Niệm không biết chuyện phải đem cơm đến cho Chu Việt Thâm, trước sau gì Chu Việt Thâm cũng sẽ đến tìm thím ta, như vậy thím ta có thể nhân cơ hội kiếm thêm tiền.

Dù sao thứ duy nhất nhà họ Chu không bao giờ thiếu đó chính là tiền.

Thấy con gái trở về, thím ta lập tức ngồi thẳng dậy nói: “Quế Phương, sao rồi? Con và Tiểu Chu hợp không?”

Lưu Quế Phương vốn đang tủi nhục, nghe thím ta nói vậy thì nước mắt chảy ròng ròng, lớn giọng than trách: “Hợp cái gì mà hợp, con gái nhà họ Lâm cũng đi đưa đồ ăn kìa. Anh Chu không thèm nhận cơm của con, thật là mất mặt quá đi. Sau này làm sao con dám ra đường đây!”

Nghĩ tới lúc trở về, các cô gái trong thôn nhìn cô ta với ánh mắt khinh thường, Lưu Quế Phương đỏ mặt.

Chắc chắn bọn họ cho rằng cô ta biết rõ Chu Việt Thâm đã kết hôn mà còn đến đưa đồ ăn cho người ta. Nhiều khi bọn họ còn đang ở sau lưng mắng cô ta không biết xấu hổ cũng không chừng!

Thím Lưu ngạc nhiên: “Cái gì? Con nói ai?”

“Thì còn ai nữa? Con gái nhà họ Lâm chuẩn bị kết hôn với Chu Việt Thâm chứ ai! Mẹ, mẹ nói cô ta không biết nấu ăn mà? Sao bây giờ cô ta không chỉ biết nấu ăn mà còn biết chủ động đem cơm đến chỗ anh Chu vậy?”

Đầu thím Lưu ong ong, người phụ nữ ở thành phố kia không chỉ biết nấu ăn mà còn đem đồ ăn đến cho Chu Việt Thâm.

Thôi xong rồi, nếu người này biết nấu ăn thì chẳng phải thím ta sẽ mất việc sao?

Nếu không làm ở nhà họ Chu, thím ta sẽ phải về nhà hầu hạ gia đình. Khi đó, mẹ chồng vốn đã không ưa thím ta sẽ lại tìm cách nhiếc móc cho mà xem.

Thím Lưu hối hận vì hôm nay không đến đó. Nếu thím ta đến đó, phát hiện mọi chuyện sớm hơn thì đã không phải lâm vào tình cảnh xấu hổ như vậy. ( truyện trên app T Y T )

Tất cả đều là do người phụ nữ Tư Niệm kia hết.

Thím Lưu tức giận suy nghĩ, không được, thím ta không được phép mất việc, cũng không thể lợi dụng người phụ nữ chết tiệt kia. Thím Lưu đảo mắt, chợt nảy ra một ý tưởng.

Thím Lưu không thể ngồi yên nữa. Thím ta nhìn đồng hồ, chỉ còn vài giờ nữa, anh cả nhỏ và anh hai nhỏ của nhà họ Chu sẽ tan học.

Thím ta không thể đối phó với người phụ nữ này, nhưng thím ta hoàn toàn có thể ra tay với anh cả nhỏ và anh hai nhỏ.

Chỉ cần anh cả nhỏ và anh hai nhỏ không thích Tư Niệm, xa lánh cô, thì chắc chắn Tư Niệm sẽ bị đuổi, giống như người phụ nữ năm xưa vậy!

Thế là thím Lưu ngồi xổm chờ sẵn trên đường mà Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn đi học về. Từ xa, thím ta nhìn thấy hai người đeo cặp sách đi đến.

Gặp được hai đứa trẻ, mắt thím Lưu sáng lên, vội vàng chạy tới, giả vờ lo lắng.

“Không ổn rồi, anh cả nhỏ, anh hai nhỏ, may mà hai người về.”

Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn hơi ngẩn người, cau mày: “Bà Lưu, có chuyện gì sao?”

“Hai đứa đi học nên không biết, mẹ kế mà bố hai đứa mới đem về đánh đập em gái hai đứa đó. Hôm nay bà đi qua, thấy cô ta đánh rồi véo con bé. Dao Dao khóc đến tê tâm liệt phổi, Bà mắng cô ta, cô ta còn nói bà xen vào chuyện của người khác, đuổi bà ra ngoài!” Thím Lưu than thở.

“Cái gì!?” Hai người hoảng sợ nhìn thím Lưu, vội vàng chạy về.

Thím Lưu vội vàng tóm lấy hai người, vẻ mặt khó xử: “Hai đứa đừng kích động, người phụ nữ đó diễn kịch giỏi lắm. Bây giờ hai đứa trở về, chắc chắn cô ta sẽ giả vờ đối xử tốt với Dao Dao. Dao Dao không hiểu gì, chỉ cần dỗ một chút là ngoan thôi. Như vậy hai đứa cũng không thể làm gì được, nói không chừng cô ta còn than phiền với bố hai đứa, làm bố ghét hai đứa nữa.”

“Vốn dĩ mấy đứa không phải là con của cô ta, nhìn cô ta chẳng khác nào hồ ly tinh, mưu mô xảo quyệt, chắc chắn cô ta sẽ tìm mọi cách đuổi mấy đứa đi giống người phụ nữ trước đây. Bây giờ hai đứa về gây rắc rối cho cô ta là rơi vào bẫy của cô ta rồi!”

Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn run người, sắc mặt tái nhợt.

“Vậy giờ bọn cháu phải làm sao?”

Thím Lưu đảo mắt nói: “Anh cả nhỏ, tuy là thỉnh thoảng bà có nổi giận với mấy đứa, nhưng bà chưa bao giờ đánh mấy đứa đúng không?”

Chu Việt Đông rũ mắt, khiến người ta không thể nhìn rõ ánh mắt của mình, thằng bé gật đầu: “Đúng ạ.”

“Vả lại, bà cũng sẽ không uy hiếp ba anh em mấy đứa, nhưng người phụ nữ kia thì khác. Bây giờ cô ta không chỉ nhắm vào mấy đứa, còn muốn đuổi bà đi, đến lúc đó sẽ không còn ai cản trở cô ta nữa, mấy đứa sẽ gặp nhiều khó khăn. Chuyện này mấy đứa hẳn là rõ nhất mà.”

“Thật ra chuyện này cũng không có gì phức tạp, chỉ cần hai đứa nghe lời bà, chắc chắn bà sẽ giúp hai đứa đuổi cô ta đi…”

Buổi chiều, Tư Niệm đưa Dao Dao ngủ một giấc ngon lành.

Dao Dao rất ngoan, tỉnh dậy cũng không khóc, Tư Niệm mở TV, cô nhóc ngoan ngoãn ngồi trên sô pha xem TV.

Sợ cô bé đói, Tư Niệm còn cho cô nhóc một ít bánh quy và kẹo, thỉnh thoảng cô nhóc sẽ tự xé giấy gói kẹo để ăn.

Lúc này. Tư Niệm nghĩ anh cả nhỏ và anh hai nhỏ cũng sắp về nên vào bếp bắt đầu nấu nướng.

Hôm qua cô mua rất nhiều đồ ăn, nhưng vì không đủ thời gian nên Tư Niệm đã tự tay nhào bột mì, cán thành mì sợi. Làm mì như thế này vừa ngon vừa mịn.

Vừa hay trong nhà có nhiều mỡ lợn, vào mùa này, nếu có chút mỡ lợn và hành lá cắt nhỏ thì mì sẽ ngon và tiết kiệm thời gian hơn.

Cô ở trong bếp kéo tới kéo lui để sợi mì thành dạng mỏng nhất. Khi quay lại, cô nhìn thấy một cậu bé đứng sau lưng, nhìn mình chằm chằm.

Da đầu Tư Niệm chợt tê dại, Chu Việt Đông? Thằng bé về khi nào vậy?

Thằng bé này đi không phát ra âm thanh sao?

Dù thế nào đi nữa, bị một đứa trẻ nhìn chằm chằm như thế này cũng khiến Tư Niệm hơi hoảng loạn.

Lời miêu tả về biểu cảm của anh cả nhỏ trong sách có phần kỳ lạ, khiến cô không thể nhìn thằng bé với ánh mắt bình thường được.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play