Tư Niệm lúc này, không còn đơn thuần là một mỹ nhân bình thường ở thành thị. 

Cô là một cô bé hiểu chuyện và thiện lương. 

Một cô bé vừa lương thiện vừa xinh đẹp như thế, ai lại không thích chứ. 

“Cô quả là một cô bé ngoan, không như Lâm Tư Tư kia.”

“Đúng vậy, nhưng cô yên tâm, đừng nghĩ chúng tôi ở nông thôn, thì ông chủ của chúng tôi cũng kém hơn những người ở thành thị.”

“Đúng vậy, ông chủ Chu là người cực kì tốt, sẽ kiếm tiền, hơn nữa lại còn có trách nhiệm, cô và anh ấy ở bên nhau, chắc chắn sẽ hạnh phúc.”

“Tuy rằng ông chủ của chúng tôi đã từng kết hôn, nhưng anh ấy vẫn là người rất đáng để tin cậy, cô không cần lo lắng, chúng tôi xin đảm bảo với cô.” 

Tư Niệm không ngờ chỉ vài câu nói của mình, đã có thể thuyết phục những người này, chuyện gì cũng kể cho cô nghe, thậm chí còn có thể nghe được một số chuyện về vợ trước của Chu Việt Thâm, nên hơi bất ngờ chút.   

Quả không sai, trước đây Chu Việt Thâm đã từng kết hôn một lần, nhưng cụ thể không rõ lắm. 

Cũng không biết mối quan hệ giữa hai người họ đã phát triển đến đâu rồi. 

Tư Niệm không nhịn được lén liếc mắt nhìn Chu Việt Thâm, không ngờ lại bị Chu Việt Thâm bắt gặp.

Cô hơi xấu hổ, ai rồi cũng phải xấu hổ khi nhậm chức trước mặt người đương nhiệm.

Cô dời ánh mắt và vờ như không có việc gì. 

Chu Việt Thâm nhíu mày.

Tư Niệm nghĩ thầm, chẳng lẽ Chu Việt Thâm vì bị nhắc đến chuyện vợ trước, nên trong lòng không vui? 

Không phải là vẫn còn nhớ đến người cũ chứ, thế thì không được, cô ghét nhất loại người cứ nhớ mãi không quên mối tình đầu, người đàn ông như vậy lại muốn tìm kiếm người mới. 

Nếu thế thì bản thân cô gả cho anh cũng sẽ không hạnh phúc, còn thêm phần khó chịu.

Tục ngữ nói người cũ vừa khóc, người hiện liền thua, cô không muốn giúp anh nuôi mấy đứa con đến lớn, rồi chúng nó lại gọi người khác là mẹ. 

Tư Niệm nghĩ thầm, xem ra nếu có thời gian nên hỏi thím Trương một chút về chuyện vợ trước. 

Thật khó để hỏi Chu Việt Thâm, nên phải đành đi hỏi người khác vậy.   

Vừa lúc ấy bỗng nghe Chu Việt Thâm bình thản lên tiếng: “Bởi vì cô ấy đến hơi đột ngột, nên chưa chọn được ngày thích hợp, đợi thêm vài ngày nữa, sẽ sắp xếp xong. Mọi người không cần phải sốt ruột.” 

“Hôn lễ đã định là phải làm, không thể để cô ấy chịu thiệt được.” 

Lời này vừa nói ra, mọi người xung quanh bỗng nhiệt liệt vỗ tay: “Ông chủ nói đúng lắm!”

“Ông chủ quá tuyệt vời, đến lúc đó chúng ta nhất định phải chúc mừng mới được!”

Tư Niệm rũ mắt, chưa kịp mở lời, kỳ thực cô không muốn tổ chức hôn lễ, nhưng chuyện này vẫn nên nói riêng với Chu Việt Thâm.   

Mọi người xung quanh vỗ tay phấn khích, hoàn toàn không quan tâm đến cảm giác muốn sống hay chết của Lưu Quế Phương.

Lưu Quế Phương nghe được lời này của Chu Việt Thâm, bỗng ngây người.

Chu Việt Thâm sắp kết hôn rồi, vậy bây giờ mình phải làm sao đây! 

Tư Niệm bị mọi người kéo lại hỏi đông hỏi tây, về vài chuyện ở nhà và ở thành thị. 

Cô cũng thành thật trả lời, mọi người nhận thấy cô tuy rằng là đại tiểu thư ở thành thị, nhưng con người lại rất hiền lành, ai cũng có thể bắt chuyện, ở chung chắc chắn chẳng hề khó.

Họ lại càng ngưỡng mộ Chu Việt Thâm hơn. 

Một lúc lâu sau, họ cũng chưa nói đủ, nên bảo là khi nào có thời gian rảnh nhất định sẽ ghé nhà họ Chu để chơi với cô.

Tư Niệm cũng không thể nán lại lâu được, trong nhà vẫn còn trẻ con đang đợi, không thể giữ mãi hòn đá bên mình, vì vậy nên cô bèn nói chuyện một lúc rồi đứng dậy rời đi. 

Lúc này mọi người mới nhớ ra còn có Dao Dao trong nhà, nên lo lắng hỏi: “Một mình con bé Dao Dao ở nhà sao? Thím Lưu không đưa nó đi à?”

Tư Niệm khẽ mỉm cười nói: “Tôi đã nhờ thím Trương giúp tôi trông coi một lát, nếu giờ không quay về, sẽ làm lãng phí thời gian của thím Trương mất, thật xin lỗi mọi người, khi nào rảnh sẽ cùng mọi người trò chuyện tiếp.”

Mọi người nghe vậy, không khỏi thở dài, họ lại càng khinh thường thím Lưu. 

Rõ ràng biết Tư Niệm tới, thế mà dám bảo con gái đến đây đưa đồ ăn, hôm nay lại còn không đi nấu ăn cho nhà họ Chu, chính vì biết Chu Việt Thâm không ở đó, Tư Niệm lại mới đến, nên cố tình làm khó cô! 

Thím ta đang toan tính điều gì, ai nấy đều có thể đoán ra.

Cũng may là Tư Niệm người ta biết nấu ăn, nếu không thì hôm nay không tới đưa cơm được, ông chủ Chu sẽ nghĩ thế nào. 

Thật đúng là thứ tà ma ngoại đạo bám lấy cô mà.

Mọi người rất hiểu ý bèn nhường không gian riêng tư lại cho hai người.

“Heo con của tôi còn chưa xem qua nữa, tôi đi trước đây.” 

“Nhà tôi cũng còn có việc.”

“Tôi cũng bận rồi, chúng tôi đi đây.”

Trong sân chỉ còn lại hai người là Chu Việt Thâm và Tư Niệm, Chu Việt Thâm nhìn Tư Niệm với vẻ mặt ngờ vực, Tư Niệm cảm thấy da đầu như tê dại đi.

Cô có phần không hiểu, sao lão già này lại nhìn mình như vậy chứ. 

Nghĩ tới nghĩ lui, mình vẫn chưa nói gì sai mà.

Qua một hồi lâu, Chu Việt Thâm mới nói: “Tuy rằng không biết rõ khoảng thời gian này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu em đã đến, tôi sẽ không bạc đãi em.” 

Tư Niệm lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, Chu Việt Thâm lại nói tiếp: “Nhưng em cũng không cần phải nói dối, chuyện của em, tôi cũng biết chút ít, không cần phải khoa trương như vậy.”

Anh rất ghét người dối trá. 

Nói rồi, anh xoay người: “Đi thôi, tôi đưa em ra ngoài.”

Tư Niệm: “?” Đậu má, tôi nói dối gì hả, lời tôi nói đều là sự thật! Là sự thật! 

Tuy rằng suy nghĩ của nguyên chủ không giống cô, nhưng vẫn có điểm giống, hơn nữa suy nghĩ của nguyên chủ không phải là suy nghĩ của cô, thế thì lấy bốn bỏ năm cũng không thể tính là nói dối được. 

Lão già này chắc nghĩ mình nói thế để hạ thấp Lâm Tư Tư, để nâng bản thân mình lên à?

Khoa trương chỗ nào, khoa trương chỗ nào hả?

Khuôn mặt nhỏ của Tư Niệm cố kiềm lại, nhưng vẫn vô cùng tức giận. 

Theo như trong sách thì, Lâm Tư Tư tuy là nữ chính, nhưng cũng chẳng phải là người tốt gì!

Nếu không phải vì cô ta, nguyên chủ cũng sẽ không rơi vào kết cục như vậy, hơn nữa, khi còn nhỏ bị người nhà nhận nhầm, cũng đâu phải cố tình chiếm lấy cuộc sống thiên kim mười mấy năm của cô ta, vốn dĩ từ thiên đường rơi xuống địa ngục đã rất thảm rồi, còn phải thay cô ta gả cho người đàn ông kết hôn lần hai, thế thì dù cho có là quỷ ma cũng phải ôm trong lòng nỗi oán hận.   

Cô nghĩ rằng nguyên chủ không muốn thế thì có gì là sai, nên lời chính cô nói ra cũng hoàn toàn là thật. 

Lúc này tự dưng lại bị lão già bảo mình nói khoa trương, hừ, nhưng mà lời anh ấy nói cũng thật nhẹ nhàng. 

Tư Niệm đi theo sau, trừng mắt nhìn anh, cô rất muốn tiến lên để nói lý, nhưng trước đây nguyên chủ thật sự không muốn gả tới đây, chuyện này là sự thật. 

Chu Việt Thâm đoán chừng đã biết những chuyện này, nên mới nói vậy. 

Cô bỗng nhiên đổi ý, cảm thấy anh hoài nghi như thế cũng là chuyện bình thường. 

Bây giờ cô như thể là người ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ không nói nên lời.

Ánh mắt chứa đầy oán giận thế này thì Chu Việt Thâm không quay đầu lại cũng có thể cảm nhận được. 

Bước đến cửa, anh khẽ mở cánh cửa sắt. 

Tư Niệm cũng không thèm nhìn anh lấy một cái, đi ra khỏi cửa. 

“Từ từ.” Vừa muốn rời đi, giọng nói trầm thấp của người đàn ông bỗng vang lên sau lưng.

“Còn có chuyện gì nữa?” Tư Niệm không có hứng thú, khẽ hỏi.

Cô đã thất vọng với người đàn ông này rồi, dù anh trông rất tuấn tú, lại là người có tiền, nhưng nói chuyện nghe chẳng xuôi tai.

Quả nhiên là người đàn ông không có tiền đồ, vẫn nên dựa vào chính mình thôi.

Chu Việt Thâm dừng lại một chút, thấy cô không thèm để ý, bèn lấy ra một xấp tiền trong túi, vừa nãy mặt Tư Niệm còn tỏ ra thờ ơ kiểu ( ̄. ̄) mà giờ đã biến thành Σ(o?д?o ).

Chu Việt Thâm khẽ nhìn cô, rồi đưa tiền cho cô: “Tôi ở ngoài cũng không dùng gì nhiều tiền, em cầm nó đi mua vài thứ cho mình đi, muốn mua cái gì thì mua, không đủ thì đến tìm tôi.”

“Cơm trưa hôm nay, cảm ơn em.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play