Trước đây khi Hứa Căn Sinh còn làm đội trưởng cũng rất cần cù, chịu thương chịu khó, dốc sức hết mình vì đoàn đội. Nhưng tiếc là sau này vì trình độ học vấn kém, với tuổi cũng đã cao nên đành nghỉ hưu.
Mà sau khi về hưu, ông ấy cũng không bao giờ tranh giành quyền lợi gì với đội trưởng mới, chỉ lo về ở ẩn biền biệt và không quan tâm đến điều gì nữa. Nhờ đó mà ông ấy có mối quan hệ rất tốt mới đội trưởng Quánh mới lên.
Thấy đề nghị của Tô Mạn khá tốt nên khi Hứa Căn Sinh tan sở, ông ấy đã đi cùng đội trưởng Quách và đề cập đến chuyện này trên đường đi.
"Ông Quách này, phận tôi cũng không biết được mấy chữ, chỉ biết chịu khó. Nhưng giờ tôi cũng già cả rồi, còn bọn trẻ thì không, thế mà chúng còn chưa nhận biết được con chữ, trước đây cũng không được học hành đàng hoàng. Giờ có cơ hội, nhờ ông dạy cho chúng cơ hội được dạy học để sau này có cái mà dùng."
Đại đội trưởng Quách khó xử: "Nhưng giờ làm ăn không tốt, kiếm được miếng cơm còn khó, sao đủ sức mà dạy?"
"Không tốn nhiều thời gian lắm đâu, tan sở xong học nửa tiếng cũng được. Hiếm lắm mới thấy nhóc Mạn chịu góp sức, tự nguyện lao động, ai chịu học thì đi. Không thể vì cái bụng đói mà bỏ quên con chữ được, nếu đợi đến lúc no mới học thì muộn mất rồi."
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT