Tại trại nuôi lợn của bọn họ cũng có chỗ nghỉ để canh gác ban đêm.
Nếu không vì lo lắng cho mấy đứa trẻ, Chu Việt Thâm căn bản không cần phải về nhà một chuyến.
“Không, không cần phải như vậy đâu, tôi, tôi không sao đâu, nhà này rộng thế, chỗ ở đâu có thiếu.” Tư Niệm có chút xấu hổ lên tiếng
Cô còn muốn tìm hiểu thêm về người đàn ông này, nếu anh không về thì làm sao mà cô tìm hiểu được?
Hơn nữa, đây là nhà của anh, sao lại vì một người ngoài như cô mà phải dọn ra ngoài chứ?
Cô đâu phải người của thời đại này, bị nhìn thấy hết sạch thì đâu cần phải bắt người ta chịu trách nhiệm.
Chu Việt Thâm trầm tư gật đầu: “Chuyện này, tùy em.”
*
Có lẽ vì ngủ sớm vào tối hôm qua, Tư Niệm đã thức dậy từ rất sớm.
Cô nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa, liền đứng dậy bật đèn, nhìn ra ngoài thấy trời còn chưa sáng mà Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn đã mò mẫm trong bóng tối đi học.
Thôn này không nhỏ, nằm trong một vùng núi hẻo lánh, thôn tên là thôn Hạnh Phúc, chia làm ba đội.
Và nơi cô đang ở chính là đội ba, nằm ở vị trí cao nhất.
Trong thôn không có trường học, trường học duy nhất là trường tiểu học trung tâm cách xa tám cây số, học sinh của các thôn lân cận đều đến đó học.
Chỉ riêng việc đi lại cũng mất một hai giờ đồng hồ.
Vì vậy, trẻ con thường phải dậy rất sớm.
Lúc này mới khoảng năm giờ sáng.
Tư Niệm nhìn một hồi, cũng không còn buồn ngủ nữa, liền ra khỏi phòng.
Ngôi nhà này rất lớn, nhưng lại rất trống trải, ánh đèn lờ mờ, buổi sáng se lạnh, hoàn toàn không có chút hơi ấm nào.
Cô đi qua phòng của Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn. Vì nhà họ Chu có nhiều phòng nên hai anh em đều có phòng riêng, thỉnh thoảng thay phiên nhau ngủ với em gái.
Cửa phòng của Chu Việt Đông đóng chặt, còn phòng của Chu Việt Hàn lại mở toang, bên trong chỉ kê một chiếc giường gỗ nhỏ.
Ước chừng không quá một mét rưỡi.
Cái giường nhỏ như vậy, Chu Việt Thâm ngủ chung với bọn họ liệu có quá chật chội không?
Dù gì hôm qua cô ước chừng người đàn ông đó cũng gần 1m90.
Về việc mình chiếm dụng phòng ngủ chính của người ta, Tư Niệm vẫn còn cảm thấy có chút áy náy.
Nghĩ rằng trong nhà còn nhiều phòng khác, nếu không được thì cô đổi sang phòng khách tạm bợ cũng được.
Tuy nhiên, khi cô vừa định đi xem phòng khách thì cửa phòng khách đột nhiên bị ai đó mở từ bên trong.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều giật mình.
Tư Niệm bị dọa sợ.
"Anh, anh sao lại ở đây?"
Cô tưởng Chu Việt Hàn ngủ chung với Chu Việt Đông nên khi đi ngang qua phòng Chu Việt Đông, cô còn đi chậm lại.
Không nghĩ tới anh sẽ ngủ ở phòng khách.
Hôm qua cô đã đến xem phòng khách, thậm chí còn không có giường, chỉ có chiếu trải trên sàn nhà.
Có lẽ thỉnh thoảng công nhân của Chu Việt Thâm sẽ đến đây ngủ tạm.
Ánh mắt Chu Việt Thâm lướt qua gương mặt mềm mại trắng trẻo nhỏ nhắn của cô, yết hầu chuyển động, giọng nói khàn khàn vì say rượu, "Tối qua về trễ quá, sợ làm phiền tiểu Đông bọn nó ngủ, nên đến phòng khách ngủ tạm, sao em dậy sớm thế?"
Lúc này mới năm giờ sáng.
Ngoài trời vẫn còn tối đen như mực.
Tư Niệm nghe vậy, càng thêm ngại ngùng.
"Tôi ngủ đủ rồi thì dậy thôi, xin lỗi, để anh phải ngủ ở đây."
“Không sao, ngủ ở đâu cũng giống nhau.” Chu Việt Thâm nhìn vẻ mặt áy náy trên mặt của cô, không giống như giả vờ, bèn thu hồi ánh mắt nói: “Tôi phải đi trại nuôi lợn, em có thể nghỉ ngơi thêm chút nữa."
Tư Niệm vội nói: "Trong bếp chắc còn bánh bao tôi hấp hôm qua, anh có thể ăn sáng."
Thực ra Chu Việt Thâm đã ngửi thấy mùi thơm từ sáng sớm. Ban đầu anh còn hơi nghi hoặc, tại sao sáng sớm trong nhà lại có mùi thơm như vậy.
Nghe cô nói vậy anh mới hiểu ra.
Anh đi vào phòng bếp, mở nắp nồi, quả nhiên còn vài cái bánh bao nóng hổi, mùi thịt thơm nức mũi.
Chu Việt Thâm hơi nhướng mày, anh đã đánh giá thấp cô rồi, không ngờ cô còn biết nấu ăn.
Ban đầu anh tưởng rằng cô là tiểu thư mười ngón tay không dính nước.
Tư Niệm nghe thấy tiếng cửa chính đóng lại, lại còn nghe thấy tiếng chó sủa từ dưới nhà, cô vội vàng nhìn xuống từ tầng hai, thấy bóng người cao lớn đứng dưới nhà, con chó ngao Tây Tạng vốn chẳng thèm quan tâm đến mình lúc này lại như chó con, đuôi vẫy lia lịa trước mặt người đàn ông.
Chu Việt Thâm duỗi tay vỗ nhẹ lên đầu nó, nó liền ngoan ngoãn nằm xuống đất.
Tư Niệm nhìn mà ngạc nhiên, con chó này lại nghe lời đến vậy.
Có vẻ như ánh mắt của cô quá mãnh liệt, người đàn ông dưới lầu bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ.
Tư Niệm không kịp né tránh, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh.
Tim cô đập thình thịch, vội vàng thu lại ánh mắt, mặt đỏ bừng.
Mình đang làm gì thế này, chỉ là nhìn một chút thôi mà, sao lại chột dạ như vậy!
Lỡ như Chu Việt Thâm nghĩ mình có vấn đề gì đó thì sao!
Tư Niệm buồn bực vỗ nhẹ vào đầu mình.
Khi cô lấy hết can đảm nhìn lại thì Chu Việt Thâm đã đi xa rồi. ( app TYT - tytnovel )
Bóng đen biến mất vào chân trời u tối.
Tư Niệm đương nhiên không thể ngủ được, cô thức dậy và bắt đầu dọn dẹp vệ sinh, lau sàn nhà sạch bong sáng bóng, sofa cũng được lau chùi kỹ càng.
Chủ yếu là cô mắc chứng sạch sẽ, đã ở đây rồi thì phải dọn dẹp cho sạch sẽ nhất.
Nhưng ngôi nhà này quá lớn, cô chỉ có thể dọn dẹp phòng của mình và phòng khách.
Khi xong xuôi, Tư Niệm vào bếp nấu cháo.
Khi cô lên lầu, Dao Dao đã thức dậy, cô nhóc đang ôm gối ôm của mình ê a gặm nhấm.
Gặm đến nỗi gối ôm đầy nước miếng.
Thấy cô lên, cô nhóc mới buông gối ôm ra, dang rộng đôi tay mềm mại muốn được ôm.
Cô nhóc gần hai tuổi rồi mà vẫn chưa biết nói, điều này chỉ có hai nguyên nhân: một là phát triển chậm, hai là không ai dạy.
Tư Niệm có ý định dạy cô nhóc nói chuyện, nên khi nói chuyện tốc độ của cô luôn chậm lại.
Hạt đậu nhỏ tuy không hiểu hết nhưng rất chăm chú lắng nghe.
“Anh ơi~”
“Nha nha nha ~”
“Bố~”
“Di di di ~”
“Mẹ ~”
“Mama~”
Tư Niệm nhìn cô nhóc với vẻ vui mừng, "Nào nào, Dao Dao nói thêm một câu nữa, mẹ ơi~"
“Ha ha ha ~” Cô nhóc bị chọc cười, nhưng vẫn không thể nói được câu thứ hai "mẹ ơi".
Xem ra không phải là phát triển chậm, chỉ là không có ai dạy cô nhóc thôi.
Tư Niệm cũng không vội, dù sao mấy đứa trẻ nhà họ Chu đều rất thông minh, không lo cô nhóc sẽ không học được.
Trong lúc đó, bên ngoài trời cũng sáng dần.
Tư Niệm chán chường mở ti vi, lúc này đang phát tin tức buổi sáng.
Ánh nắng mặt trời chiếu vào từ cửa chính, mang đến cho căn nhà trống trải một chút ấm áp.
Không khí trong lành là thứ mà cô chưa từng được hít thở suốt hơn ba mươi năm qua, mỗi hơi thở đều khiến cô cảm thấy thư thái và sảng khoái.
Tư Niệm hâm nóng cơm tối hôm qua, chan nước sốt thịt kho tàu lên trên, ăn kèm cơm trắng, hương vị đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng.
Cô còn dạy Dao Dao tự dùng thìa ăn cơm, Dao Dao quả nhiên thông minh, chỉ chốc lát đã học được.
Cũng không biết chó nhà Chu Việt Thâm ăn gì, Tư Niệm cũng không biết nấu thức ăn cho chó, lại sợ nó đói mà quậy phá, nên đành nấu một ít cơm mang ra ngoài.
Bên cạnh ổ chó có đặt một cái bát sắt, bên trong đầy lông chó.
Tư Niệm quá sợ con chó cao gần bằng người mình, đứng từ xa dùng cành cây kéo cái bát chó lại, rửa sạch sẽ, rồi mới đổ cơm nóng hổi vào.