Gạo thời nay dẻo, thơm nức mũi, thật sự quá tuyệt!

Nhìn thấy cô ăn, Chu Việt Hàn cũng buông tay anh trai, chạy vọt đi, đôi tay nhỏ nhắn bẩn thỉu đặt lên bàn, hai mắt gần như dính vào món thịt kho tàu, nhìn một cách thèm thuồng.

Đáy mắt Chu Việt Đông hiện lên một tia tức giận, nhưng cũng hiểu rõ, em trai là một kẻ ham ăn, không thể kiềm chế bản thân khi nhìn thấy đồ ăn ngon.

Huống hồ, đây lại là món thịt kho tàu thơm phức.

“Đói bụng thì đi rửa tay ăn cơm.” Tư Niệm liếc nhìn cu cậu không có nghị lực này, vừa buồn cười vừa cảm thấy đáng thương, một bên bón cơm cho Dao Dao trong lòng, một bên nhắc nhở.

Dao Dao nhìn thấy anh trai cũng rất vui vẻ, cô nhóc bi ba bi bô đưa bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ra, như muốn mời anh trai ăn cùng với mình.

Chu Việt Hàn mắt đỏ hoe, nghẹn ngào hỏi: “Con, con thật sự có thể ăn sao?”

Tư Niệm gật đầu: “Tất nhiên là được, đây là thịt bố các con mang về cho các con, các con không ăn thì ai ăn?”

Chu Việt Hàn lập tức lao vào phòng bếp như một cơn gió, múc cho mình một bát cơm lớn, còn không quên múc thêm một bát cho anh trai, rồi hấp tấp chạy về.

Cu cậu gần như cầu xin nhìn Chu Việt Đông, “Anh, anh cũng ăn đi.”

Chu Việt Đông siết chặt nắm đấm, do dự một lúc lâu mới bước xuống cầu thang, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.

Chu Việt Hàn gắp một miếng thịt cho vào miệng, suýt khóc vì ngon. Thịt được hầm nhừ, mềm tan trong miệng. Cu cậu như thể đói lả lắm rồi, ra sức vơ cơm vào miệng, vừa ăn vừa lau nước mắt.

Tư Niệm trong lòng cũng cảm thấy có chút không thoải mái. Cô biết hai anh em này sợ mình, chỉ ăn vài ba miếng cơm, rồi bế Dao Dao đứng dậy.

Đêm muộn, cô không thích ăn quá nhiều, mà món thịt kho tàu lại hơi ngán.

Vì vậy, cô chỉ nếm thử một chút cho có.

Cô vừa đứng dậy, Chu Việt Hàn sợ đến mức suýt đánh rơi đôi đũa trong tay.

Miệng còn ngậm đầy cơm, cu cậu sợ hãi không dám nhìn cô.

Tư Niệm hít một hơi thật sâu, nói: "Trời nóng, ăn xong nhớ rửa chén, tối nay dì sẽ dỗ Dao Dao ngủ."

"Đúng rồi, hôm nay vẫn còn khá nhiều bánh bao, sáng mai dì có thể không dậy sớm được, nếu đói thì mấy đứa tự hấp nóng ăn nhé."

Nói xong, cô quay người đi lên lầu.

Cô vừa đi, hai anh em liền thở phào nhẹ nhõm.

*

Thời đại những năm 80 không có cuộc sống về đêm, buổi tối yên tĩnh đến đáng sợ.

Mới bảy giờ tối, nhà nào cũng bắt đầu tắt đèn và đi ngủ.

Đặt trong bối cảnh hai mươi mấy năm sau, đây chắc chắn là một hình mẫu kỷ luật.

Nhưng Tư Niệm lại không ngủ được.

Hạt đậu nhỏ ban ngày đã ngủ quá nhiều, giờ đang nằm trên giường chơi với chiếc gối ôm gấu bông.

Hạt đậu nhỏ chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì như thế này, một mình cô nhóc cũng chơi rất vui vẻ.

Nhưng trẻ con thường hay buồn ngủ, chẳng bao lâu sau đã ôm gấu bông ngủ thiếp đi. Tư Niệm đắp chăn cho cô nhóc, rồi ngồi vào bàn đọc sách.

Kiến thức của thời đại này có sự chênh lệch khá lớn so với đời sau, nhưng vốn dĩ cô là sinh viên tốt nghiệp trường danh tiếng nên cũng không quá khó khăn.

Chủ yếu là vừa ăn cơm xong mà đi ngủ ngay thì không tốt, nên đọc sách giết thời gian.

Không biết đã đọc được bao lâu, Tư Niệm ngáp một cái, đứng dậy lấy đồ ngủ chuẩn bị đi ngủ.

Đồ ngủ của nguyên chủ là tơ tằm, cảm giác mát lạnh, sờ vào rất thoải mái.

Khó trách cô ấy cho dù sống chết cũng không muốn rời đi, bây giờ nghĩ lại cũng không phải không có lý do.

Vừa cởi quần áo, cửa đột nhiên bị mở ra.

Tư Niệm kinh ngạc kêu lên một tiếng, vội vàng che cơ thể lại.

Người bước vào nhanh chóng lùi ra ngoài, cửa bị đóng sầm lại, giọng nói trầm thấp từ ngoài vọng vào: "Xin lỗi!"

Một mùi rượu nhàn nhạt thoang thoảng trong không khí, Chu Việt Thâm đã uống rượu sao?

Tư Niệm mặt đỏ tai hồng, kiếp trước ngay cả tay con trai cũng chưa từng nắm, thế mà mới xuyên sách ngày thứ hai đã bị người ta nhìn thấy hết sạch.

Mặc dù đoán rằng đối phương không cố ý, nhưng trong lòng cô vẫn có chút khó chịu.

Bình tĩnh, bình tĩnh, chỉ bị nhìn một chút thôi mà, đâu có chết người được.

Tư Niệm vỗ vỗ khuôn mặt nóng bừng của mình, vội vàng  mặc quần áo vào, may mắn là váy ngủ thời này vẫn còn khá kín đáo, ngoại trừ tay ngắn, váy còn dài đến mắt cá chân.

Vừa hay cô cũng có vài chuyện muốn nói với đối phương, bèn lấy hết can đảm mở cửa.

Một bóng người đàn ông cao lớn thon thả đứng ngoài cửa. Khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh trầm tĩnh, thân hình vững chãi.

Có vẻ như nghe thấy tiếng cô mở cửa, anh khẽ nghiêng đầu sang một bên, ánh mắt sâu thẳm sắc bén và lạnh lùng, đầy vẻ thâm trầm.

Tư Niệm nhất thời cứng đờ tại chỗ, có chút khó thở.

Người đàn ông này quả nhiên giống như trong sách miêu tả, vô cùng đáng sợ và khó gần.

"Xin lỗi, vừa rồi uống chút rượu, quên mất phòng này đã nhường cho em." Chu Việt Thâm quay người lại, đứng thẳng, dập điếu thuốc trong tay, ngũ quan sắc sảo ẩn hiện dưới ánh đèn, thân hình cao lớn, như một ngọn núi trước mặt Tư Niệm.

Trên mặt anh mang theo chút vẻ áy náy, hôm nay bận rộn cả ngày, tối bị kéo đi uống rượu mới về, đầu óc có chút mơ hồ, vô thức đẩy cửa bước vào. Kết quả là ngay lập tức nhìn thấy bóng người trắng như tuyết đang đứng ở giữa phòng.

Quá đỗi kinh ngạc, Chu Việt Thâm cũng tỉnh rượu hoàn toàn.

Lúc này anh mới nhớ ra việc hôm nay Tư Niệm đến tìm.

Xâm phạm vào phòng cô gái, anh cũng có chút áy náy.

Tư Niệm nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, chỉ muốn dùng ngón chân khoét một cái lỗ chui vào, cắn răng trả lời: "Không, không sao cả."

"Sao muộn vậy còn chưa ngủ? Không quen à?" Chu Việt Thâm uống rượu, người thoang thoảng mùi rượu, nhưng không khó chịu, cũng không có mùi hôi cơ thể như đàn ông thường có.

Tư Niệm nói: "Không phải, chỉ là đọc sách một chút, không ngờ anh về. Anh có đói không? Muốn tôi làm gì cho anh ăn không?"

Chu Việt Thâm nhìn cô thêm một lần nữa, dưới ánh đèn mờ ảo, thiếu nữ duyên dáng yêu kiều đứng trước mặt anh, mái tóc đen mềm mại xõa vai, ngũ quan thanh tú, làn da mịn màng trắng sáng, đến cả lỗ chân lông cũng không nhìn thấy.

Trên người cô mặc một chiếc váy mặc dù anh không hiểu nhưng cũng có thể nhận ra là chất liệu cao cấp, trên váy có những họa tiết hoa văn đơn giản nhưng đẹp mắt, mặc dù chỉ là đồ ngủ nhưng cô vẫn toát lên vẻ thanh lịch. Mười ngón tay thon thả và mảnh mai, mang vẻ đẹp thanh tao thoát tục.

Cô gái xinh đẹp như thế này, lại nguyện ý lấy anh?

Chu Việt Thâm không phải là người không biết mình mấy cân mấy lượng..

Mặc dù mấy năm nay anh mở xưởng kiếm được tiền, nhưng anh nhận nuôi ba đứa con của chị gái, tuổi tác cũng không còn trẻ, ba mươi tuổi, lại không có ý định sinh con, sẽ có bao nhiêu người phụ nữ sẽ chấp nhận anh.

"Không cần, tôi đã ăn rồi." Chu Việt Thâm khẽ gật đầu, nói ngắn gọn.

"Được rồi..." Tư Niệm ngượng ngùng, có lẽ vì tuổi tác chênh lệch mười mấy tuổi, cô thật sự không biết nói gì.

Chu Việt Thâm dường như nhìn ra sự bối rối của cô, chủ động nói: "Mặc dù không biết vì lý do gì mà em chủ động đến đây, nhưng tôi sẽ cho em một tuần, trong một tuần này, nếu em hối hận, có thể rời đi bất cứ lúc nào. Sau một tuần, chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn."

"Em yên tâm, trong khoảng thời gian này, tôi sẽ không chạm vào em." Giọng nói của Chu Việt Thâm rất nhẹ nhàng, mang theo vài phần an ủi, dường như anh lo lắng rằng cô sẽ sợ hãi vì sự cố ngoài ý muốn tối nay.

"Thời gian này, tôi sẽ không về nhà thường xuyên. Nếu em cảm thấy ngại, cuối tuần này tôi sẽ không về nhà."

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play