Trên đầu là chiếc mũ ngoại màu đen tinh xảo...
Cả người sang chảnh giống như là thiên kim tiểu thư mới du học về.
Chu Việt Thâm đang cầm hộp cơm trên tay bỗng khựng lại.
Tư Niệm cũng không thể ngờ rằng, lại thấy cảnh tượng máu chó là một cô gái khác đưa cơm cho anh, vẻ mặt nhất thời có chút quái dị.
Xem ra Chu Việt Thâm ở trong thôn này cũng rất được hoan nghênh nhỉ.
Xem ra bản thân đã tới không đúng lúc rồi.
Nét mặt Tư Niệm tỏ vẻ thản nhiên, cô biết lúc này chỉ cần bản thân không thấy xấu hổ, thì người khác mới là người xấu hổ, vì thế nên đưa tay gõ vào cánh cửa sắt, lễ phép hỏi: “Tôi có thể vào không?”
Mọi người ngơ ngác nhìn cô gái xinh đẹp từ trên trời rơi xuống này.
Nhất thời chẳng biết cô ấy từ đâu đến.
Lúc nghe thấy giọng nói ấy, bạn nhìn tôi tôi nhìn bạn: “Cô gái, cô định tìm ai à?”
Có người lên tiếng hỏi.
Tư Niệm còn chưa trả lời lại, Chu Việt Thâm đã đi vòng qua Lưu Quế Phương còn đang sững sờ, mở cánh cửa sắt.
Giọng nói trầm thấp: “Sao em lại tới đây?”
Mọi người xung quanh nghe thấy lời này, liền kinh ngạc đến mức ngẩn ra.
Vị mỹ nữ này thật sự tới tìm ông chủ Chu của họ!
Ôi trời, ông chủ Chu quen biết vị mỹ nữ này từ khi nào, cớ sao bọn họ chẳng hay biết chứ?
Đã vậy còn trông thấy hộp cơm trong tay cô, chẳng lẽ là tới đưa cơm cho anh?
Hai cô gái tranh nhau đưa cơm cho anh, nhận sự đãi ngộ này khắp thôn cũng chỉ có một người.
Nhóm cẩu độc thân xung quanh đều cắn gãy răng hàm.
Tư Niệm nhướng mày, ánh mắt đầy ẩn ý liếc qua Lưu Quế Hoa đang mặc áo bông, giọng nhẹ nhàng: “Tôi không thể tới ư?”
Nếu cô không tới, thật sự sẽ không biết được rằng, xung quanh người chồng tương lai này của mình lại có nhiều oanh oanh yến yến như vậy.
Tư Niệm ngước mắt, nhìn người đàn ông cao lớn trước mắt, ánh mặt trời hắt vào chói lóa, người đàn ông này gần 1 mét 9, thật sự quá cao, phải cố nghểnh cổ lên, mới ngước nhìn anh ấy được. Ánh sáng quá chói, khiến cô không khỏi nheo mắt lại, để có thể nhìn rõ ngũ quan của người đàn ông này.
“Ý tôi không phải vậy.” Giọng người đàn ông vừa trầm vừa lạnh, chẳng có nhiều cảm xúc.
Anh không nghĩ rằng cô sẽ đến đây.
Nhưng điều kỳ lạ là, nếu con gái của thím Lưu đã đến đây, thì sao cô ấy còn muốn đi một chuyến chứ?
Chẳng lẽ cô ấy cũng không biết thím Lưu sẽ đưa cơm cho mình?
Hay là, thím Lưu cũng không đến nhà họ Chu, nên Tư Niệm không biết chuyện này.
Người đàn ông khẽ nheo đôi mắt đen, tránh đường: “Em vào đi.”
Tư Niệm khẽ gật đầu, cầm hộp cơm đi vào trang trại chăn nuôi.
Trong trang trại chăn nuôi, khó tránh khỏi sẽ có một chút mùi.
Cơ mà cô cũng chẳng thèm để ý tới.
Mọi người xung quanh đều ngồi trên những chiếc ghế nhỏ dưới đất để ăn cơm.
Lúc này cô tiến vào trong, có chút mất tự nhiên, nên vội thu lại dáng vẻ thản nhiên, có người đem ghế tới: “Cô gái, cô ngồi đi.”
Tư Niệm nói một tiếng cảm ơn, nhưng không ngồi vào.
Thay vào đó cô lại lờ đi những ánh mắt tò mò xung quanh, chỉ nhìn về phía Chu Việt Thâm.
Chu Việt Thâm bỗng cảm thấy hộp cơm trong tay, có vẻ hơi nóng.
Lưỡng lự một hồi, anh tiến đến, trả hộp cơm lại cho Lưu Quế Phương sắc mặt đang có phần khó coi.
“Phiền cô phải đi một chuyến rồi, cái này cô mang về ăn đi.”
Đôi mắt Lưu Quế Phương đờ đẫn, nhưng rồi cuối cùng cũng tỉnh táo lại, sau cú sốc mà Tư Niệm mang đến cho cô ta.
“Ông chủ Chu, cô gái này là...” Có người nhịn không được bèn hỏi.
Chu Việt Thâm liếc mắt nhìn kĩ gương mặt đang mỉm cười của Tư Niệm, khẽ rũ mắt xuống và trầm tư khoảng hai giây, rồi mới lên tiếng đáp: “Cô ấy là con gái nhà họ Lâm, tới thực hiện hôn ước với tôi.”
“Nhà họ Lâm? Không phải đã hủy bỏ hôn ước rồi sao?”
Mọi người vừa nghe nói tới nhà họ Lâm, sắc mặt tức thì đã trở nên khó coi.
Chu Việt Thâm vừa là niềm tự hào trong thôn họ, cũng vừa là cơm áo gạo tiền của họ, và cũng là một người anh em tốt.
Anh có ba đứa con, khó khăn như thế, nhưng tiền sính lễ đưa ra để cưới vợ lại nhiều gấp mấy lần người khác.
Trước đây từng có mai mối với nhà họ Lâm, bên đấy đã đồng ý, mọi người đều nhiệt liệt hoan nghênh nói phải chuẩn bị cho anh một hôn lễ.
Kết quả trớ trêu thay, bên đấy nhận tiền sính lễ không bao lâu, bỗng dưng từ chối hôn sự, báo hại ông chủ Chu của họ trở thành trò cười!
Bản thân thấy anh em tốt của mình bị người ta đùa giỡn như vậy, mọi người dĩ nhiên đều rất bực tức, vì thế nên càng không có ấn tượng tốt đẹp gì đối với Lâm Tư Tư.
Không ngờ bây giờ cô ta còn dám tới đây.
Trong nháy mắt, bốn phương tám hướng, tất cả đều nhìn cô với ánh mắt thù địch.
Tư Niệm khẽ mỉm cười giải thích: “Mọi người chắc là đang hiểu lầm rồi, tôi không phải Lâm Tư Tư.”
Mọi người sửng sốt, rồi lại nghe cô nói tiếp: “Là thế này, khi còn nhỏ tôi và Lâm Tư Tư đã bị người ta nhận nhầm, tôi mới chính là con gái ruột của nhà họ Lâm, còn Lâm Tư Tư đã được cha mẹ ruột nhận lại rồi, vì vậy cho nên tôi mới tới đây để thực hiện hôn ước này.”
“Trước đây tôi có nghe thôn bên cạnh bảo, Lâm Tư Tư kia nói gì mà là con nhà giàu có, nên không muốn gả, tôi còn tưởng nhà họ Lâm lấy cớ thôi, ai dè lại là sự thật!”
“Điều này nghĩa là, cô tới từ thành thị sao?”
“Ôi trời đất ơi, cô chính là con gái ruột của nhà họ Lâm bị nhận nhầm đó sao?”
Mọi người không khỏi cảm thán.
Khó trách trông cô lại có khí chất phi phàm như gậy, thật không giống với người được sinh ra ở nông thôn.
Hóa ra cô thật sự đến từ thành thị, điều càng làm cho mọi người sốc hơn chính là, cô sống ở thành thị nhiều năm như vậy, lại có thể rời bỏ chốn đô thành phồn hoa, đi đến nông thôn, để thực hiện hôn ước.
Điều này đã gây sốc cho tất cả mọi người.
Tư Niệm gật đầu: “Có thể nói như vậy.”
Vốn dĩ trông cô trắng trẻo mềm mại, theo lí mà nói thì không giống như người trải qua cuộc sống khổ cực.
Nhưng lúc này không chỉ tới thực hiện hôn ước, còn chủ động đưa cơm cho ông chủ Chu.
Có vẻ như cũng không khó để ở chung.
Thế nhưng vẫn có người không nhịn được hỏi: “Chuyện này đã xảy ra một tháng rồi, sao bây giờ cô mới tới đây?”
Mọi người nghe vậy thì lập tức nhíu mày: “Đúng vậy, một tháng trước Lâm Tư Tư hủy hôn, không lâu sau nghe nói đã được đón về, đáng ra phải tới sớm chứ, sao tới giờ mới tới?”
Mọi người nghĩ rằng chắc trước kia cô không muốn tới, nhưng con gái ruột đã về lại nhà, cô bị đuổi đi, nói không chừng vì chẳng còn cách nào khác, nên mới tới đây.
Tư Niệm nhíu mày, lưỡng lự lát rồi đáp: “Chuyện này nói ra rất phức tạp, về chuyện này thì, tôi cũng mới biết tới không lâu, sở dĩ tôi còn ở thành thị là vì tôi có hôn ước với người ở đó, thế nên, tôi không thể tùy tiện rời đi, chỉ có thể chờ người nhà trao hôn ước ấy sang Lâm Tư Tư, tôi mới đi được.”
“Hơn nữa, trước đó tôi chỉ biết chuyện Lâm Tư Tư đã đính hôn, sau này mới biết người nhà không thể hoàn trả nổi số tiền đã nhận, Lâm Tư Tư cũng không bằng lòng gả, nên mới để con gái ruột là tôi gả sang đây, cha mẹ ruột đã nhận tiền, tôi không thể bỏ mặc.” ( app TYT - tytnovel )
Mọi người vừa nghe xong, lập tức thấy chua xót thay cô.
Hóa ra cô cũng là người bị hại.
Vốn dĩ đang sống tốt đẹp ở thành thị, đột nhiên nghe nói bản thân chẳng phải con ruột, người đính hôn là Lâm Tư Tư lại không muốn đến đây, người nhà nhận tiền lại không có khả năng trả lại, bản thân phải hủy hôn với người giàu có trong thành, rồi gả tới vùng thôn quê này.
Những người phụ nữ đều cảm thấy cô thật sự rất đáng thương.
Đây là một sự hi sinh! Cô bé ngoan của tôi!
Có ai như Lâm Tư Tư kia không, sau khi biết bản thân là người giàu có, liền lập tức bỏ mặc cha mẹ nuôi để trở về thành thị, còn cướp đi vị hôn phu của người khác, để lại cả đống chuyện phiền phức cho cô bé này.
Thật là quá tâm cơ, quá ác độc!