Như ngửi thấy mùi thơm của cơm, con chó ngao Tây Tạng màu vàng cuối cùng cũng mở mắt, đứng dậy, hướng ánh mắt về phía Tư Niệm.
Tư Niệm đặt bát cơm xuống đất, đẩy đến trước mặt con chó.
Con chó ngao Tây Tạng lập tức cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Tư Niệm thở phào nhẹ nhõm.
Vừa định quay vào nhà, thì nghe thấy tiếng nói từ cổng: "Thơm quá, bà ơi, nhà Dao Dao hôm nay ăn thịt đấy, con muốn sang nhà Dao Dao chơi."
Tư Niệm khẽ nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy một người phụ nữ trung niên dắt theo một đứa trẻ đang thổi bong bóng mũi đi tới.
Người phụ nữ trung niên đó cũng tò mò nhìn về phía này, thím Lưu thường ngày không siêng năng thế này, đến sớm để nấu ăn như vậy.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật mình.
Chỉ thấy trước cổng nhà họ Chu đứng một người phụ nữ đẹp như tiên.
"Cô, cô là ai vậy?" Trương Thúy Lan kinh ngạc hỏi.
Tư Niệm lễ phép chào hỏi: "Cháu chào thím, cháu là con gái nhà họ Lâm, trước đây đã đính hôn với anh Chu, hôm qua mới vừa đến đây."
"Lâm, con gái nhà họ Lâm? Lâm Tư Tư? Là cháu sao....." Đối phương sững sờ, có chút không thể tin nổi.
Trước đây chẳng phải nghe nói, con gái nhà họ Lâm không muốn gả sang đây sao?
"Cháu không phải là Lâm Tư Tư, cháu tên là Tư Niệm. Lâm Tư Tư là con nuôi, hồi nhỏ đã bị nhầm lẫn với cháu."
"Ồ đúng rồi, thím nhớ có nghe chuyện này, nói là không phải con ruột, hình như là con gái của một gia đình giàu có ở thành phố đúng không."
Tư Niệm gật đầu, “Đúng vậy, chúng cháu đã đổi lại thân phận, vì vậy hôn ước đương nhiên sẽ do cháu thực hiện.”
Những người xung quanh nghe thấy cũng đều kéo đến gần, nghe được lời này, họ nhìn cô từ đầu đến chân: "Tôi đã bảo mà, nhìn cô chẳng giống con gái ở nông thôn chút nào."
"Đúng vậy, trông như ngôi sao điện ảnh trên tivi vậy."
Thím Trương nhìn cô lễ phép, hiểu chuyện, ấn tượng về cô cũng tốt hơn nhiều, nói: "Thật ra cũng hơi tội nghiệp cho cháu, con bé Lâm Tư Tư vốn dĩ nghe nói đã đồng ý, biết mình không phải con ruột xong thì trở mặt còn nhanh hơn lật sách, lập tức đổi ý ngay."
Nhà thím ấy ở ngay bên cạnh, nên chuyện này thím ấy biết khá rõ ràng.
Vốn tưởng rằng chuyện hôn sự này đã thất bại, không ngờ lại đổi con gái ruột sang gả.
Nhưng cô con gái ruột này quả thực rất xinh đẹp, trông như tiên nữ vậy.
“Không có gì thiệt thòi thím ạ, cháu thấy nhà họ Chu rất tốt.”
“Chị tiên nữ, nhà chị thơm quá!” Cậu bé nhỏ bên cạnh ngọt ngào gọi.
Mặc dù trông lấm lem bẩn thỉu, nhưng cậu bé tròn vo, khoảng bốn, năm tuổi, thật đáng yêu.
Tư Niệm liền lấy vài viên kẹo từ túi ra đưa cho cậu bé: “Ngoan quá, vào nhà chị ăn cơm nhé.”
“Đây, đây sao được chứ, kẹo này ngon như vậy, cho nó thật lãng phí quá.”
Thím Trương vội vàng từ chối, kẹo này là kẹo sữa đại bạch thỏ, mười mấy đồng một cân đấy.
Tư Niệm nhìn vẻ mặt thèm thuồng của cậu bé mập mạp, bất đắc dĩ mỉm cười nói: “Dù đắt tiền thế nào cũng là để cho trẻ con ăn. Cháu mới đến đây, còn cần thím chăm sóc nhiều, vài viên kẹo không đáng là bao.”
Cô nhét kẹo vào túi của cậu bé mập mạp.
Cậu bé mập mạp vội bóc kẹo rồi cho vào miệng, khiến thím Trương tức giận vỗ một cái: “Thằng nhóc thối, còn không mau cảm ơn dì đi.”
“Cảm ơn dì.”
“Ngoan lắm~” Tư Niệm xoa đầu cậu bé, những người xung quanh thấy cô hào phóng như vậy, cũng liếc nhìn nhau, thì thầm bàn tán.
“Người thành phố đến có khác, kẹo cũng ăn loại đắt nhất.”
"Không phải chứ, liệu một tiểu thư lá ngọc cành như vậy có thể sống hòa nhập ở thôn chúng ta được không?"
“Ai biết được.”
Mọi người đều biết hoàn cảnh của nhà họ Chu, giờ thấy Tư Niệm hào phóng như vậy, không khỏi cảm thán.
“Thím Lưu chưa đến nấu ăn cho bọn trẻ à?” Thím Trương dạy dỗ cháu trai một câu, lúc này mới hỏi, “Vừa rồi từ xa đã ngửi thấy mùi thịt thơm phức từ nhà cháu, thím cứ tưởng thím ta đã đến rồi.”
Tư Niệm lắc đầu: “Chưa đến đâu ạ.”
Nghe vậy, thím Trương không nhịn được phàn nàn: "Hừ, đồ lười biếng này, đã nhận tiền của thằng bé tiểu Chu, mỗi ngày mặt trời đã lên cao cũng không biết đến chăm sóc bọn trẻ, mấy đứa trẻ gầy nhom như da bọc xương, hôm nay chắc là thấy cháu đến nên không thèm qua nữa. Thím ta chẳng có ý tốt gì đâu, chắc là muốn gả đứa con gái lười biếng ham ăn của mình vào nhà họ Chu nên mới nghĩ đến chuyện vào nhà họ Chu đấy.”
Tư Niệm dừng lại một chút, cô cũng nhận ra thím Lưu có ý đồ không tốt, nghe thím Trương nói đối phương còn có một cô con gái, cô lập tức hiểu ngay.
Cô gật đầu: "Cháu biết rồi, thí Trương đừng lo lăng, sau này cháu sẽ chăm sóc mấy đứa nhỏ, ít nhất sẽ không để chúng đói bụng."
Thím Trương càng hài lòng hơn với cô gái này, tuy là người thành phố đến nhưng cô không hề kiêu ngạo, lại rất dễ gần.
Hơn nữa, ngửi được mùi thơm của thịt, thì biết người này biết nấu ăn.
Còn cần gì Lưu Đông Mai kia nữa!
Liền nói ngay: "Vậy thì tốt quá, nhưng có lẽ cháu sẽ phải vất vả một chút, ngoài việc nấu ăn cho mấy đứa nhỏ mỗi ngày, giữa trưa cháu còn phải đưa cơm cho Tiểu Chu."
Tư Niệm nghe thấy vậy, dừng lại một chút: "Đưa cơm sao?"
Thím Trương gật đầu: "Thím Lưu không nói với cháu à? Nhóm Tiểu Chu mỗi ngày đều rất bận, buổi trưa không có thời gian ăn cơm, đều cần có người đưa cơm. Trong thôn cũng có mấy nhà làm việc cho anh ấy, vợ của họ đều mỗi ngày đưa cơm cho chồng, nhưng vì Tiểu Chu chưa có vợ nên trước đó thím Lưu đã giúp đỡ đưa cơm.”
Chính vì đưa cơm vào buổi trưa, nên thím Lưu mới lười biếng, gần trưa mới đến nấu ăn cho mấy đứa nhỏ. Ngày nào, thím ấy đều nghe thấy tiếng Dao Dao đói bụng khóc òa lên.
Hôm nay lại rất yên tĩnh.
Tư Niệm suy nghĩ một hồi cũng thấy bình thường, nhưng thím Lưu không nói với cô, hôm nay cũng không đến, chắc là cố ý đào hố để cô nhảy vào!
Ở nông thôn, việc đưa cơm cho người đàn ông làm việc là điều bình thường, nếu hôm nay cô không đưa cơm, Chu Việt Thâm sẽ phải làm việc với cái bụng đói.
Đến lúc đó trong lòng sẽ thế nào?
Tư Niệm nheo mắt, thím ta cũng lắm mưu mẹo.
"Cháu biết rồi, thím Trương, cảm ơn thím đã nói cho cháu biết chuyện này, thím yên tâm, lát nữa cháu sẽ đưa cơm cho anh Chu, nhưng lúc đó có thể phiền thím trông giúp Dao Dao nhà cháu không?"
Thím Trương cười nói: "Không cần khách sáo, bình thường Thạch Đầu nhà thím cũng thích chơi với Dao Dao."
Tư Niệm cảm ơn một tiếng.
Thím Trương cũng phải về nhà nấu cơm trưa, đứa cháu vẫy tay chào bà, chui vào nhà nói sẽ giúp chị chăm sóc Dao Dao.
Thím Trương mắng vài câu, áy náy nhìn Tư Niệm: "Thằng nhóc này nghịch ngợm lắm, nhưng nó thật sự thích Dao Dao, cháu đừng để ý."
Tư Niệm cười nói: “Không sao, có Thạch Đầu giúp cháu trông con, cháu sẽ đỡ vất vả nhiều.”
Thím Trương về nhà, Tư Niệm bước vào nhà thì thấy Thạch Đầu đang nhét kẹo mà cô cho vào miệng Dao Dao.
"Em Dao Dao, anh cho em ăn kẹo này."
Dao Dao nhìn thấy Thạch Đầu cũng rất vui, há miệng ngậm luôn vào, nhai rau ráu bằng những chiếc răng nhỏ của mình.
Tư Niệm cười một tiếng: "Thạch Đầu, cháu giúp dì trông Dao Dao, dì đi nấu cơm."
"Dạ, dì, để cháu lo!" Thạch Đầu nhe răng đáp.
Tư Niệm thấy buồn cười, nghĩ rằng nếu hai đứa nhỏ nhà họ Chu dễ dỗ như vậy thì tốt quá, rồi bước vào bếp.
Thịt kho tàu tối qua còn chưa ăn hết, nhưng cũng không nhiều lắm, chắc chắn không đủ cho một người đàn ông trưởng thành như Chu Việt Thâm ăn no.